TRANG 391# 2
> Chương 781: Mộ của tất cả thần tiên
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên bị Quan Âm làm nghẹn nặng, ta thật không nên hỏi, quát lên: "Mặc ngươi phục hay không, giao Kim Ngư ra đây."
>
> Quan Âm nhìn bình trúc đổ vỡ bên cạnh nói: "Bình trúc đã bị hủy! Kim Ngư cũng đã chết!"
>
> Trương Minh Hiên thì thầm: "Hời cho nó!"
>
> "A di đà Phật. . ." Quan Âm ngồi xếp bằng tại chỗ, Phật quang bên trong hóa thành ánh sáng tiêu tan.
>
> Trương Minh Hiên lộ vẻ hoảng hốt, líu ríu nói: "Quan Âm ngươi sẽ chết như vậy? Sao lại không chân thật như vậy?"
>
> Không gian chấn động một cơn, kiếm Thanh Bình và thương Thí Thần chui ra từ hư không.
>
> Kiếm Thanh Bình tức giận nói: "Sao lại chết rồi? Ngã xuống chỉ là một pháp thân. Những Tiên cổ Phật cổ đó sống sót từ thời Viễn Cổ, có người nào lại chết dễ như vậy?"
>
> Trương Minh Hiên khiếp sợ nói: "Cái gì? Chỉ là một pháp thân? Sao một pháp thân cũng là chuẩn thánh? !"
>
> Thanh Bình nói: "Từ Hàng cũng là kỳ tài ngút trời, sau khi hóa Phật có ba mươi ba bộ pháp thân, tương ứng với ba mươi ba trọng thiên.
>
> Thường thấy có Dương Liễu Quan Âm, Long Đầu Quan Âm, Trì Kinh Quan Âm, vân vân. . . người ngươi vừa giết là Ngư Lam Quan Âm."
>
> Trương Minh Hiên kinh hãi nói: "Bản thể của nàng ta mạnh nhường nào? Không phải đạt tới trình độ của tiểu mập mạp Như Lai chứ?"
>
> Thanh Bình nói: "Từ Hàng hóa thân thành ba mươi ba pháp thân, bản thể không còn tồn tại, ba mươi ba pháp thân đều bình đẳng, mỗi pháp thân đều có tu vi chuẩn thánh sơ kỳ. Nếu như nhất định có bản thể như ngươi nói, ngươi coi như là Dương Liễu Quan Âm!"
>
> Trương Minh Hiên phấn khích nói: "Nói cách khác ta mặc giáp này là có thể trấn áp bất kỳ một pháp thân nào của Tử Hàng? Ta vừa tiêu diệt một phần ba mươi của Quan Âm!"
>
> Thanh Bình tức giận nói: "Ngươi nghĩ thì hay lắm, chúng ta quay về thôi."
>
> Kiếm Thanh Bình vẽ một cái trên không trung, xuất hiện một vết nứt, một người hai binh khí xuyên qua khe nứt không gian tới vùng trời của sông Thông Thiên.
>
> Trương Minh Hiên mặc áp giáp bay xuống thôn làng, tất cả thôn dân đều sợ hãi lùi ra. sau, cúi dập đầu, không ít trẻ em đều sợ quá phát khóc, bởi hình ảnh khí đen vần vũ quanh thân Trương Minh Hiên thực sự không giống người tốt, rất giống đại ma đầu phản diện.
>
> Đám người Dương Tiễn, Đường Tam Tạng nghênh đón.
>
> Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực nói: "A di đà Phật, Trương công tử, ngài không sao chứ?"
>
> Trương Minh Hiên cười hớ hớ nói: "Không việc gì, rất tốt, giết thêm mấy Quan Âm nữa cũng không thành vấn đề."
>
> Đường Tam Tạng bị nghẹn, khóe mắt giật giật.
>
> Lông mày Dương Tiễn nhấc lên lo lắng, nói: "Thần Quân, lời này của ngài là có ý gì?"
>
> Trương Minh Hiên lấy bình trúc vỡ nát ném cho Dương Tiễn rồi nói: "Đúng như ngươi hiểu, Quan Âm đã bị ta giết rồi."
>
> Dương Tiễn liền biến sắc, Đường Tam Tạng lảo đảo dưới chân, ngồi xếp bằng dưới đất.
>
> Khang An Dụ bực tức kêu lên: "Biết ngay ngươi tìm Nhị gia không có chuyện tốt gì, quả nhiên là ngấm ngầm tính kế chúng ta."
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Ta tính kế ngươi như nào?"
>
> Khang An Dụ vội vàng kêu lên: "Ngươi có biết giết Quan Âm là chuyện lớn thế nào không?"
>
> Dương Tiễn chắp hai tay làm lễ nói: "Thần Quân chớ trách, chúng ta đi về trước."
>
> Bảy người lập tức cưỡi mây, bay lên trời, hấp tấp rời đi.
>
> Trư Bát Giới nói thầm: "Thật sự có thể giết Quan Âm ư?"
>
> Tôn Ngộ Không ôm Kim Cô Bổng không nói, vẻ mặt có hơi hoảng hốt.
>
> Đường Tam Tạng ngồi xếp bằng trên đất thầm niệm kinh.
>
> Trư Bát Giới hỏi: "Sư phụ, ngài niệm kinh gì vậy?"
>
> Đường Tam Tạng khẽ nói: "Địa Tạng Vương Bản Nguyện kinh."
>
> Mọi người đều không nói lời nào, bầu không khí bỗng trầm xuống.
>
> Trương Minh Hiên nói: "Các ngươi tiếp tục đi thỉnh kinh, ta đi trước."
>
> Tôn Ngộ Không ôm Kim Cô Bổng nói: "Sư đệ quay về cẩn thận một chút."
>
> Trư Bát Giới cười hớ hớ nói: "Thần Quân đi thong thả! Thường xuyên qua chơi nha!"
>
> Trương Minh Hiên bay người hạ xuống mặt sông Thông Thiên, bóng dáng chìm vào màu đỏ thẫm của nước sông, đi trong lòng sông gập ghềnh nói: "Thanh Bình, giờ có thể nói cho ta biết phía dưới có gì không?"
>
> Kiếm Thanh Bình bay ra, vỏ kiếm va chạm vào phía trước, một cánh cổng đóng kín xuất hiện tại cơn lốc xoáy phía trước, nước sông cũng bị đẩy ra.
>
> Mắt Trương Minh Hiên sáng lên, tiến từng bước vào trong cánh cửa, bước vào một thế giới đổ nát.
>
> Giải thể áo giáp trên người, biến thành từng luồng khí đen gào thét bay vào trong thế giới đổ vỡ, bay đi khắp nơi, sau đó chìm xuống mặt đất.
>
> Trương Minh Hiên khom lưng vê một nhúm đất đen, nói: "Đây đều là Huyết Thổ."
>
> Thương Thí Thần cũng xuất hiện trong không trung nói: "Nồng nặc ý chí chiến đấu và sự không cam lòng."
>
> Kiếm Thanh Bình nói: "Đi theo ta, ngươi cũng nên qua lễ bái."
>
> Kiếm Thanh Bình bay về phía trước, Trương Minh Hiên và thương Thí Thần theo sau, dọc đường thấy núi cao sụp đổ, sông lớn khô hạn, vạn vật héo tàn.
>
> Cho tới khi đi tới một khu lăng mộ to lớn, các phần mộ cao chót vót, nối liền hàng vạn dặm, gió lạnh đang rít gào bên trên.
>
> Trương Minh Hiên sững sờ lùi về sau, kêu lên: "Sao có thể thế này!"
>
> Mở to mắt nhìn chằm chằm một mộ phần khổng lồ ngay đầu, to lớn như một ngọn núi, trên bia mộ cao ngất tận mây có khắc vài chữ to: "Mộ phần của Giáo chủ Tiệt Giáo Thông Thiên!"
>
> Thánh nhân bất tử bất diệt, sao có thể có mộ? Qủa thực khiến người ta sợ hãi!
>
> Trương Minh Hiên lại nhìn sang hướng các bia mộ khác.
>
> Mộ phần của đệ tử Tiệt Giáo Kim Linh Thánh Mẫu! Mộ phần của đệ tử Tiệt Giáo Quy Linh Thánh Mẫu! Mộ phần của đệ tử Tiệt Giáo Triệu Công Minh! Mộ phần của đệ tử Tiệt Giáo Quỳnh Tiêu! Mộ phần của đệ tử Tiệt Giáo Bích Tiêu! Phía sau còn có Khí Tiên Mã Nguyên, Tứ Thánh đảo Cửu Long, Ma Gia Tứ Tương, Thập Thiên Quân, La Tuyên, Lữ Nhạc vân vân, nhiều không đếm nổi.
>
> Kiếm Thanh Bình đứng trước mộ Thông Thiên nói: "Như ngươi đã thấy, nới này đã từng là chiến trường của trận chiến cuối cùng, hiện tại là lăng mộ của các tiên thần Tiệt Giáo.
>
> Mỗi ngôi mộ nơi đây đều do đích thân lão gia lập, chôn cất hài cốt, rất nhiều áo mũ, còn có một luồng khí tức, ý chí chiến đấu vô tận của bọn họ ngủ say nơi đây.
>
> Ban nãy chính là ý chí chiến đấu sôi sục của họ ngưng tụ thành giáp chiến đấu giúp ngươi.
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc cúi đầu nói: "Cảm ơn các vị sư huynh tương trợ!"
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía mộ phần lớn nhất, hỏi: "Nhưng sao nơi này lại có sư phụ?"
>
> Kiếm Thanh Bình thong thả nói: "Trận chiến năm ấy, ta không có ở đây là ý trời. Trăm ngàn đệ tử không cam lòng, muốn mang bầu nhiệt huyết lật đổ đại giáo, đánh tới đất trời sụp đổ, ánh sao rơi xuống, Hồng Hoang tan vỡ, máu tiên vô tận nhuộm đỏ đất trời.
>
> Thân thể đã chết, ý muốn khó kìm, tiên thi có oán niệm định hóa thành ma.
>
> Lão gia không muốn thi thể bọn họ hóa ma, cũng không muốn tiêu diệt vết tích tồn tại của họ, vì vậy đã lập nên lăng mộ lớn này, mang tất cả thi thể đệ tử ngã xuống chôn cất tại đây, không có thi thể thì dùng áo mũ thay thế, thu thập khí tức của bọn họ từ bên trong đất trời, an táng từng người một."
>
> Thanh Bình nhìn bia mộ nói: "Nơi này mai táng áo bào và một sợi tóc của lão gia, bảo vệ trấn áp họ cho tới vĩnh hằng."
>
> Trương Minh Hiên thì thầm: "Ta hiểu!"
>
> Trương Minh Hiên đến trước mộ Thông Thiên Giáo chủ, quỳ xuống dập đầu ba cái, nói: "Đệ tử bất hiếu Trương Minh Hiên kính chào sư phụ."
>
> Sau đó, Trương Minh Hiên quyến luyến tại khu mộ, dâng lên ba nén hương trước mỗi mộ phần, mặc dù biết vô dụng, bên trong cũng không hề tồn tại linh hồn, nhưng vẫn muốn hoàn thành tâm ý của mình.
>
> Trên đường trở về, Trương Minh Hiên mở cửa xe thể thao của mình, Thanh Bình Kiếm và Thí Thần Thương ngồi kế bên ghế lái.
>
>
>
>