Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 775: Mục 776

TRANG 388# 2

> Chương 775: Chiến đấu với yêu ma

>

>

>

>

>

>

> Tôn Ngộ Không lẩm bẩm nói: "Thật là kỳ lạ, sông lớn chảy cuồn cuộn không ngừng như vậy, sao đột nhiên lại đóng băng?"

>

> Trư Bát Giới cũng gật đầu đồng ý nói: "Cái gọi là đóng băng ba thước không phải là từ sự lạnh lẽo trong một ngày mà có được, chuyện có điều khác thường thì trong đó chắc chắn có yêu quái."

>

> Trư Bát Giới nghiêng đầu nhìn Đường Tam Tạng nói: "Sư phụ, người muốn qua đó?"

>

> Đường Tam Tạng lắc đầu khẽ cười nói: "Nếu là vi sư của trước kia, có lẽ ta sẽ không quan tâm tới tất cả mà muốn qua đó, đi về phía Linh Sơn ở trong lòng.

>

> Nhưng bây giờ, diệt trừ yêu tà vẫn là chuyện quan trọng trước tiên, yêu tà chưa trừ diệt, những người dân trong thôn sẽ khổ biết bao."

>

> Trư Bát Giới cười ha ha nói: "Sư phụ nói rất hay, cái gọi là đạo Phật quý sinh mạng chúng sinh, sẽ cứu vớt con người vô cùng tận chính là như vậy."

>

> Đường Tam Tạng gật đầu cười nói: "Ngộ Năng vô cùng thông minh! Lần này chúng ta quay trở về thôi!"

>

> Đoàn người quay đầu trở về Trần gia trang.

>

> Phía dưới mặt sông Thông Thiên, Kim Ngư Tinh đứng trên mặt sông đóng băng đợi chờ đợi! Lần đợi này thoắt cái đã một ngày trôi qua.

>

> "Hắt xì. . ." Kim Ngư quái sờ lên mũi, tự nói với mình: "Kỳ lạ, sao lại không đến?"

>

> Kim Ngư Tinh lại đợi một ngày, đứng dưới mặt sông tức giận nói: "Mấy tên Đường Tam Tạng, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!"

>

> Kim Ngư Tinh tức giận gầm lên một tiếng, hai tay đẩy ra, yêu lực dâng lên cuốn sạch cả sông Thông Thiên, mặt sông đóng băng rầm rầm vỡ vụn, mây đen trên trời cuồn cuộn, sét đánh dày đặc trên không trung, mây đen cuồn cuộn đè lên trên mặt sông, từ từ xoay chuyển.

>

> Thầy trò Đường Tam Tạng vội vàng bước ra khỏi phòng. Tôn Ngộ Không vừa nhảy liền bay lên nóc nhà, đưa tay lên che, nhìn lên bầu trời với những đám mây đen xoay chuyển.

>

> Cơn cuồng phong nổi lên tàn phá mọi thứ, đất đá bay mù trời, cuốn đi toàn bộ tiếng kêu khóc của Trần gia trang, những mảnh ngói bay tứ tung, đồ vật trong nhà lăn lông lốc.

>

> Trư Bát Giới đứng trong cơn gió lớn, lấy tay áo che mặt hét lớn nói: "Hầu ca, con yêu quái này có yêu lực thật mạnh mẽ, sợ rằng nó không yếu hơn huynh."

>

> Tôn Ngộ Không nói: "Các ngươi bảo vệ sư phụ cẩn thận, lão Tôn ta đi thử rồi về."

>

> Tôn Ngộ Không bổ nhào một cái liền biến mất tại chỗ, bầu trời vang lên một tiếng khè khè: "Hi hi, yêu quái, ăn một gậy của ông nội Tôn nhà ngươi!"

>

> Một cây cột chống trời với ánh sáng màu vàng từ trên trời chọc xuống dưới sông, một tiếng rầm rầm cực lớn vang lên, những cơn sóng đục cuồn cuộn. Ở chỗ mà chiếc gậy Kim Cô đánh xuống hình thành một vòng xoáy cực lớn, vòng xoáy vô cùng lớn này quét qua tám trăm dặm sông Thông Thiên, nước sông cuồn cuộn trào dâng lên một con sóng cực lớn che kín cả bầu trời đánh về phía Trần gia trang.

>

> Ở trên trời Tôn Ngộ Không kêu lên một tiếng quái dị: "Không ổn!"

>

> Người dân trong thôn trang nhìn đợt sóng che lấp cả bầu trời, từng tiếng kêu khóc tuyệt vọng vang lên.

>

> Bọn trẻ con ôm lấy người lớn khóc lóc những tiếng thất thanh, những người lớn từng người đều quỳ dưới đất đập đầu bình bịch, sám hối cầu nguyện, kể lể với Linh Cảm Đại Vương, còn lớn tiếng mắng rủa hòa thượng.

>

> Con sóng lớn cuồn cuộn ngút trời bao trùm toàn bộ thôn trang, mắt nhìn như sắp đánh xuống. Sự đe dọa của trời đất khiến những thôn dân dũng cảm cũng phải run sợ, ngay cả sắc mặt của Đường Tam Tạng cũng tái nhợt, lảo đảo lùi về phía sau mấy bước.

>

> Trư Bát Giới bay lên trên trời, một tấm phù văn giữa hai tay bay lên, hóa thành tấm màn che trời cực lớn bao phủ toàn bộ thôn trang. Đầu sóng đánh vào tấm màn lớn như lôi thần đang tức giận gào thét vang lên những tiếng rầm rầm, chấn động đến mức hoa mắt ù tai. Tấm màn sáng mà đạo phù biến thành run lên từng đợt, nhưng ổn định lại dần.

>

> Người dân trong thôn trang tỉnh táo lại, nhìn thấy sóng lớn bị ngăn lại, phát ra những tiếng kêu ngạc nhiên mừng rỡ khi vẫn còn sống sót sau kiếp nạn, không ít người điên cuồng nhảy nhót.

>

> Từng đầu sóng liên tiếp đánh xuống tấm màn sáng, từng nét phù văn trên tấm màn sáng thoáng hiện lên. Dưới sức mạnh vô cùng lớn đó, nó lung lay chực đổ, pháp lực ở hai tay của Trư Bát Giới bay vọt lên trên trời, trong mắt thoáng lên một vẻ nghiêm nghị, thấp giọng nói một cách không cam lòng: "Nếu như chân thân bổn tọa ở đây, chỉ một con Kim Ngư Tinh hèn mọn thì có thể tạo nên sóng gió gì?"

>

> Sa Ngộ Tĩnh sải bước tiến lên, nói: "Nguyên soái, ta tới giúp huynh."

>

> Giáng yêu bảo trượng lóe lên xuất hiện trong tay, Sa Ngộ Tĩnh dùng sức ném nó lên trời, giáng yêu bảo trượng bay ra khỏi màn chắn, một tiếng rầm rầm khiến cho một đầu sóng hình thành bị đụng nát, bảo trượng hóa thành hai vầng mặt trời mặt trăng đan xen vào nhau đưa qua đưa lại như con thoi trong màn nước mênh mông. Những yêu khí trong chỗ nước sông quét qua được lọc sạch, hóa thành nước thường rơi xuống.

>

> Mây đen cuồn cuộn trên trời như ma vương hiện thế tạo nên một vòng xoáy hình mũi khoan. Trong vòng xoáy vang lên những tiếng rầm rầm rung trời, từng ánh sáng vàng nở rộ, hàng vạn tia chớp màu máu bổ xuống dòng nước sông Thông Thiên, như tai kiếp ngày tận thế.

>

> Đường Tam Tạng đứng phía sau Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tĩnh, hai tay chắp lại niệm một câu "A Di Đà Phật!", lo lắng nhìn từng đầu sóng khổng lồ đánh tới, lo âu nói: "Ngộ Năng, yêu quái này rất mạnh sao? So với Ngộ Không thì thế nào?"

>

> Trư Bát Giới nghiêm túc nói: "Sư phụ, con yêu quái này không giống yêu quái bình thường, sợ rằng nó không phải là yêu quái thông thường. Yêu lực không những mạnh mẽ, cảnh giới cao thâm, ngay cả pháp thuật cũng không giống bình thường, e rằng là có được sự truyền thừa của đại giáo, chỉ là không biết là của bên nào."

>

> Sa Ngộ Tĩnh biến sắc nói: "Nhị sư huynh, con sông nơi này tên là sông Thông Thiên, không phải là truyền thừa không thể nói của vị đó chứ?"

>

> Trư Bát Giới cũng nghi ngờ nói: "Chắc không phải chứ? Bây giờ Tiêu Dao đảo chủ đang nắm giữ đại giáo, chắc sẽ không để cho bọn chúng làm loạn."

>

> Qua một lúc lâu, một tiếng rầm rầm vang lên cực lớn, trong đám mây đen đang xoay chuyển hình mũi khoan đó, hàng vạn ánh sáng màu vàng nổ tung, mây đen bị chia tách.

>

> Một tia sáng màu vàng từ trên trời chiếu xuống, đánh nát những cơn sóng lớn trùng trùng. Tia sáng này rơi xuống thôn trang phía dưới, biến thành Tôn Ngộ Không tay cầm gậy Kim Cô.

>

> Đường Tam Tạng vội vàng tiến lên hỏi: "Ngộ Không, đã bắt được yêu quái chưa?"

>

> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai chán nản nói: "Bản lĩnh của con yêu quái này không kém lão Tôn ta là bao nhiêu, thừa cơ chạy trốn vào trong nước, lão Tôn ta cũng không có cách nào."

>

> Đường Tam Tạng lo lắng nói: "Vậy phải làm thế nào mới phải? Bát Giới, vừa nãy ý của con là nói sông Thông Thiên này có liên quan đến Trương công tử?"

>

> "Ố, sư đệ?" Tôn Ngộ Không kinh ngạc nói.

>

> Trư Bát Giới nói: "Có khả năng có liên quan, hỏi thử đi!"

>

> Đường Tam Tạng lập tức lấy điện thoại ra gửi đi một cuộc gọi video, tít tít vài tiếng, có người nhận video, chỉ nhìn thấy Trương Minh Hiên ở phía đối diện đang vội vàng lướt trong tầng mây, xung quanh là những đám mây qua lại, bên cạnh còn vang lên tiếng kêu sợ hãi của đứa bé gái.

>

> Trương Minh Hiên trong ống kính tươi cười nói: "Huyền Trang, sao ngươi lại nhớ đến việc liên lạc với ta vậy?"

>

> Trong ống kính lại có hai cái đầu nhỏ thò vào, một đứa con gái mười mấy tuổi ôm một đứa trẻ nhìn chưa đầy một tuần tuổi, tò mò quan sát Đường Tam Tạng.

>

> Đường Tam Tạng vội vàng nói: "Trương công tử, bần tăng là tới cầu cứu."

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói: "Ngươi lại bị yêu quái bắt à?"

>

> Đường Tam Tạng cầm điện thoại quay một vòng, sau đó nhìn thẳng vào những con sóng đục cuồn cuộn trên bầu trời vội vàng nói: "Nơi này có yêu ma muốn dâng nước lũ nhấn chìm trăm dặm, tàn sát trăm họ. Bần tăng không có cách nào, vẫn mong Trương công tử thi triển thần thông, hàng yêu trừ ma."

>

> Trương Minh Hiên thu lại nụ cười, cau mày nói: "Ở chỗ nào?"

>

> Đường Tam Tạng vội vã trả lời: "Là sông Thông Thiên, Bát Giới nói cái tên này có thể có liên quan đến ngươi."

>

> Trương Minh Hiên thầm mắng một tiếng trong lòng: "Đáng chết! Sao lại quên mất chỗ này chứ? Kiếp trước xem Tây Du Ký đã có hai con yêu quái khiến Trương Minh Hiên không ưa nhất. Một con là Kim Ngư Tinh ở sông Thông Thiên, một con là Lộc Tinh ở nước Tỳ Khâu. Cả hai đều là những con yêu quái muốn ăn trẻ con, kết quả vẫn là đều thoát khỏi cái chết, thật là mỉa mai.

>

> Lộc Tinh ở nước Tỳ Khâu vẫn còn tạm, chưa ăn được trẻ con, nhưng cái tên Kim Đồ Tinh ở sông Thông Thiên này, những năm này vẫn không ít ăn những bé trai bé gái.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!