Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 789: Mục 790

TRANG 395# 2

> Chương 789: Trương Minh Hiên ra tay

>

>

>

>

>

>

> Bóng dáng Cổ Xích chợt lóe lên, xuất hiện trước mặt Khương Tử Nha, vươn tay nắm chặt cổ hắn nhấc lên và nói: "Ta không cần biết quan hệ chó má giữa các ngươi, ta chỉ hỏi ngươi con ta có phải do ngươi giết?"

>

> Thân Công Báo cười hớ hớ bên cạnh: "Sư huynh, làm người cần quang minh lỗi lạc."

>

> Khương Tử Nha liếc mắt nói với Thân Công Báo: "Ta là đệ tử Xiển Giáo, đương nhiên quang minh lỗi lạc, dám làm dám chịu."

>

> Cổ Xích kéo đầu Khương Tử Nha, mặt đối mặt hung ác kêu: "Nói!"

>

> Khương Tử Nha liên tục ho khan hai tiếng, nói: "Không phải ta giết, là hắn!" Ngón tay Khương Tử Nha chỉ vào Thân Công Báo.

>

> Da mặt Thân Công Báo co rút hai cái, nói: "Sư huynh, bản lĩnh của ngươi lại tăng rồi! Mưu hại người khác, mặt không đổi sắc!"

>

> Khương Tử Nha cười giễu nói: "Ngươi giết con của hắn, vu oan giá họa cho ta, sau đó khiến bọn họ ra tay giết ta, thật sự giỏi tính toán. Hiện tại giống như ngươi dự liệu, sư huynh ta thành tù nhân, ngươi đã hài lòng chưa?"

>

> Mặt Thân Công Báo không chút thay đổi nhìn Khương Tử Nha nói: "Có tác dụng sao? Vùng vẫy uổng công thôi."

>

> Khương Tử Nha cười không nói.

>

> Cổ Xích nhìn Thân Công Báo, lại nhìn Khương Tử Nha trong tay, vẻ mặt có hơi giằng xé.

>

> Thượng thú Bạch Trạch bên trái mở miệng nói: "Trước tiên buông hắn ra, mang hai tên nhóc con ra đây."

>

> Cổ Xích vung tay lên, Khương Tử Nha bay ngay ra ngoài, va bịch một cái vào cột trụ trong đại điện, rơi xuống đất, chảy một dòng máu tươi.

>

> Khương Tử Nha lau vết máu trên khóe miệng, giãy dụa từ dưới đất đứng lên, mặt mang nét cười.

>

> Một lát sau, Phong Tiêu Mặc và Khương Cẩm Tịch bước vào đại điện.

>

> Đôi mắt tinh tường của Khương Cẩm Tịch đảo qua, lập tức dừng lại trên người thanh niên tóc trắng trong đại điện, dưới chân vô thức lui về sau hai bước.

>

> Phong Tiêu Mặc ngăn giữa Khương Cẩm Tịch và Khương Tử Nha, trừng mắt nhìn Khương Tử Nha, trong lòng đều thấu hiểu. Vì sao? Vì sao chúng ta đã rời Côn Luân vẫn không chịu buông tha?"

>

> Đôi mắt Bạch Trạch lóe lên, mở miệng nói: "Cô bé, ngươi có biết hai người kia không?"

>

> Khương Cẩm Tịch mở miệng nói: "Biết một người."

>

> Bạch Trạch hỏi: "Là ai?"

>

> Ánh mắt Khương Cẩm Tịch nhìn về phía Khương Tử Nha, ánh nhìn phức tạp, vừa bi ai, vừa phẫn nộ.

>

> Trong lòng Cổ Xích chợt nhói lên, hiện lên thi thể của Tiểu Cổ Điêu, miệng thì thầm: "Nhân quả dây dưa, truy tìm nguồn gốc!"

>

> Một luồng sáng đỏ tỏa ra từ thi thể Tiểu Cổ Điêu, xông về phía Khương Cẩm Tịch, nối liền hai người bởi một sợ tơ hồng, nhưng đối với Khương Tử Nha lại không hề có tác dụng.

>

> Thân Công Báo ở bên cạnh nhắc nhở: "Cờ Hạnh Hoàng có thể che đậy thiên cơ, cắt đứt nhân quả."

>

> Cổ Xích tức giận nói: "Qủa nhiên là các ngươi!"

>

> Khương Tử Nha thoáng trầm mặc, cười ha ha: "Không ngờ, hai người các ngươi vẫn còn sống. Cẩm Tịch, thấy gia gia còn không mau lại đây hành lễ."

>

> Khương Cẩm Tịch lảo đảo lui về phía sau hai bước, hai mắt rưng rưng mông lung.

>

> Yêu Thần trong đại điện đều nhìn hai người, thật không ngờ hai người này là ông cháu, lòng dạ Khương Tử Nha thật ác độc, vì hoàn cảnh đến cháu gái mình cũng vứt bỏ, phải biết người tu luyện rất khó sinh được đời sau.

>

> Khương Tử Nha sửa sang dáng vẻ một chút nói: "Đúng vậy, Tiểu Cổ Điêu là ta giết, chính là vì đánh cược Thân Công Báo có dám tới cứu người không. Không ngờ, Thân Công Báo đã tới, các ngươi lại không giết bọn họ, thật sự không giống yêu tộc!"

>

> Thân Công Báo cười lạnh nói: "Ngươi chớ quên người mà ta đại diện lúc đó!"

>

> Khương Tử Nha chợt bừng tỉnh, cười ha ha nói: "Đúng rồi, ngươi là tay sai của Trương Minh Hiên, bọn họ cũng không dám làm mất lòng Trương Minh Hiên. Cho dù là người nhà bị chết, cũng không dám ra tay báo thù.

>

> Ha ha. . . Từng đứng đầu thế giới lại bị một cái tên chèn ép không ngẩng đầu lên nổi, thật là nực cười."

>

> Tất cả Yêu tộc tham dự thay đổi sắc mặt, ngay cả Bạch Trạch cũng tức giận.

>

> Cổ Xích tức giận nói: "Ngươi tự đâm đầu vào chỗ chết! Dám giết con ta, giờ ta sẽ giết cháu gái ngươi, sau đó ngàn đao băm thây ngươi ăn sạch."

>

> Một vuốt chộp tới Khương Cẩm Tịch, móng vuốt xé khoảng không phát ra tiếng kêu bén nhọn.

>

> Thân Công Báo kinh ngạc kêu lên: "Không thể!"

>

> Bạch Trạch giơ tay lên theo bản năng, lại buông xuống, nhìn lướt qua vẻ giận dữ của Yêu Thần trong sảnh đường.

>

> Ầm. . . Một tiếng nổ lớn vang lên, sóng khí màu đen bao phủ, cả đại điện cùng chấn động, Cổ Xích giống như con búp bê vỡ bay ra ngoài, máu văng lên trời, một Yêu Thần bay lên đỡ lấy Cổ Xích lảo đảo lùi về sau.

>

> Mọi việc đều xảy ra trong tích tắc, ngay cả hai vị Yêu Thánh cũng chưa kịp phản ứng.

>

> Một âm thanh bất đắc dĩ vang lên trong đại điện: "Ôi! Vốn dĩ không muốn ra tay."

>

> Tất cả Yêu Thần, Yêu Thánh đều đứng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm thanh niên áo trắng chắn trước mặt Khương Cẩm Tịch.

>

> Thân Công Báo ngạc nhiên mừng rỡ kêu lên: "Thần Quân, ngài đã tới."

>

> Phong Tiêu Mặc liền thở phào một cái, cúi đầu thật sâu nói: "Cảm ơn Trương huynh cứu Cẩm Tịch."

>

> Khương Cẩm Tịch gắng gượng cười một cái nói: "Cảm ơn Trương huynh."

>

> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Không cần khách sáo, đều là huynh đệ tốt."

>

> Bạch Trạch nhìn chằm chằm Trương Minh Hiên, sắc mặt khó coi nói: "Tiêu Diêu Thần Quân!"

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn hắn, ngờ vực nói: "Ngươi là?"

>

> Bạch Trạch nói: "Ta là Bạch Trạch!"

>

> Trương Minh Hiên chắp tay nói: "Ngưỡng mộ từ lâu."

>

> Phi Liêm đứng bên phải, cố nén cơn giận nói: "Tiêu Diêu Thần Quân vừa ra tay đã đánh một Yêu Thần bị thương nặng, ngươi có ý gì?"

>

> Trương Minh Hiên áy náy nói: "Thật sự xấu hổ! Không ra tay chừng mực, ta tưởng hắn rất mạnh."

>

> Thầm nói trong lòng: "Cũng đã thu lại hơn một nửa năng lực! Rõ ràng dốc toàn lực ra tay, Quan Âm cũng không hề hấn gì."

>

> Trương Minh Hiên cũng không thèm nghĩ, Quan Âm là chuẩn thánh, Yêu Thần là đại la, dưới tình huống dùng thương Thí Thần ra tay, Cổ Xích còn có thể sống sót cũng đã chứng minh tu vi của hắn vượt xa đại la rồi.

>

> Tất cả Yêu Thần trong đại điện đều uất ức, không một ai tin Trương Minh Hiên không khống chế đúng mực, chỉ khiếp sợ hắn.

>

> Phi Liêm nắm chặt tay, gân xanh nổi lên, không khống chế đúng mực? Qủa thực ức hiếp yêu quá đáng.

>

> Xa xa, Yêu Thần ôm lấy Cổ Xích sắc mặt khó coi gật gật đầu, Bạch Trạch thả lỏng tâm tư, không nguy hiểm tới tính mạng.

>

> Khương Tử Nha máu me khắp người, dựa trên cột, cười ha ha nói: "Tiêu Diêu Thần Quân, đuổi theo ta tới tận Bắc Câu Lô Châu, thật vinh hạnh!"

>

> Trương Minh Hiên nhìn về phía hắn, tức giận nói: "Ngươi là ai? Ta vì Cẩm Tịch muội muội và Phong Tiêu Mặc huynh đệ mới tới, mắc mớ gì tới ngươi?"

>

> Khương Tử Nha lập tức nghẹn ngào.

>

> Thân Công Báo cười ha ha, nói: "Ngươi cũng không coi lại thân phận, năng lực của mình, có tư cách gì vừa mắt Thần Quân?"

>

> Trương Minh Hiên nhìn Yêu Thần một lượt, trên mặt nở nụ cười, trầm giọng nói: "Ta bảo vệ hai người họ, các ngươi có ý kiến gì không?"

>

> Một Yêu Thần trẻ tuổi tức giận nói: "Nơi nay không phải núi Thiên Môn, đã đánh lén Yêu Thần Yêu Tộc ta, lại nói lời ngông cuồng bảo vệ mọi người, oai phong Yêu Tộc ta ở đâu?"

>

> Trương Minh Hiên vung thương Thí Thần trong tay lên, không chớp mắt, một luồng khí công màu đen phát ra từ cây thương, chém về phía Yêu Thần trẻ tuổi.

>

> Yêu Thần trẻ tuổi nổi giận gầm một tiếng: "Đến hay lắm! Grào. . ."

>

> Nháy mắt biến thành một con hổ răng kiếm lao tới luồng khí công màu đen, quanh thân tỏa ra văn tự yêu quái, yêu khí cuồn cuộn làm rung chuyển không gian.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!