TRANG 396# 1
> Chương 790: Ngọc Đỉnh Chân Nhân tới
>
>
>
>
>
>
> Phi Liêm, Bạch Trạch thay đổi sắc mặt, cùng nhau kêu lên: "Mau lùi lại!"
>
> Hổ Yêu không nghe thấy, đôi mắt đỏ ngầu hung tàn, để ta tới nói cho ngươi biết, Bắc Câu Lô Châu không phải nơi ngươi có thể tới càn rỡ, danh dự của Yêu Tộc không thể bị xúc phạm!
>
> Ngay sau đó, vệt khí đen không rõ ràng xẹt qua, giống như mở ra yêu khí cuồn cuộn, ấn ký yêu quái quanh thân hổ yêu nở rộ như mặt trời trên nền tuyết trắng, dường như đã tan chảy và sụp đổ.
>
> Phì. . . một tiếng cười khẽ vang lên, máu bắn tung lên trời.
>
> Con hổ yêu rên rỉ một tiếng, ngã lăn trên đất, lăn tròn mấy vòng rồi dừng lại, máu tươi chảy không ngừng trên thân.
>
> "Hổ Đầu. . ."
>
> "Hổ huynh. . ."
>
> . . .
>
> Một đám Yêu Thần hét lên kinh ngạc.
>
> Trương Minh Hiên thu lại trường thương, lãnh đạm nói: "Lúc trước các ngươi không phân tốt xấu làm bị thương Cẩm Tịch và Phong huynh, giờ ta cũng làm hai vị bị thương nặng, coi như huề."
>
> Một Yêu Thần lớn tuổi run rẩy toàn thân, nhìn về phía Bạch Trạch và Phi Liêm, đau đớn giận dữ hét lên: "Yêu Thánh đại nhân, đã bị kẻ khác bắt nạt trèo lên đầu rồi, còn muốn nhẫn nhịn nữa? Còn có thể nhẫn nhịn sao?"
>
> Ánh mắt Phi Liêm nhìn chằm chằm Trương Minh Hiên.
>
> Bạch Trạch thở dài một hơi, sức mạnh không bằng người, còn có thể làm gì?
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Chớ nói như các ngươi đã chịu nhiều uất ức? Trước đây các ngươi đối xử với hai người bọn họ còn tàn nhẫn hơn ta nhiều."
>
> Thân Công Báo nhìn Bạch Trạch cười nói: "Yêu Thánh đại nhân, chúng ta chỉ tới cứu người, không muốn gây sự với các ngươi.
>
> Hơn nữa chúng ta đã có thỏa thuận từ lâu, ta tới tìm hung thủ cho các ngươi, các ngươi thả người, bây giờ lại giống như các ngươi không tuân theo thỏa thuận."
>
> Khương Tử Nha dựa cột cười ha ha nói: "Đường đường là Yêu Tộc lại chịu uất ức như thế, bần đạo được mở mang kiến thức."
>
> Khương Tử Nha liên tục ho khan, khóe miệng trào máu tươi.
>
> Bạch Trạch không chút biểu cảm nói: "Nếu Tiêu Diêu Thần Quân muốn bảo vệ bọn họ, hãy mang bọn họ rời đi! Chúng tôi tự xử lý hung thủ."
>
> Trương Minh Hiên cười hớ hớ nói: "Sao không nói sớm? Giờ hòa khí đã bị tổn thương nhiều."
>
> Bạch Trạch lại nhìn về phía Khương Tử Nha, ánh mắt lóe lên hung ác: "Bất kể kẻ nào giết hậu duệ của Yêu Thần đều phải nợ máu trả máu, Yêu Tộc ta trước nay chưa hề sợ việc gì."
>
> "Được!"
>
> "Giết!"
>
> "Nợ máu trả máu. . ."
>
> "Nợ máu trả máu. . ."
>
> . . .
>
> Từng tiếng gào thét vang lên.
>
> Khương Tử Nha nhìn bọn họ, ha ha cười nói: "Không dám làm càn trước mặt kẻ mạnh, lại ức hiếp một kẻ tàn tật như ta đây, đây là Yêu Tộc hiện tại hả!"
>
> Tất cả Yêu Thần tỏ vẻ khó coi, tròng mắt đỏ rực.
>
> Phi Liêm mở miệng lạnh lùng nói: "Lôi ra ngoài chém!"
>
> Một Yêu Thần lập tức tiến lên, xách Khương Tử Nha ra ngoài đại điện, chân hắn đá một cái vào đầu gối, tiếng xương gãy răng rắc, Khương Tử Nha quỳ trên mặt đất.
>
> Khương Tử Nha tức giận nói: "Ngươi dám làm nhục ta?"
>
> Yêu Thân kia hừ lạnh một tiếng, pháp lực trong tay ngưng tụ thành một thanh đao, vung về phía cổ Khương Tử Nha.
>
> Một vệt sáng lạnh màu tuyết trắng lóe lên, một cái đầu tròn vo rơi xuống đất, Yêu Thần không đầu đứng yên tại chỗ, ngã thẳng về phía sau, hóa thành một con hươu Mai Hoa không đầu.
>
> "Lộc Phù!"
>
> "Tiểu Lộc!"
>
> . . .
>
> Sắc mặt của tất cả Yêu Thần biến đổi, chen chúc chạy ra đại điện.
>
> Vài Yêu Thiên quỳ bên cạnh thi thể của hươu Mai Hoa, đau đớn nghẹn ngào.
>
> Trương Minh Hiên dẫn nhóm người Thân Công Báo, Khương Cẩm Tịch ra khỏi đại điện, nhìn lên bóng người mặc đạo bào trên trời, tự nói: "Ngọc Đỉnh Chân Nhân!"
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân từ tốn nói: "Ai dám giết đệ tử của Xiển Giáo ta?"
>
> Phi Liêm nổi giận gầm lên: "Ngọc Đỉnh, ngươi muốn đâm đầu vào chỗ chết!"
>
> Trong nháy mắt, hóa thành một cơn gió đen đùng một tiếng đánh vào Ngọc Đỉnh, lưỡi gió và kiếm khí bao phủ đất trời, tạo thành một lốc xoáy khổng lồ.
>
> Nơi lốc xoáy đi qua, đập nát núi cao, khắp nơi vỡ vụn, tiếng va chạm ầm ầm giống như hàng ngàn sấm sét phát ra cùng lúc, chốc lát giống như tai ương diệt thế đánh xuống, trời đất sụp đổ.
>
> Tiếng gầm giận dữ của Ngọc Đỉnh Chân Nhân vang lên từ trong lốc xoáy trên bầu trời: "Dám khinh thường đệ tử Xiển Giáo của ta, các ngươi muốn chết!"
>
> Phi Liêm gào thét: "Dám đến Bắc Câu Lô Châu giết Yêu Thần, ngươi cũng muốn chết!"
>
> "Giết. . ."
>
> Kiếm khí lạnh băng lóe lên lấp đầy đất trời, giống như âm thanh chia cắt chói tai, lốc xoáy cực kỳ phi thường bị chẻ làm đôi trong nháy mắt, Ngọc Đỉnh Chân Nhân đứng cầm kiếm, tóc dài tung bay, đạo bào bay phất phới.
>
> Lốc xoáy tản ra, hóa thành hình dáng Phi Liêm, hai tay cầm móc câu màu đen, tỏa ra sát khí trùng trùng.
>
> Trường kiếm của Ngọc Đỉnh Chân Nhân rung động, căm phẫn nói: "Được! Được lắm! Dám giết đệ tử Xiển Giáo ta, Yêu Tộc các ngươi thật sự rất giỏi!"
>
> Bạch Trạch tiến lên hai bước, trong tay hiện ra một quyển trục nói: "Khương Tử Nha dám cả gan giết hậu duệ Yêu Thần ta, sẽ phải trả giá bằng mạng sống, nợ máu trả máu là như vậy."
>
> Ánh mắt Bạch Trạch lạnh lẽo nói:"Hơn nữa, bây giờ ngươi lại giết một Yêu Thần của Yêu Tộc ta."
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nghiêm nghị nói: "Đứng đầu Yêu Thánh Viễn Cổ Bạch Trạch?"
>
> Bạch Trạch gật đầu nói: "Là ta!"
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhìn Bạch Trạch, sắc mặt thay đổi mấy lần, phẫn nộ quát: "Yêu Thánh Viễn Cổ, thời đại của các ngươi đã qua rồi, hiện tại các ngươi không thể làm càn nữa."
>
> Phi Liêm cười lạnh nói: "Phí lời làm gì, đánh nhau là được."
>
> Thân hình chợt lóe lên thành một vệt sáng đen đánh về phía Ngọc Đỉnh Chân Nhân, hai móc câu mang theo ánh sáng đen kịt, từng chữ từng chữ yêu văn lóe lên xung quanh móc câu, tỏa ra khí tức kinh khủng chọc trời.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân quát một tiếng: "Tới hay lắm!"
>
> Thân thể nghênh đón trong nháy mắt, Trảm Tiên Kiếm men theo quỹ đạo đất trời chém qua.
>
> Một tiễng nổ ầm vang, đất trời nghẹn ngào, không gian phai mờ, dư âm quét sạch xung quanh, tất cả sinh vật và núi đá biến mất trong im lặng.
>
> Bạch Trạch kinh hoàng hô một tiếng: "Không tốt!"
>
> Ném quyển trục trong tay ra, quyển trục mở ra một bức tranh thủy mặc trên không trung, dày đặc hình vẽ các loài dị thú, Toàn Quy, Thượng Phó, Cửu Vĩ Hồ, Cổ Điêu, Hổ Giao, Phì Di, Tất Phương, Cùng Kỳ vân vân, còn có các loài thần thú Long Phượng Kỳ Lân.
>
> Hàng vạn dị thú trên bức tranh đều chuyển động, bước ra từ bên trong quyển trục, tạo thành cơ thể bên ngoài gào thét, gầm gừ.
>
> Bạch Trạch quát lên: "Vạn Linh phong ấn!"
>
> Hàng vạn dị thú đồng loạt ngửa mặt lên trời rống một tiếng, âm thanh rung chuyển đất trời, thân thể tụ hợp thành một nét mực trên không trung, tạo thành một cái lồng chụp xuống, bao vây cả chiến trường trong đó.
>
> Một nửa dư âm va phải lá chắn màu mực giống như đá vụn rơi xuống nước, văng lên thành bọt nước lăn tăn.
>
> Trương Minh Hiên đứng ở dưới, tán thưởng nói: "Thật lợi hại!"
>
> Thân Công Báo giải thích: "Đây là pháp bảo của Yêu Thánh Bạch Trạch, tên là Bạch Trạch Yêu quái đồ.
>
> Mỗi loại yêu quái dị thú bên trong đều do Bạch Trạch tự tay đối chiếu với kẻ mạnh nhất của chủng tộc đó vẽ ra, mỗi con yêu thú đều có sức quyến rũ, có thể phát huy năng lực kinh khủng."
>
> Trương Minh Hiên gật đầu liên tục, ánh mắt tóe lửa, hâm mộ nói: "Qúa ngầu, ném một quyển trục ra, vạn linh chế địch, quả thực là quá ngầu rồi."
>
> Âm thanh nịnh nọt của thương Thí Thần truyền tới: "Tiêu chủ nhân, có muốn ta giúp người cướp về? Đồ vật người thích đều nên thuộc về người."
>
> Trương Minh Hiên truyền âm cười nói: "Ta có thể hiểu được tấm lòng trung của ngươi, nhưng không cần. Từ nhỏ thầy đã dạy ta, cướp đồ của bạn bè là không tốt."
>
> Thí Thần Thương kêu lên: "Tiểu chủ nhân thật thấu tình đạt lý!"
>
> "Ừm. . . : Trương Minh Hiên gật đầu hài lòng.
>
>
>
>