TRANG 395# 1
> Chương 788: Khương Tử Nha bị bắt
>
>
>
>
>
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân từ tốn nói: "Khương sư đệ. . ."
>
> Sắc mặt Khương Tử Nha tái nhợt, mạnh mẽ cười: "Ngọc Đỉnh sư huynh!"
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân đánh giá Khương Tử Nha, cau mày nói: "Ngươi bị thương?"
>
> Khương Tử Nha cười mạnh mẽ nói: "Cảm ơn sư huynh quan tâm, bị thương một chút không đáng ngại."
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân gật đầu, cũng không hỏi nữa, trực tiếp nói: "Tìm ta có việc gì?"
>
> Khương Tử Nha nâng tay đầy máu, chắp tay cúi đầu nói: "Sư đệ đã cùng đường rồi, xin sư huynh cứu giúp!"
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân bình thản nói: "Là ai dám đánh đệ tử Xiển Giáo ta?"
>
> Khương Tử Nha nghiến răng nghiến lợi nói: "Thân - Công - Báo!"
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân sững sờ, sau đó lắc đầu nói: "Chuyện giữa ngươi và Thân sư đệ, ta không nên tham gia."
>
> Khương Tử Nha lớn tiếng kêu lên: "Sư huynh, chẳng lẽ người muốn ta phải chết sao?"
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân bình thản nói: "Ngươi và Thân sư đệ đều là sư đệ của ta, ngươi bảo ta làm thế nào ra tay? Giúp ngươi giết hắn?"
>
> Khương Tử Nha nói: "Sư huynh, ngày trước khi sư phụ đuổi hắn đi trấn áp Hải Nhãn, hắn đã không còn là sư đệ của chúng ta."
>
> "Sư phụ không nói trục xuất hắn khỏi sư môn, hắn vẫn còn là đệ tử Xiển Giáo."
>
> Khương Tử Nha nhìn Ngọc Đỉnh Chân Nhân mây nhạt gió nhẹ, trong lòng dâng lên cơn lửa giận, nếu ngày trước ta không trông coi Phong Thần, hiện tại các ngươi có thể ung dung như vậy? ! Rốt cuộc ta lần lượt chuyển thế hóa kiếp, các ngươi lại ghét bỏ ta rồi?
>
> Khương Tử Nha nén lửa giận trong lòng, bấm bụng nói: "Sư huynh, giờ đây Thân Công Báo chìm đắm trong trụy lạc, bị kẻ khác xúi giục truy sát ta, thứ vô tình vô nghĩa thấp hèn làm nhục danh tiếng của Xiển Giáo, không nên làm sạch môn hộ sao?"
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân giương lông mày lên, vẻ tức giận nói: "Bị kẻ nào xúi giục?"
>
> Khương Tử Nha nhe răng nói: "Trương Minh Hiên!"
>
> Sắc mặt Ngọc Đỉnh Chân Nhân nháy mắt thay đổi, lại là hắn!
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân lạnh lùng nói: "Thân Công Báo tự ý rời vị trí, đánh đuổi đồng môn, không thể không phạt!"
>
> Khương Tử Nha thở phào một hơi trong lòng, chắp tay nói: "Cảm tạ sư huynh!"
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân "Ừ" một tiếng nói: "Đưa địa chỉ cho ta, ta sẽ đi."
>
> Điện thoại ngắt kết nối video, Khương Tử Nha dùng sức bóp nát điện thoại di động, căm hận nói: "Thân Công Báo, ta xem ngươi còn có thể làm thế nào! Còn những kẻ xem thường ta kia, cuối cùng sẽ có một ngày ta giẫm nát tất cả bọn ngươi."
>
> Khương Tử Nha liên tục ho khan hai tiếng, ngồi xếp bằng trên đất bắt đầu trị thường, thời gian trôi qua chậm rãi.
>
> Sáng tinh mơ, giọng nói hài hước của Thân Công Báo truyền tới: "Sư huynh, sao ngươi lại chạy xuống lòng đất làm con chuột?"
>
> Khương Tử Nha đang ngồi xếp bằng trị thương, da mặt giật giật hai cái, mở to mắt ngẩng đầu nhìn, lửa giận nồng đậm trong mắt.
>
> Ầm. . . một tiếng vang vọng.
>
> Một cây thương dài khổng lồ màu đen, màu đỏ máu nồng đậm quấn quanh thân xuyên thủng mặt đất, đâm về phía đỉnh đầu của Khương Tử Nha.
>
> Khương Tử Nha gắng sức khua cờ Hạnh Hoàng trong tay, quát to: "Gió!"
>
> Từng đóa sen nở rộ trên không trung, ngăn lại đường đi của cây thương khát máu.
>
> Ầm. . . tiếng nổ dữ dội vang lên.
>
> Ánh sáng màu vàng và màu máu nổ tung trên mặt đất, thanh thế to lớn, đất đá bay xa cả ngàn thước.
>
> Một đám mây hình nấm nhỏ bùng lên giữa rừng. Dư âm càn quét, đi qua nơi nào cây cối núi đá đều ào ào vỡ vụn.
>
> Vụ nổ chấm dứt, Thân Công Báo cầm thương Thị Huyết đứng trên không, rừng cây khổng lồ trên mặt đất đều biến mất hoàn toàn, để lộ ra một hố trời chu vi mười dặm, vách hố vẫn còn như lưu ly, lóe lên ánh sáng rực rỡ.
>
> Khương Tử Nha đứng dưới đáy hố trời, cầm cờ Hạnh Hoàng, ho khan không ngừng, phun ra từng ngụm máu tươi.
>
> "Oé óe. . ." Một tiếng hót vang trên bầu trời, âm thanh chói tai, giống như tiếng khóc nỉ non dữ dội của trẻ sơ sinh.
>
> Một thân ảnh màu đen lóe lên trên không trung, một sợi màu đen từ trên không vọt tới phía Khương Tử Nha.
>
> "Phụt!" Khương Tử Nha phun ra một ngụm máu tươi, cả người run rẩy, một móng vuốt sắc bén cắm trên ngực Khương Tử Nha, đâm thủng ngực.
>
> Cổ Xích bị máu của Khương Tử Nha văng lên đầy mặt, vẻ mặt dữ tợn, giống như ác quỷ.
>
> Cờ Hạnh Hoàng trong tay Khương Tử Nha hơi vung lên, miệng đầy máu tươi cười nói: "Các ngươi không bắt được ta đâu!"
>
> Thân Công Báo trên bầu trời biến sắc, kêu to: "Lại đây!"
>
> Cờ Hạnh Hoàng chấn động, phá nát không gian thành một hang động đen, cờ Hạnh Hoàng cuốn lấy Khương Tử Nha bay vào động.
>
> Cổ Xích phẫn nộ quát: "Chạy đi đâu!"
>
> Thân hình khẽ động, tay chụp lấy thân hình đầy máu Cờ Hạnh Hoàng cuốn đi, móng vuốt trích tinh lấy nguyệt, nắm chặt Cờ Hạnh Hoàng trong lòng bàn tay.
>
> Cờ Hạnh Hoàng chấn động mạnh, một luồng năng lực khổng lồ ùn ùn xuất hiện, lập tức làm móng vuốt bật ngược lại.
>
> Cờ Hạnh Hoàng đi vào trong động, tiếng cười ha hả của Khương Tử Nha vang lên: "Các ngươi không giết được cũng không bắt nổi ta. Chờ xem! Đợi khi sư huynh Xiển Giáo của ta xuống, chính là lúc các ngươi phải trả giá đắt!"
>
> "Thật sao?" Một âm thanh bình thản bông nhiên vang lên, một người đàn ông toàn thân áo đen xuất hiện phía trước động, tùy ý vươn tay xóa đi hố đen.
>
> Khương Tử Nha bọc trong cờ Hạnh Hoàng đột nhiên ngây ngốc.
>
> Cổ Xích ngạc nhiên kêu lên vui mừng: "Phi Liêm Yêu Thánh!"
>
> Phi Liêm nhìn vào cờ Hạnh Hoàng, lạnh lùng nói: "Mặc kệ ngươi là đệ tử của giáo phái nào, dám đến Bắc Câu Lô Châu giết hậu duệ Yêu Thần, ngươi đừng mong sống sót rời đi."
>
> Vươn móng vuốt hướng vào Cờ Hạnh Hoàng, lòng bàn tay giống như mắt bão tạo nên một lực hút khổng lồ, hút Mạnh Hoàng Kỳ bay về phía lòng bàn tay.
>
> Khương Tử Nha kêu lên một tiếng sợ hãi: "Đi mau!"
>
> Toàn thân Cờ Hạnh Hoàng nở rộ hoa sen, chống lại lực hút của mắt bão, bay về phía xa.
>
> Thân hình Phi Liêm khẽ động, xuất hiện phía trước Cờ Hạnh Hoàng, một tay nắm Cờ Hạnh Hoàng trong tay, cờ Hạnh Hoàng trong lòng bàn tay rung lắc dữ dội, giãy dụa cũng vô ích.
>
> Phi Liêm cầm cờ Hạnh Hoàng trong tay, nhìn Thân Công Báo nói: "Ngươi cũng về cùng ta."
>
> Thương Thị Huyết trong tay Thân Công Báo bỗng biến mất, chắp tay cười nói: "Phi Liêm Yêu Thánh!"
>
> Phi Liêm Yêu Thánh gật gật đầu, thân hình lóe lên biến mất.
>
> Thân Công Báo nhìn Cổ Xích, cười nói: "Chúng ta cũng về thôi!"
>
> Cổ Xích duỗi hai tay, hóa thành một con đại bàng, dang rộng cánh gom gió mây, bay về Bắc Câu Lô Châu.
>
> Thân Công Báo cười ha ha tự nói: "Sư huynh, lần này ngươi thua rồi."
>
> Một bước vạn mét, bóng dáng lấp ló khuất xa, chỉ còn lại một khoảng bừa bộn và khí tức khủng bố làm thú hoang chạy tán loạn.
>
> Bắc Câu Lô Châu ở sâu bên trong, bên trong hoàng cung, tất cả Yêu Thần đều hội tụ, ngồi ở hai bên.
>
> Ngồi hai bên trái phải là Yêu Thánh Bạch Trạch và Yêu Thánh Phi Liêm, Thân Công Báo nhẹ nhàng thoải mái đứng trong đại điện, cặp mắt xem xét xung quanh, gật đầu lia lịa, giống như đang thưởng thức cảnh đẹp.
>
> Tay Phi Liêm run lên một cái, Khương Tử Nha thê thảm ngã xuống trong đại điện, lăn ba vòng trên mặt đất.
>
> Thân Công Báo tặc lưỡi nói: "Sư huynh, xem ra ngươi hơi nhếch nhách đó!"
>
> Khương Tử Nha đứng dậy từ dưới đất sửa soạn quần áo, cười giễu cợt: "Thân Công Báo ngươi vẫn giống trước đây, không thay đổi chút nào, thông đồng với người ngoài, chèn ép đồng môn."
>
> Thân Công Báo biến sắc, giận dữ nói: "Đồng môn? Ai trong các ngươi là đồng môn của ta? Vì ta là yêu báo, các ngươi đều khinh thường ta!"
>
>
>
>