TRANG 387# 2
> Chương 773: Thông thiên hà
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên sung sướng ngồi lên phù xa nói: "Lái thế nào? Mau nói cho ta biết đi."
>
> Mạnh Thắng khom người đi đến, chỉ tay vào từng nút ấn giải thích, ấn nút khởi động, đạp bên phải tăng tốc, đạp bên trái nút dừng, còn có nút phòng ngự, kiểu phi hành, kiểu chiến đấu, kiểu phá không vv. vv. . .
>
> Cuối cùng Mạnh Thắng chỉ vào một cái hộp nói: "Ngài chỉ cần bỏ điện thoại vào trong hộp là có thể khởi động rồi, trực tiếp dùng năng lượng TT tệ trong điện thoại."
>
> Trương Minh Hiên hỏi: "Còn nữa không?"
>
> Mạnh Thắng lắc đầu nói: "Chỉ có thế thôi."
>
> Trương Minh Hiên để cánh tay trên cửa xe, nghiêng đầu cười với Lý Thanh Nhã: "Thanh Nhã tỷ, ta đưa tỷ đi một vòng."
>
> Lý Thanh Nhã cười mở miệng từ chối nói: "Ta không đi!"
>
> "Tại sao?"
>
> Trong mắt Lý Thanh Nhã hiện lên ý cười châm biếm: "Ta sợ nguy hiểm."
>
> Trương Minh Hiên bất mãn nói: "Thanh Nhã tỷ, tỷ coi thường tài lái xe của ta à!"
>
> Lý Thanh Nhã cười không nói gì.
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Được! Bây giờ cho tỷ thấy thế nào là xa thần, năm đó ta lái xe trên núi Thu Danh, thần cản giết thần, phật ngăn giệt phật."
>
> Điện thoại trên xe, ấn nút khởi động, phù văn trên xe sáng lên, lóe lên rồi biến mất.
>
> Trương Minh Hiên đạp mạnh bên tăng tốc, một tiếng nổ oanh, bùn dưới thảm cỏ bắn tung tóe, ánh sáng màu đen bắn ra ngoài trong phút chốc.
>
> Bành~ đùng đùng một trận, tiếng nổ lớn, một màn bình phong mỏng xuất hiện trên bầu trời, phát ra chấn động rung rung.
>
> Lý Thanh Nhã hơi há hốc mồm, cũng khá là khiếp sợ.
>
> Mạnh Thắng kêu lên kinh hãi: "Hỏng rồi, Thần Quân không xảy ra chuyện gì chứ!"
>
> Hai người lập tức bay đến, chỉ nhìn thấy chỗ bình phong bên bờ đảo Huyền Không, cây cối đổ rạp, hoa cỏ dập nát, bùn bắn tung tóe, một cảnh hỗn độn.
>
> Còn trong bùn đất, một chiếc xe lóe sáng nằm đổ dưới mặt đất, thân xe sơn màu đên còn lóe sáng, không một chút bụi, bên dưới xe, Trương Minh Hiên đang đầu tóc rối bời nằm trong bùn, vẻ mặt mơ hồ.
>
> Lý Thanh Nhã vẫy vẫy tay, chiếc xe dựng dậy, đặt bên cạnh.
>
> Phía dưới xe, Lý Thanh Nhã nói: "Mau đứng dậy, nằm trên đất còn ra cái gì."
>
> Mạnh Thắng vội vàng lên trước đỡ Trương Minh Hiên dậy, áy náy nói: "Trách tôi không nói rõ, tốc độ của phù xa này hơi nhanh."
>
> Lý Thanh Nhã nhìn bộ dạng của Trương Minh Hiên, cười một cái nói: "Đây chính là xa thần mà ngươi nói?"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Chiếc xe này không giống chiếc xe ta lái trước đây, nhưng ta luyện tập thêm sẽ rất nhanh thành thục."
>
> "Vậy ngươi luyện đi! Đừng ở đây đạp nát hoa cỏ." Lý Thanh Nhã lại vội vàng dặn dò: "Cẩn thận, đừng đụng vào người khác."
>
> Trương Minh Hiên nói: "Yên tâm đi, trước nay ta chưa từng đâm phải ai."
>
> Lý Thanh Nhã lo lắng một hồi, không khiến người ta yên tâm chút nào.
>
> Sau đó Trương Minh Hiên liền khiếng xe ra đảo Huyền Không, một ảo ảnh màu đen quét trên bầu trời, thỉnh thoảng va chạm nổ vang gần nùi Thiên Môn.
>
> Trong lúc Trương Minh Hiên lái chiếc xe mới ngang dọc trên trời, bên dòng sông lớn cũng có một chiếc xe đang đi chậm rãi bên con đường nhỏ bên hồ, chỉ là chiếc xe này là ngựa kéo, trên xe là hai đại hán, trong đó một người là đầu heo, đầu xe có một con khỉ, chính là đám người Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng nằm trong chăn ấm bên trong xe gọi ra: "Bát giới, chúng ta đi đến đâu rồi?"
>
> Trư Bát Giới nói: "Sư phụ, ở đây có một con sông lớn cản đường, không biết là địa giới phương nào?"
>
> Sa Ngộ Tĩnh nói: "Sư phụ, phía trước có một tấm bia đá!"
>
> Đường Tam Tạng mở miệng nói : "Dừng xe!"
>
> Bạch Long Mã dừng chân, Đường Tam Tạng ngồi dậy từ trong chăn, khoác áo da hổ, đeo mũ Hoàng Thử Lang, đi ra khỏi xe ngựa.
>
> Sa Ngộ Tĩnh nhảy xuống xe trước, đỡ Đường Tam Tạng nói: "Sư phụ, từ từ thôi."
>
> Đường Tam Tạng xuống xe, hít một hơi sâu nói: "Ngồi xe ngựa cũng rất mệt!"
>
> Trư Bát Giới nói: "Sư phụ, hay là người cưỡi ngựa đi! Tốc độ sẽ nhanh hơn."
>
> Đường Tam Tạng và Bạch Long nhìn nhau.
>
> Hai người cùng quay đầu lại, Đường Tam Tạng nổi da gà, Bạch Long Mã dậm chân tại chỗ khó chịu.
>
> Từ sau khi có "Tình Điên đại thánh, Đường Tam Tạng cũng không thể cưỡi ngựa nữa, cả đời này cũng không thể cưỡi ngựa nữa.
>
> Đường Tam Tạng bước lên hai bước đến bên bia đá, chỉ thấy trên bia có ba chữ triện lớn, phía dưới hai hàng, có mười chữ nhỏ.
>
> Ba chữ lớn là "Thông Thiên Hà."
>
> Mười chữ nhỏ là "Trải dài tám trăm dặm, tự cổ ít người qua."
>
> Đường Tam Tạng hít khí lạnh nói: "Tám trăm dặm, qua thế nào đây?"
>
> Ngẩng đầu nhìn lại, sông tiếp chân trời, sóng nước phản chiếu chảy dài mãnh liệt, chim muông bay cao rộng lớn như đại dương vậy.
>
> Tôn Ngộ Không cười hi hi ha ha nói: "Hòa thượng không cần lo, có sông ắt có thuyền."
>
> Trư Bát Giới mừng rỡ kêu lên: "Sư phụ, người mau nghe xem, có tiếng động, hình như phía trước có người ở. Chúng ta đi xin cơm, dò hỏi tìm thuyền, ngày mai tiếp tục đi!"
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu nói: "Bần tăng không có bản lĩnh như các ngươi, có thể thấy ngàn dặm thanh sắc, cũng không nghe được tiếng gì đó, nơi đó cách đây xa không?"
>
> Trư Bát Giới cười nói: "Không xa, không xa, đi một lát là tới."
>
> Đường Tam Tạng gật đầu nói: "Được! Làm theo lời Bát Giới nói."
>
> Đường Tam Tạng quay người lên xe ngựa, đám người Tôn Ngộ Không, Trư Bát Gới cũng lên xe, Bạch Long Mã chạy nhanh về phía trước.
>
> Cho đến chạng vạng, đoàn người mới đến được một thôn làng, ước chứng có bốn năm trăm hộ gia đình, nhưng nhà nào cũng đóng chặt cửa, chim trước trong thôn hót trên cây, chó trong thôn sủa ầm ầm, không có bóng người rất lạnh lẽo, chỉ có tiếng cổ bạt từ trong thôn xa truyền tới.
>
> Đường Tam Tạng thò đầu ra từ trong xe ngựa nói : "Trời còn chưa tối, sao mọi người đều đã đi nghỉ rồi?"
>
> Tôn Ngộ Không cười hi hi nói: "Có lẽ họ có thói quen ngủ sớm."
>
> Trư Bát Giới nói: "Sư phụ, người đừng thắc mắc vấn đề họ nghỉ sớm hay muộn, chúng ta mau đi tìm nhà nào đó niệm kinh đi!"
>
> Đường Tam Tạng rụt đầu lại trong xe, Bạch Long Mã đi vào trong thôn theo hướng có tiếng kèn.
>
> Đi qua mấy con đường nhỏ, đến trước nhà lớn, ngoài cửa chắc chắn, đèn đuốc trong sân sáng choang, có tiếng niệm kinh từ trong nhà truyền ra, hít một hơi có thể ngửi thấy mùi nhan hương trong không trung.
>
> Đường Tam Tạng xuống xe ngựa, sửa soạn áo choàng da hổ rồi nói: "Vi sư đi gõ cửa, các con ở đây đợi ta."
>
> Đám người Tôn Ngộ Không gật đầu.
>
> Đường Tam Tạng bước lên trước, thấy nhà cửa khép hờ cũng không tự tiện vào, đàng hoàng gõ cửa.
>
> Không lâu sau, một lão già tay run run niệm kinh ra mở cửa, nhìn thấy Đường Tam Tạng giật hết mình, cường đạo ở đâu đến? Bịch một tiếng đóng cửa lại.
>
> Đường Tam Tạng ngưng nụ cười trên môi, khóe miệng run rẩy, sau đó hai tay chập lại nói: "A di đà phật, bần tăng đến hỏi thăm, xin trưởng lão tạo điều kiện."
>
>
>
>