TRANG 388# 1
> Chương 774: Linh Cảm đại Vương
>
>
>
>
>
>
> Lão giả sau cửa nghi ngờ nhìn Đường Tam Tạng qua khe cửa, nhìn thế nào cũng không giống hòa thượng, có hòa thượng nào mặc áo choàng da hổ, đeo mũ lông sói? Rõ ràng là cường đạo trên núi, Sơn đại vương! Còn muốn lừa ta, nghĩ ta ngu lắm sao?
>
> Đường Tam Tạng nở nụ cười chân thật khả ái nói: "Trưởng lão, bần tăng là hòa thượng đến từ Đông Thổ Đại Đường, đến Tây Thiên bái Phật cầu kinh, đi ngang qua đây trời đã tối, xin trưởng lão giúp đỡ."
>
> Ông lão đứng sau cánh cửa nói: "Ngươi cho rằng lão già rồi thì mắt cũng mờ sao? Đâu có hòa thượng nào ăn mặc như ngươi, hơn nữa Đông Thổ Đại Đường cách đây vạn dặm, trên đường còn có dã thú cường đạo, một mình hòa thượng ngươi đi thế nào?"
>
> Đường Tam Tạng giải thích nói: "Lão trượng, bần tăng không đi một mình, còn có ba đồ đệ, gặp núi mở đường, gặp sông xây cầu, đánh đuổi dã thú, hàng yêu trừ ma, bảo vệ bần tăng đến được chỗ này."
>
> Ông lão đứng sau cánh cửa nói: "Hôm nay nhà ta đang làm pháp sự, không tiện đón khách, trưởng lão đi nơi khác tá túc đi."
>
> Tôn Ngộ Không cười hi hi nói: "Có mắt mà không thấy thần thánh, lại coi là hòa thượng giả, hôm nay Lão Tôn ta phải ở nhà ngươi. Bát Giới, chúng ta đi vào."
>
> "Được! Hầu ca!"
>
> Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới trực tiếp nhảy tường vào trong, nhất thời trong sân loạn hết lên, tiếng gào khóc va chạm kinh sợ, trong đó còn có tiếng cười ha ha của Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới.
>
> Đường Tam Tạng ở bên ngoài quát lên: "Ngộ Không, Bát Giới, không được thất lễ!"
>
> Một tiếng bịch vang lên, cánh cửa bị mở tung, Đường Tam Tạng giật mình, vội vàng tránh ra, một đám hòa thượng chạy ra như ong vỡ tổ, đảo mắt biến mất.
>
> Ông lão trong cửa cũng hoảng sợ ngồi dưới đất.
>
> Đường Tam Tạng vội đi vào, đỡ ông lão dạy nói: "Ông lão, ông không sao chứ?"
>
> Ông lão nắm chặt cánh tay Đường Tam Tạng, run rẩy chỉ vào hai người Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới đang ăn cống phẩm trong sân, kêu lên hoảng sợ: "Yêu. . . yêu quái!"
>
> Đường Tam Tạng giải thích nói: "Ông lão, chúng không phải là yêu quái là đồ đệ của bần tăng, có thể hàng yêu diệt quỷ."
>
> Sa Ngộ Tĩnh cũng đi vào, cười ha ha: "Sư phụ nói đúng, đại sư huynh, nhị sư huynh rất lợi hại."
>
> Ông lão trợn mắt, lại có thêm một người!
>
> Được giải thích một lượt, ông lão cũng coi như chấp nhận thân phận của đám người Đường Tam Tạng, chuẩn bị bữa tối thịnh soạn, mấy chục món chay chiêu đãi đồ đệ Đường Tam Tạng.
>
> Sau bữa tối, gia đình ông lão cùng ngồi nói chuyện với sư đồ Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng hiếu kỳ hỏi: "Ông lão, trước đó các người làm lễ gì vậy?"
>
> Trư Bát Giới cười nói: "Sư phụ, câu này của người thật không có trình độ rồi, còn có thể là lễ gì, đương nhiên là thanh niệm, cầu bình an thôi."
>
> Ông lão lắc đầu thở dài nói: "Không phải!"
>
> Những người còn lại sắc mặt đau khổ.
>
> Đường Tam Tạng hiếu kỳ hỏi: "Vậy là cái gì?"
>
> Ông lão khổ sở nói: "Là lễ niệm kinh tu vong."
>
> Trư Bát Giới cười ha ha: "Ông lão, ông không muốn nói thì thôi, hà cớ gì nói dối chúng tôi? Phật gia niệm sự, chỉ có tu sửa kho, đâu có lễ niệm kinh tu vong? Lẽ nào ông còn có thể dự đoán người chết nhà ông sao?"
>
> Ông lão nhìn về phía cô con gái duy nhất ngồi trong phòng, nước mắt chảy nói: "Lễ này là làm cho nó, đây là con gái của tôi."
>
> Hai cô gái trong phòng cũng cầm khăn lau nước mắt, cúi đầu khóc sụt sùi.
>
> Tôn Ngộ Không liếc nhìn cô gái, hỏi: "Lẽ nào cô gái này mắc bệnh hiểm nghèo gì"
>
> Ông lão lắc đầu nói: "Ông có bệnh gì."
>
> Tôn Ngộ Không nói: "Ông già này, cô gái khỏe mạnh, không mắc bệnh, ông làm lễ tu vong gì cho cô ấy hả? Nguyền rủa người ta chết sao?"
>
> Ông lão nói: "Các trưởng lão có thấy con sông lớn phía trước không?"
>
> Đường Tam Tạng gật đầu nói: "Có thấy, thấy một tấm bia trên đó viết Thông Thiên Hà, bên dưới viết mười chữ, trải dài tầm trăm dặm, rất ít người qua được."
>
> Ông lão hỏi: "Có từng thấy miếu Linh Cảm Đại Vương trên núi không?"
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu nói: "Không?"
>
> Tôn Ngộ Không đứng trên ghế
>
> Hỏi: "Linh Cảm Đại Vương là thế nào?"
>
> Ông lão rơi lệ nói: "Khoảng ba mươi năm trước, Thông Thiên Hà xảy ra hồng thủy, nhấn chìm đồng ruộng, phá hủy nhà cửa. Lúc đó Linh Cảm Đại Vương từ trên trời xuống, ổn định lại hồng thủy. Sau đó trồng rừng, bảo vệ chúng tôi mưa thuận gió hòa."
>
> Tôn Ngộ Không cười nói: "Đó là việc tốt! Các ngươi còn đau khổ như vậy?"
>
> Ông lão khóc lóc nói: "Linh Cảm đại vương đó, muốn đồng nam đồng nữ làm tế phẩm, mỗi năm đều phải thu một đôi đồng nam đồng nữ trong thôn."
>
> Sư đồ Đường Tam Tạng nhất thời chấn động.
>
> Sau đó là Tôn Ngộ Không trượng nghĩa ra tay, Tôn Ngộ Không biến thành Nhất Xứng Kim, Trư Bát Giới biến thành Trần Quan Bảo, đi làm tế phẩm thay cho đồng nam đồng nữ, bất ngờ ra tay trong đêm cống phẩm, đánh bị thương Linh Cảm Đại Vương, khiến hắn hoảng hốt bỏ chạy.
>
> Trư Bát Giới và Tôn Ngộ Không vui vẻ phấn khởi trở về Trần Gia Trang, trong trang viên, người nhà Trần lão gia đang nóng lòng chờ đợi, nhìn thấy hai người Trư Bát Giới và Tôn Ngộ Không trở về, vội vàng vây lại.
>
> Trần Lão gia lo lắng hỏi: "Hai vị trưởng lão có hàng phục được Linh Cảm đại vương không?"
>
> Trư Bát Giới lắc đầu nói: "Yêu quái đó giở chút thủ đoạn, hắn chạy mất rồi, để lại cái này."
>
> Trư Bát Giới cầm trong tay một chiếc vảy màu đỏ.
>
> Người nhà Trần Lão gia mặt biến sắc.
>
> Trần Lão gia vội quỳ xuống nói: "Hai vị thánh tăng, nhất định hai người phải hàng phục yêu quái đó! Hai người đánh hắn bị thương, hắn nhất định sẽ quay lại báo thù Trần gia trang, chúng tôi phải làm sao?"
>
> Trư bát Giới vội đỡ ông lão đứng dậy nói: "ông lão chớ lo, nhất định chúng tôi bắt được hắn."
>
> Đoàn người Đường Tam Tạng ở lại Trần gia trang quấy rầy mấy ngày, Linh Cảm đại vương không có động tĩnh gì, giống như đã chết vậy.
>
> Cho đến hôm đó trời tối, trên trời tuyết rơi lông ngỗng, Đường Tam Tạng đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài nói: "Ngộ Không, Bát Giới, các con ai thần thông bắt được Linh Cảm đại vương? Chúng ta trễ nãi thời gian quá lâu rồi."
>
> Tôn Ngộ Không vắt hai chân nằm trên giường nói: "Tiểu hòa thượng, người cũng không phải không biết, Lão Tôn ta không giỏi thủy chiến."
>
> Đường Tam Tạng nghiêng đầu nhìn Trư Bát Giới.
>
> Trư Bát Giới nói: "Sư phụ, yêu quái đó là sinh vật dưới nước, thực lực dưới nước không thể khinh thường, Lão Trư ta không phải đối thủ."
>
> Đường Tam Tạng thở dài nói: "Thế nào mới tốt?"
>
> Sáng sớm hôm sau, một tin được truyền ra từ trong thôn, Thông Thiên Hà đóng băng.
>
> Tất cả dân trong thôn đều chạy đến bên sông, Thông Thiên Hà nhìn giống như gương, thán phục chỉ trỏ.
>
> Sư đồ Đường Tam Tạng cũng đến bên hồ.
>
> Trong lòng Đường Tam Tạng khẽ động nói: "Các đồ đệ, đây là cơ hội tốt để đi qua Thông Thiên Hà!"
>
> Tôn Ngộ Không dùng hỏa nhãn kim tinh nhìn Thông Thiên Hà, thực sự là đóng băng, không có chút yêu khí, ngược lại còn mang chút khí thần thánh.
>
>
>
>