Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 794: Mục 795

TRANG 398# 1

> Chương 794: Côn Bằng xuất hiện.

>

>

>

>

>

>

> (Côn Bằng: Biển bắc có con cá tên là Côn, lớn không biết mấy ngàn dặm. Nó biến thành con chim tên là Bằng, lưng của con chim Bằng lớn cũng không biết mấy ngàn dặm. Khi con chim Bằng ấy vỗ cánh bay lên cao, hai cánh nó lớn như đám mây che cả bầu trời. Loài chim ấy, khi biển động, sóng lớn gầm gào, nó liền chuyển về biển nam. Chỗ biển nam ấy là một cái ao vĩ đại do thiên nhiên tạo thành")

>

> Trong đại điện, tất cả các Yêu Thần mặt tối sầm.

>

> Thiên Tinh Yêu Thần kiềm chế tức giận nói: "Tử Vi Đại Đế, ngài có ý gì? Đến chê cười chúng ta sao?

>

> Tử Vi Đại Đế trầm trọng nói: "Không có ý cười các ngươi, Trương Minh Hiên cũng nhiều lần ức hiếp ta. Khuê Mộc Lang bị giết, Văn Khúc Tinh bị giết, còn cả một đám sao thần bị phong ấn, ta với hắn không đội trời chung."

>

> Sắc mắt tất cả các Yêu Thần lúc này mới dễ nhìn hơn chút, ừ! Hắn còn thê thảm hơn chúng ta.

>

> Tử Vi Đại Đế giận dữ nói: "Trương Minh Hiên thật vô pháp vô thiên.

>

> Có lời đồn hắn nhãn rỗi cả ngày trên núi Thiên Môn, phóng lãng, tìm hoa hỏi liễu, thanh sắc khuyển mã, khi nam phác nữ, hung tàn vô đạo.

>

> Tất cả việc làm đều khiến người ta phẫn nộ, trời giận người oán, trước đây khi dễ ta, có quan hệ tốt với Ngọc Đế bây giờ cũng dám ức hiếp thiên cổ yêu tộc, thật là gan to động trời."

>

> Sắc mặt từng người Yêu tộc kỳ lạ, đây là nói về Tiêu Dao Thần Quân sao? Chắc chắn không phải nói về con nhà giàu người phàm trần chứ?

>

> Phi Liêm khụ khụ một tiếng, mở miệng nói : "Ngươi tìm chúng ta có chuyện gì?"

>

> Tử Vi Đại Đế nhìn quanh một vòng, ngưng trọng nói: "Nghe đồn yêu tộc các ngươi là hoàng tộc nguyên cổ, trước đây là chủ của Thiên Đình, uy áp tam giới.

>

> Bây giờ bị một tên vô danh tiểu tốt khi dễ, các ngươi thật sự can tâm sao?

>

> Phi Liêm bình thản nói : « Không can tâm thì thế nào ? Đều đã qua rồi. »

>

> Tử Vi Đại Đế lộ ra ý cười: "Các ngươi vẫn còn có cơ hội, ta có địa vị, các ngươi có thực lực. Chỉ cần chúng ta liên minh, thì có thể đuổi Ngọc Đế ra khỏi thiên đình, yêu tộc khôi phục vinh quang thượng cổ lần nữa."

>

> Vẻ mặt Phi Liêm kỳ lạ nói : "Ngươi nói là chúng ta liên minh, đuổi Ngọc Đế đi? Chiếm cứ Thiên Đình?"

>

> Tử Vi Đại Đế gật đầu, ánh mắt sáng lên kích động nói: "Đúng thế, Ngọc Đế có năng lực gì mà ở vị trí chủ tam giới, đầu tiên là bị Dương Tiễn đánh lên Thiên Đình, sau đó lại bị một con khỉ đánh đến ôm đầu trốn như con chuột, thể diện của thiện định đã bị ông ta làm mất hết rồi.

>

> Nếu ta làm Ngọc Đế, nhất định chấn chỉnh thiên đình, tứ ngự đều do yêu tộc các ngươi đảm nhận, yêu binh đều là thiên binh, Yêu Thần đều là thiên tướng sao thần, đến lúc đó yêu tộc phục hồi vinh quang thượng cổ, Thiên đình nắm giữ tam giới, Trương Minh Hiên còn không phải do chúng ta xử lý?" Tưởng tượng tương lai tốt đẹp, ngôn ngữ vô cùng có động lực.

>

> Phi Liêm cười như không cười nói: "Được! Ta đồng ý."

>

> Tử Vi Đại Đế cười ha ha nói: "Lựa chọn thông minh, chúng ta liên hợp lớn mạnh, nhất định sẽ làm chủ Hồng Hoàng."

>

> Hai người quyết định thỏa thuận, tắt video.

>

> Thiên Tinh Yêu Thần ngưng trọng nhìn về phía Phi Liêm nói: "Yêu Thánh đại nhân, ngài thực sự muốn liên minh với hắn đối phó Ngọc Đế sao?"

>

> Có Yêu Thần bất an nói : "Yêu Thánh đại nhân, thực lực Ngọc Đế vô cùng kinh khủng, e rằng yêu sư cũng không phải là đối thủ, chúng ta thật sự muốn. ."

>

> Phi Liêm cười nói: "Tiểu tử dốt nát được phong làm Tử Vi Đại Đế, có quyền bính cao cao tại thượng thì bắt đầu bành trướng rồi, căn bản không biết Ngọc Đế đại diện cho cái gì, liền nảy sinh dã tâm."

>

> Một sao thần nói: "Cũng không trách hắn được, ngoại trừ chủng tộc nguyên cổ lưu truyền, ái còn có thể biết sự đáng sợ của Ngọc Đế? Đặc biệt là sau khi Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung, khiến người ta hiểu lầm thực lực của Ngọc Đế."

>

> Phi Liêm nói: "Cứ để hắn làm loạn đi! Cho Trương Minh Hiên thêm phiền phức cũng không tồi."

>

> Oanh ~

>

> Đại điện rơi vào bóng đen.

>

> Giữa thiên địa cuồng phong gào thét, không khí tràn ngập khí ẩm.

>

> Phi Liêm chợt đứng dạy, nói: "Đến rồi!"

>

> Phi Liêm đứng dậy dẫn đầu đi ra ngoài, hai hàng Yêu Thần theo sau.

>

> Một đám người đi ra từ đại điện ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy bầu trời Bắc Câu Lô Châu đã biến mất, phía trên là lân vũ chằng chịt, mỗi tấm lông vũ đều lóe lên phù văn bất hủ, một tấm lông chim cũng đủ áp tháp một phương.

>

> Không ít Yêu Thần đều hít khí lạnh, ai cũng nói yêu sư kinh khủng, sau khi gặp mới biết uy thế của hắn, hai cánh mở rộng bao trùm toàn bộ Bắc Câu Lô Châu.

>

> Phi Liêm nửa quỳ, cúi đầu cao giọng nói: "Phi Liêm bái kiến yêu sư đại nhân!"

>

> Hai hàng Yêu Thần phía sau cùng quỳ xuống, lớn giọng nói: "Bái kiến Yêu Sư đại nhân!"

>

> Côn Bẳng to lớn trên bầu trời dâng lên ánh đen, biến thành một người trung niên mặc áo đen đứng trong không trung, bên cạnh còn có Bạch Trạch.

>

> Côn Bằng nhìn xuống dưới, hừ một tiếng nói: "Đường đường Têu tộc bị hai tên tiểu bối ức hiếp thành ra như vậy, thật đáng cười."

>

> Toàn bộ Yêu Thần quỳ ở dưới run lên, trong lòng run sợ.

>

> Yêu Thánh Bạch Trạch cầm Tinh quái đồ, cung kính nói: "Chúng thần vô dụng, xin Yêu Sư trở về lãnh đạo Yêu tộc."

>

> Côn Bằng lãnh đạm nói: "Ngươi nghĩ kỹ rồi, để ta trở về lãnh đạo yêu tộc, làm sao ngươi ăn nói với tiểu tử Lục Áp đó?"

>

> Bạch Trạch bình thản đáp: "Bây giờ hắn ở bên Như Lai, không phải là người trong Yêu tộc ta nữa."

>

> Côn Bằng cười ha ha nói: "Nói rất đúng, đường đường là yêu tộc đi đầu quân cho người khác, hắn không có tư cách làm người của Yêu tộc."

>

> Côn Băng bay xuống, một khí thế cuộn hồng hoang, tất cả tu sĩ cấp chuẩn thánh trở lên đều hướng nhìn Bắc Câu Lô Châu, hắn trở về rồi!

>

> Ngọc Đế đang uống rượu hơi sững người, sau đó mỉm cười tiếp tục uống rượu, tam giới ngày càng thú vị rồi.

>

> Ở chỗ Linh Sơn Đại Nhật Như Lai, bành một tiếng gõ cá gỗ vỡ vụn, sắc mặt tái xanh.

>

> Ngũ trang quan, Trấn Nguyên Tử đứng dưới cây nhân sâm, hai tay chắp sau lưng nhìn về phương Bắc, ánh mắt lạnh như băng.

>

> Gió mát từ xa thổi tới, trăng sáng lặng lẽ treo góc tường nhìn lén.

>

> Gió mát thấp giọng nói: "Lão gia đang nhìn gì đấy?"

>

> Trăng sáng gõ đầu gió mắt, không vui nói: "Ngươi ngốc à! Ngươi thấy lão gia ánh mắt u buồn, hình dáng tiêu điều, chắc chắn đang nghĩ đến đàn bà rồi! Có lẽ là đang nhớ đến tiên nữ Nam Hải tặng sầu riêng lần trước, chắc chắn là như vậy, không sai đâu."

>

> Gió mát vẻ mặt đau khổ xoa xoa da đầu, đau quá! Lẩm bẩm nói: "Nhưng lão gia đang nhìn về phương Bắc mà!"

>

> "Đó chính là Tiên nữ Nam hải, không ngờ lão gia lại đa tình như vậy."

>

> Trấn Nguyên Tử định thần, sắc mặt tối sầm nói: "Minh Nguyệt, giúp cây nhân sâm bới đất."

>

> Minh Nguyệt sững người, nhảy ra nói: "Lão gia, đất ở đây rất cứng, vốn không thể bới được."

>

> Trấn Nguyên Tử sắc mặt trầm xuống nói: "Không bới được cũng phải bới, Thanh Phong giám sát."

>

> "Được~ được~" Thanh Phong vội gật đầu, nụ cười mừng rỡ.

>

> Minh nguyệt vẻ mặt tuyệt vọng.

>

> . . .

>

> Mấy ngày sau, không gian trên đảo Đông Hải điếu ngư rạn nứt, Thân Công Báo bước ra từ trong không gian rạn nứt đó, đi về phía đảo phía sau.

>

> Phần mộ phía sau là mộ của Triệu Công Minh, Động La Phù, mộ của Tiên tử Quỳnh Tiêu đảo Tam Tiên, mộ của Bích Tiêu đảo Tam Tiên, mộ của Lữ Nhạc Ôn Thần, mộ của La Tuyên Đảo Hỏa Long, mộ của Văn Thái sư. . .

>

> Thân Công Báo ngồi trước dãy mộ, đầu của Khương Tử Nha đặt dưới đất, trong tay xuất hiện bầu rượu, liên tục ho khan, rải rượu ở dưới đất.

>

> Thân Công Báo cười nói: "Chư vị đạo hữu, ta đưa Khương Tử Nha tới đây, vốn định giết thêm mấy lần góp thành một chuỗi, bây giờ không làm được rồi."

>

> Thân Công Báo bỗng đổ rượu xuống, liên tục ho khan, ánh mắt mờ mịt nói: "Ban đầu trận chiến phong thần, là ta có lỗi với các huynh, nếu ta không mời từng người các huynh xuất núi, có lẽ sẽ không bị cuốn vào cuộc đại chiến, Tiệt giáo cũng không bị hủy diệt.

>

> Thân Công Báo mái tóc hoa râm, chán chường ngồi trước mộ.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!