Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 782: Mục 783

TRANG 392# 1

> Chương 782: Xuất bản sách mới

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên nói: "Giờ ta đã biết vì sao bờ sông kia gọi là Thông Thiên rồi. Các vị thánh khác có biết những chuyện sau đó không?"

>

> Kiếm Thanh Bình nói: "Trước kia không biết, không tra xét ý nghĩa việc Quan Âm để yêu tinh Kim Ngư ở sông Thông Thiên. Thời điểm ý chí chiến đấu vô tận ngưng tụ thành giáp, chắc bọn họ đã biết rồi."

>

> Trương Minh Hiên tiếc nuối nói: "Bộ giáp khó mà giữ được, đáng tiếc."

>

> Thanh Bình hừ một tiếng nói: "Ngoại lực không đáng kể, tự tu hành là quan trọng nhất."

>

> Trương Minh Hiên nói: "Ta biết mà! Ngươi xem xem ta rất cố gắng tu hành, bằng tuổi ta có được tu vi cỡ này, chắc hẳn xưa nay chưa từng có!"

>

> Thương Thí Thần lập tức nịnh nọt nói to: "Ta tán thành, tiểu chủ là thiên tài nhất trong số những người ta đã gặp, không hề thua kém Hỗn Độn Ma Thần."

>

> Trương Minh Hiên tâm đắc nói: "Ngươi xem, Thí Thần cũng nói như vậy."

>

> Mấy ngày sau, tin tức Quan Âm bỏ mình đã không phải chuyện bí mật, sự khác thường của sông Thông Thiên cũng dẫn tới một loạt suy đoán, nhưng không một ai dám qua đó tra cứu, mọi tình huống đều chứng tỏ sông Thông Thiên có quan hệ mật thiết với vị giáo chủ kia.

>

> Thiên Đình, Ngọc đế và Dương Tiễn đi ngang qua Thiên Hà.

>

> Ngọc Đế vừa cười vừa nói: "Hôm nay Phật môn lại tới làm loạn."

>

> Dương Tiễn áy náy: "Cậu, đều tại cháu cư xử thô lỗ, gây thêm phiền phức cho người."

>

> Ngọc Đế cười nói: "Cái này thì phiền gì? Ta không muốn gặp bọn họ, thậm chí bọn họ không vào nổi Thiên Đình."

>

> Dương Tiễn khó chịu nói: "Quan Âm bị Trương Minh Hiên giết, đâu liên quan gì tới ta? Suốt ngày lên Thiên Đình là sao?"

>

> Ngọc Đế thong thả nói: "Bởi vì bọn họ không thể trêu chọc Trương Minh Hiên."

>

> Dương Tiễn nổi giận nói: "Thiên Đình ta lại dễ bắt nạt vậy sao?"

>

> Ngọc Đế cười nói: "Quan Âm ngã xuống có quan hệ nhân quả với con, dù sao con cũng cho Trương Minh Hiên thời cơ để tranh thủ."

>

> Dương Tiễn không còn gì để nói: "Con hạ giới vì muốn bắt ngư yêu kia. Lúc ra tay cũng không muốn Trương Minh Hiên bị bắt, nhưng sau đó sự tình phát triển hoàn toàn vượt ngoài dự tính của con!"

>

> Ngọc Đế cười nói: "Sự việc lần này ta giúp được con, lần sau làm việc phải cẩn thận. Tuyệt đối không nên quá thân thiết với Trương Minh Hiên, con người hắn không hành động theo lẽ thường, lại to gan lớn mật, quá thân thiết với hắn sẽ mang họa vào thân."

>

> Dương Tiễn cười khổ nói: "Lần này thực sự tiếp thu, vốn cho rằng chỉ là bán chút tình người, đi một chuyến mà thôi, không ngờ lại xém chọc thủng trời."

>

> Ngọc Đế cười ha ha.

>

> Núi Thiên Môn trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên nằm trên ghế xem điện thoại di động.

>

> Tiếng bước chân tiến vào, Bắc Hà đi tới bên cạnh Trương Minh Hiên, cung kính nói: "Thiếu gia, tiểu nhân có việc bẩm báo."

>

> Trương Minh Hiên để điện thoại di động xuống, ân cần cười nói: "Chuyện gì vậy?"

>

> Bắc Hà nói: "Quốc chủ nước Dạ Lang muốn mua bản quyền quay phim tiểu thuyết của ngài."

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc: "Quốc chủ nước Dạ Lang? Là kẻ quay phim con heo?"

>

> Bắc Hà gật gật đầu.

>

> Trương Minh Hiên có hứng thú hỏi: "Hắn muốn bộ nào?"

>

> Bắc Hà nói: "Đấu Phá Thương Khung"

>

> Trương Minh Hiên nghi ngờ nói: "Sao lại muốn bộ này?"

>

> Bắc Hà cười nói: "Có lẽ tác phẩm này là bộ có khá nhiều nhân vật nữ mờ ám!"

>

> Trương Minh Hiên ngạc nhiên kêu lên: "Hắn muốn quay "Đấu Phá Thương Khung" thành phim con heo?"

>

> Bắc Hà vội vàng lắc đầu: "Không phải, không phải! Cho hắn mượn thêm một lá gan, hắn cũng không dám. Hắn đã nói, dự định nghiêm túc quay một bộ phim hay.

>

> Trên mạng người ta vẫn nói hắn không biết làm phim, chỉ biết quay mấy thứ lộn xộn đó, hắn muốn khẳng định tên tuổi của mình.

>

> Trương Minh Hiên tiếc nuối nói: "Vậy cũng thật đáng tiếc, phim hắn quay trước kia cũng khá, ta vẫn mong hắn không quay "Đấu Phá Thương Khung" như vậy."

>

> Bắc Hà đầy mồ hôi lạnh, ngài thật sự muốn hắn quay như vậy ư!

>

> Trương Minh Hiên nói: "Hắn muốn quay thì bán cho hắn! Dù sao ta cũng không có ý định quay."

>

> Bắc Hà nói: "Chút nữa tôi sẽ báo lại. Thiếu gia, còn một chuyện nữa."

>

> "Chuyện gì?"

>

> Bắc Hà hơi do dự nói: "Thiếu gia, khi nào ngài xuất bản sách mới?"

>

> Trương Minh Hiên nghi ngờ nói: "không phải có rất nhiều sách mới sao?"

>

> Bắc Hà cung kính nói: "Thiếu gia, chuyện là như này, mấy người chúng tôi cùng bàn bạc, muốn để ngài xuất bản một cuốn tiểu thuyết giả tưởng mới."

>

> Trương Minh Hiên nhíu mày nói: "Sao các người lại có ý này?"

>

> Bắc Hà bất đắc dĩ giải thích: "Bởi vì ảnh hưởng của ngài, sách truyện giả tưởng trong thành bây giờ đều có nhân vật chính xuyên việt, dùng đạo pháp Hồng Hoang thần công đánh thổ dân, sau đó thu nhận vô số phụ nữ, truyện nào như truyện nấy, huyền ảo cũng như thế, tình huống này thật không tốt.

>

> Cho nên chúng tôi muốn ngài viết một cuốn tiểu thuyết giả tưởng không xuyên không, phát triển một thế giới kỳ ảo, dạy bảo bọn họ một chút."

>

> Sắc mặt Trương Minh Hiên thay đổi, lại phải ra sách mới sao? Thật mệt mỏi mà!

>

> Bắc Hà áy náy: "Là tôi yêu cầu quá đáng rồi, thiếu gia ngài từ từ suy nghĩ, chúng tôi có thể đợi."

>

> Trương Minh Hiên nhìn ánh mắt mong đợi của Bắc Hà, mở miệng nói: "Được rồi! Chiều muộn hôm nay thông báo."

>

> "Thật sự?" Bắc Hà ngạc nhiên, kêu lên mừng rỡ: "Đa tạ thiếu gia, tôi sẽ quay về tuyên truyền ngay."

>

> Bắc Hà chớp mắt chạy ra ngoài, chạy hai bước lại dừng, quay đầu mong đợi hỏi: "Thiếu gia, tên sách là gì?"

>

> Trương Minh Hiên vô thức nói: "Gọi là Bàn Long!"

>

> Bắc Hà phấn khích nói: "Bàn Long ở vực nước sâu, chí tại chín tầng trời! Tên rất hay." Xoay người chạy ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên sững sờ, tự tát mình hai cái, nói: "Tiện miệng, nói lung tung."

>

> Trương Minh Hiên nằm trên ghế, lăn qua lộn lại không ngủ được, tâm hồn chìm vào thức hải."

>

> Trong thức hải màu vàng, một số thế giới rộng lớn đang trôi nổi.

>

> Hình ảnh Trương Minh Hiên ngưng tụ tại thức hải bỗng vỡ, lại xuất hiện trong một thế giới, mấy tòa nhà khổng lồ hùng vĩ nằm trên không đứng trấn áp đất trời, khí lành ngập tràn, mây trắng vờn quanh.

>

> Một tòa thần tọa kiếm khí như mây, kiếm dài san sát.

>

> Một tòa thần tọa bát quái biến hóa, kỳ môn độn giáp.

>

> Một tòa thần tọa lửa thần diệu thế, vạn vật nổi lửa.

>

> Trương Minh Hiên đứng trên không, kêu to: "Các ngươi ra đây, ta có việc muốn bàn bạc với các ngươi."

>

> Thân hình khổng lồ của Phong Vân Vô Kỵ, Long Thiên Ngạo, Tiêu Viêm ngưng tụ bên trên thần tọa, rung chuyển chấn động không gian, giống như các vị thần cổ đại tối cao nhìn xuống Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên ngẩng đầu nhìn bọn họ, trong mắt ánh lên nguy hiểm: "Sao nào? Muốn làm phản hả? Không cần tiền tu luyện?"

>

> Ba thân hình tối cao tan biến trong nháy mắt, ba người Phong Vân Vô Kỵ, Long Thiên Ngạo, Tiêu Viêm xuất hiện trước mặt Trương Minh Hiên.

>

> Long Thiên Ngạo cười mỉm nói: "Chỉ đùa một chút thôi, sao phải nghiêm túc thế? Tình nghĩa huynh đệ chúng ta, sao lại dùng tiền để uy hiếp được, quá đau lòng rồi."

>

> Tiêu Viêm tiến lên bóp vai Trương Minh Hiên, cười xu nịnh quyến rũ nói: "Ta mới học được, ngươi cảm thấy tay nghề của ta thế nào?"

>

> Phong Vân Vô Kỵ từ tốn nói: "Vừa mới tu luyện, không nhìn thấy."

>

> Trương Minh Hiên vặn vẹo bả vai, tức giận nói: "Đi đi đi . . ."

>

> Tiêu Viêm thu tay lại, đứng cạnh Long Thiên Ngạo.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!