Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 793: Mục 794

TRANG 397# 2

> Chương 793: Khương Tử Nha bỏ mạng

>

>

>

>

>

>

> Thân Công Báo bình thản nói: "Có lẽ vậy! Nhưng điều đó là không thể, số mệnh của chúng ta sớm đã được định đoạt, từ lúc chúng ta vào Ngọc Hư Cung thì số mệnh của chúng ta đã được định đoạt rồi.

>

> Ngươi được chủ định phải thành phong thần lưu danh thiên cổ, còn ta được định đoạt phải đưa từng huynh đệ tốt của ta lên bảng phong thần.

>

> Nhưng bây giờ ta có thể báo thù cho họ rồi!"

>

> Rút cây thương dài ra, vung lên ngang dọc, ánh mắt Khương Tử Nha kinh hãi, con ngươi co lại, vội vàng muốn né tránh.

>

> Phốc ~

>

> Một dòng máu phun ra, bắn vào mặt Thân Công Báo, đầu Khương Tử Nha rơi xuống đất, hai con mắt trợn tròn, vẻ mặt khó tin, ta sẽ chết thật ~

>

> Thân Công Báo lặng lẽ thu cây thương lại, khom lưng cúi xuống cầm đầu của Khương Tử Nha, chỉ một ngón tay nổi lửa thiêu đốt hoàn toàn thân thể Khương Tử Nha, không có cờ Hạnh Hoàng hộ thân, lần này hắn chết thật, nguyên thần cũng bị một thương chém chết.

>

> Khương Cẩm Tịch đứng bên cạnh quay đầu đi chỗ khác, dựa vào vai của Phong Tiêu Mặc, nước mắt không cầm được chảy xuống.

>

> Phong Tiêu Mặc vỗ vỗ cánh tay Khương Cẩm Tịch an ủi nói: "Đừng quá đau lòng, từ trước tới giờ hắn chưa từng coi muội là người thân."

>

> Khương Cẩm Tịch khóc thút thít, gật đầu không nói gì.

>

> Thân Công Báo thở phào một hơi, trong lòng nhẹ đi rất nhiều, cuối cùng bao nhiêu năm quấy rầy cũng kết thúc rồi.

>

> Trên bầu trời, Ngọc Đỉnh chân nhân tức giận quát xuống: "Trương Minh Hiên, ngươi thật sự dám giết người của Xiển giáo ta!"

>

> Trương Minh Hiên lãnh đạm nói: "Người Xiển giáo các ngươi dám giết người trên địa bản của ta, ta dám trả thù lại, ai sợ ai!"

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân tức giận mà cười gằn: "Được~ được lắm~"

>

> "Chiến đấu với ta còn dám phân tâm, người muốn chết sao?

>

> Oanh ~

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân đập vào ngọn núi lớn phía xa, dãy nũi nghiêng đổ, đất rung núi chuyển.

>

> Trương Minh Hiên che mắt, khắc khổ nói: "Xí~ Thê thảm quá!"

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhanh chóng từ trong đá vụn bay ra, một kiếm xé rách hư không, bay đến Yêu Thánh.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn hai người Phong Tiêu Mặc và Khương Cẩm Tịch, cười nói: "Ở đây không còn chuyện của chúng ta nữa, chúng ta đi thôi!"

>

> Phong Tiêu Mặc gật đầu nói: "Làm phiên Trương huynh rồi."

>

> Trương Minh Hiên vung tay, một chiếc xe hoa lệ xuất hiện trước mặt nói: "Lên xe!" Dẫn đầu lên xe ngồi lên vị trí lái xe.

>

> Phong Tiêu Mặc và Khương Cẩm Tịch ngồi phía sau, Thân Công Báo ngồi bên cạnh vị trí lái xe.

>

> Trương Minh Hiên cắm điện thoại, khởi động, chiếc xe lập tức chấn động.

>

> Trương Minh Hiên rướn người ra, cười haha nói với Bạch Trạch: "Yêu Thánh, các Yêu Thánh! Chúng ta về trước đây, không cần tiễn!"

>

> Đạp cần tốc độ hết mức, kêu "Ô hô" một tiếng, chiếc xe hóa thành một luồng sáng bay đi.

>

> Không lâu sau, Ngọc Đỉnh Chân Nhân cũng tức giận rút lui.

>

> Một đám Yêu Thánh Yêu Thần đứng trên không trung, nhìn phía trước biến thành núi sông vạn dặm phế tích, cung Yêu Hoàng hóa thành ô hữu, tiên hoa thần thảo đều nát bấy, đám yêu không nói một lời.

>

> Một Yêu Thần bi thương nói: "Đường đường yêu tộc liên tiếp bị trấn áp, lãnh địa bị đánh thành phế tích, Yêu Hoàng Cung mà lúc đầu Yêu Hoàng bệ hạ sống ở cung Yêu Hoàng cũng bị đổ nát."

>

> Không ít Yêu Thần nắm chặt quả đấm, đôi mắt đẫm lệ, vẻ mặt nhục nhã.

>

> Phi Liêm mặc áo đen nỉ non nói: "Đều trách chúng ta vô dụng."

>

> Bạch Trạch trầm mặc một lúc, nói: "Mời yêu sư về đi!"

>

> Phi Liêm kêu lên: "Cái gì?"

>

> Có Yêu Thần vội nói: "Bạch Trạch đại nhân, ngài phải nghĩ kỹ! Chuyện lúc đầu. . ."

>

> Bạch Trạch lạnh lùng nói: "Không có người mạnh trấn giữ, không có quyền phát ngôn ở Hồng Hoang, các người còn muốn chuyện này xảy ra lần nữa sao?

>

> Tất cả Yêu Thần đều trầm ngâm.

>

> Bạch Trạch quả quyết nói: "Quyết định như vậy đi, bây giờ ta đi mời yêu sư trở về."

>

> Trong lúc tất cả Yêu Thần đang trầm mặc, Bạch Trạch bước đi, bóng người biến mất.

>

> Trương Minh Hiên lái xe đưa ba người trở về Đảo Huyền Không núi Thiên Môn, dừng xe cười nói: "Đến nơi rồi! Tất cả xuống đi!"

>

> Ba người Phong Tiêu Mặc, Khương Cẩm Tịch, Thân Công Báo đều xuống xe.

>

> Phong Tiêu Mặc, Khương Cẩm Tịch nhìn bốn phía, hoảng hốt trở lại chốn xưa.

>

> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Phong huynh, huynh thấy nơi này có thay đổi không?"

>

> Phong Tiêu Mặc cười nói: "Thay đổi rồi, đẹp hơn rồi."

>

> Trương Minh Hiên cười ha ha: "Nếu thích, mọi ngươi ở lại đây, đừng đi nữa. Hồng Hoang không được coi là thái bình, chỗ tôi vẫn an toàn hơn."

>

> Phong Tiêu Mặc cười nói: "Đa tạ thịnh tình của Trương huynh."

>

> Khương Cẩm Tịch nắm tay Phong Tiêu Mặc, cười nói: "Đa tạ Trương đại ca, chúng tôi đi tham quan."

>

> Trương Minh Hiên gật đầu cười: "Dù sao hai người cũng quen thuộc, cứ tự nhiên xem, chơi tự nhiên."

>

> Phong Tiêu Mặc, Khương Cẩm Tịch mỉm cười gật đầu với Trương Minh Hiên, quay người đi dạo bên ngoài đảo Huyền Không.

>

> Trên đảo Huyền Không, Thân Công Báo và Trương Minh Hiên đứng bên biên đảo, ngắm nhìn mây trôi bên ngoài.

>

> Thân Công Báo đưa tay một cái, cây thương xuất hiện trong lòng bàn tay, dâng cho Trương Minh Hiên nói: "Thần Quân, trả lại ngài, đa tạ!"

>

> Trương Minh Hiên nhận lấy cây thương, cười nói: "Phải là ta nói đa tạ, đa tạ đạo huynh tương trợ."

>

> Thân Công Báo cười nói: "Ta cũng đa tạ Thần Quân cho ta cơ hội báo thù."

>

> Trương Minh Hiên cười lớn.

>

> Thân Công Báo nhìn bên ngoài trầm mặc một lúc nói: "Bây giờ chuyện đã kết thúc, ta cũng nên trở về rồi."

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: "Về? Đạo huynh không ở lại sao? Ta có thể nói với Ngọc đế một tiếng, để huynh ở lại đây."

>

> Thân Công Báo khẽ lắc đầu, mỉm cười nói: "Không cần, nơi này không thích hợp với ta." Thần sắc điềm tĩnh, hơi có chút phong khinh xuất trần.

>

> Thân Công Báo quay qua Trương Minh Hiên, chắp tay bái nói: "Hồng hoang hiểm ác, Thần Quân phải bảo trọng."

>

> Trương Minh Hiên cũng trịnh trọng đạp lễ nói: "Huynh cũng bảo trọng!"

>

> Thân Công Báo cười ha ha, bước vào đám mây, bay về phía Đông.

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu thở dài nói: "Thân Công Báo, thật đáng tiếc, trái tim đã chết rồi."

>

> Trương Minh Hiên đi về phòng mình, nên lưu lại bản thảo, đề phòng lần sau trong lúc vội vàng như này, ra ngoài làm việc vẫn còn có thể viết tiểu thuyết trên xe, cũng không có ai nữa.

>

> . . .

>

> Hai ngày sau, ở Bắc Câu Lô Châu một tòa cung điện mới cao vút được xây dựng trên phế tích, trong cung điện tất cả Yêu Thần đều đang yên lặng chờ đợi, Bạch Trạch Yêu Thần đã đi hai ngày, vẫn chưa trở về.

>

> Ting ting ting! Tiếng chuông điện thoại vang lên, kêu lên vang dội trong cung điện yên tĩnh

>

> Phi Liêm Yêu Thần ngồi đầu tiên bên phải cau mày nói: "Là của ai?"

>

> Một Yêu Thần lợi hại đứng dạy, cung kính nói: "Bẩm Yêu Thánh, là của ta. Là cuộc gọi video của Tử Vi đại đế từ Thiên Đình."

>

> Sắc mặt Phi Liêm trầm xuống nói : "Tử Vi? Ngươi có quan hệ gì với hắn?"

>

> Yêu Thần lắc lắc đài, vội vã giải thích: "Không có, trước nay ta với hắn không có quan hệ gì."

>

> "Nghe đi."

>

> "Dạ!"

>

> Yêu Thần đó kinh hãi ấn vào nút nghe, trong lòng nắng Tử Vi đại đế.

>

> Một thân ảnh mặc long bào màu tím xuất hiện trong màn hình, khí quanh người, sau lưng là tinh hà vây quanh.

>

> Tử Vi đại đế cười ha ha: "Thiên tinh Yêu Thần, số của ngươi thật không dễ tìm! Ta dò hỏi rất lâu mới tìm được."

>

> Thiên Tinh Yêu Thần tỉnh bơ nói : "Tử vi đại đế tìm Yêu Thần ta làm gì vậy?"

>

> Tử Vi đại đế nhìn xung quanh một vòng, nhìn một vòng các Yêu Thần, thu lại nụ cười nghiêm túc nói: "Nghe nói Trương Minh Hiên chọc đến yêu tộc các ngươi rồi."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!