TRANG 398# 2
> Chương 795: Sự việc Bỉ Khâu Quốc.
>
>
>
>
>
>
> "Ai nói?" trong lúc Thân Công Báo chán chường, một giọng nói truyền đến.
>
> Thân Công Báo vội quay đầu nhìn, chỉ thấy một nhóm tiên thần đứng sau lưng, tiên thần Tiệt giáo Văn Trọng, Triệu Công Minh, Lữ Nhạc, La Tuyên, thần tử Đại Thương như Ân Hồng, An Giao, Trụ Vương cũng xuất hiện.
>
> Triệu Công Minh bước lên trước, cười nói: "Đạo hữu nói sai rồi, bất luận có huynh hay không, cuối cùng trận chiến cũng sẽ xảy ra."
>
> Lữ Nhạc tiến lên, kéo Thân Công Báo lại, cười ha ha nói : "Đạo hữu uống rượu, sao không gọi ta lên? Hẹp hòi quá!"
>
> "Ha ha ha~" một trận cười vang lên sảng khoái.
>
> Ánh mắt Thân Công Báo lướt qua từng người, rưng rưng nói: "Văn Trọng đạo hữu, Công Minh đạo hữu, Lữ Nhạc đạo hữu, bệ hạ. Ta không có mặt mũi nào gặp mọi người!"
>
> Trụ Vương cười ha ha tiến lên, vỗ vai Thân Công Báo xúc động nói: "Ban đầu là ta trẻ người càn rỡ, không trách người khác, hơn nữa bây giờ ta cũng được trường sinh, cũng coi như là chuyện vui."
>
> Triệu Công Minh cười ha ha nói: "Uống rượu ở đây có ý nghĩa gì? Đi, đến phủ đệ của ta uống một trận."
>
> « Đúng vậy ! Đúng vậy !
>
> "Đi ~ "
>
> "Đi ~ "
>
> Cả đám người cười lớn, cưỡi mây bay lên về phía thiên đình, sắc mặt Thân Công Báo cũng mang nụ cười rạng rỡ.
>
> Một ngày trôi qua, sáng sớm tiếng chim ô tước từ cửa sổ truyền vào, Trương Minh Hiên mơ hồ mở mắt, xoa xoa mặt ngáp một cái.
>
> Đứng dạy, tiện tay tụ nước sạch rửa mặt, mở cửa đi ra ngoài.
>
> Trong sân nơi bằng phẳng trải một tầm thảm lông, Nha Nha đang ngồi trên thảm lông, đôi mắt trong suốt nhìn bốn phía, Đế Thính ngồi bên cạnh chuyên tâm nhìn búp bê.
>
> Nha Nha vừa thấy Trương Minh Hiên, miệng nhỏ trề ra, hai tay Trương Minh Hiên xoa vào nhau nói: "Bảo bảo, bảo bảo!"
>
> Trương Minh Hiên cười tiến lên trước, ôm Nha Nha, cốc vào trán nói: "Không phải Bảo Bảo, mà là ôm ôm!"
>
> Nha Nha cười khanh khách nói: Bảo! Bảo Bào~"
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía Lý Thanh Nhã đang thêu hoa, cười nói: "Thanh Nhã tỷ, chào buổi sáng."
>
> Lý Thanh Nhã khẽ cười nói : "Không sớm nữa rồi."
>
> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha ngồi bên cạnh Lý Thanh Nhã, tò mò hỏi: "Họ đâu rồi?"
>
> Lý Thanh Nhã nói: "Tấn Dương đi học rồi, Vô Cấu đưa nó đi học.
>
> Khương Cẩm Tịch và Phong Tiêu Mặc đi rồi, nói là muốn tìm một nơi không tranh giành thế sự tiếp túc ẩn cư."
>
> Trương Minh Hiên sững người, tiếc nuối nói: "Vân đi sao! Ở đây không tốt sao? Vừa an toàn vừa náo nhiệt."
>
> Lý Thanh Nhã giải thích nói: "Thời gian này cô ấy trải quá nhiều việc không như ý, muốn tìm kiếm sự yên bình, để họ đi đi!"
>
> Trương Minh Hiên cau mày nói: "Ta lo cho sự an toàn của họ, lần này không phải là Thân Công Báo thì họ đã chết chắc rồi."
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Không sao, mỗi người có duyên phận riêng, ta thấy họ không phải người đoản mệnh đâu."
>
> Trương Minh Hiên nói: "Mong là vậy! Đợi chốc nữa ta liên lạc với họ, có chuyện gì hy vọng họ có thể kịp thời thông báo cho ta."
>
> Trương Minh Hiên lại hỏi: "Đúng rồi, lúc chúng ta cử hành đại lễ khai phủ, ta nhớ có một cô gái tên Tiểu Bạch đến chúc mừng. Thanh Nhã tỷ, tỷ biết cách liên lạc với cô ấy không?"
>
> Lý Thanh Nhã nghi ngờ nhìn Trương Minh Hiên nói: "Tiểu Bạch, ngươi hỏi cô ấy làm gì? Hai ngươi chắc không có liên quan gì chứ?
>
> Trương Minh Hiên ngưng trọng nói: "Nghe nói cô ấy mê hoặc quốc vương của Bỉ Khẩu quốc,
>
> Thu thập trẻ con toàn quốc nuôi dưỡng trong lồng, định lấy tim luyện đan."
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Ngươi nghe đồn ở đâu vậy? Nhân Vương có khí vận nhân đạo hộ thân, sao để cô ấy có chút tu vi mê hoặc được?"
>
> Trương Minh Hiên nghiêm nghị nói: "Nếu là thật thì sao?"
>
> Nụ cười trên khuôn mặt Lý Thanh Nhã biến mất, trầm giọng nói: "Nếu là thật, thì cô ta thật đáng chết. Tiểu Bạch là tỷ tỷ của Tiểu Tuyết, lớn lên trong Thanh Khâu giới, thuần khiết lương thiện, chắc sẽ không làm ra những việc hoang đường hung ác như vậy đâu."
>
> Trương Minh Hiên nói: "Đó là trước khi cô ta chưa ra khỏi Thanh Khâu giới, thuần khiết lương thiện.
>
> Sau khi ra khỏi Thanh Khâu giới, cô ta tiếp xúc với những loại người gì? Đã xảy ra chuyện gì? Mọi người đều không biết.
>
> Lòng người dễ đổi, yêu lòng cũng như vậy."
>
> Lý Thanh Nhã nhưng trọng mở miệng nói: "Đế Thính, ngươi đi nghe ngóng tình hình Bỉ Khẩu Quốc."
>
> "Vâng!" Đế Thính thẳng người, hai tai hơi run run.
>
> Một lúc sau, Đế Thính cung kính nói: "Giống như thiếu gia nói, Bỉ Khẩu Quốc đúng là đang nuôi dưỡng trẻ con, nói là lấy tim luyện đan cho Quốc Vương trị bệnh."
>
> Lý Thanh Nhã đột nhiên đứng dậy, tức giận nói: "Cô ta thật to gan!"
>
> Nha Nha bị dọa khóc oa oa.
>
> Trương Minh Hiên nhẹ nhàng vỗ vỗ Nha Nha, lắc lắc.
>
> Lý Thanh Nhã tức giận nói: "Ta đến Bỉ Khẩu Quốc bắt cô ta về Thanh Khâu giới."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Đâu cần đến Thanh Nhã tỷ ra tay? Xem trọng cô ta quá rồi? Ta bảo Hùng Đại đi là được rồi. »
>
> Lý Thanh Nhã vẫn tức giận, Trương Minh Hiên chưa từng thấy Lý Thanh Nhã tức giận đến như vậy, lại khuyên nói: "Thanh Nhã tỷ, thân phận của tỷ không phải bình thường, một chút hành động cũng dẫn đến sự chú ý của hồng hoang tam giới, thực sự không thích hợp."
>
> Lý Thanh Nhã nén tức giận, nói: "Vậy thì phiền Hùng Bi đi một chuyến."
>
> Trương Minh Hiên gật đầu: "Ta sắp xếp vậy nhé!" rồi lại nói: "Hùng Đại, đến thư phòng." Âm thành truyền đi xa.
>
> Trong rừng núi, ba bóng người một lớn hai nhỏ đang ngồi luyện khí, Hắc Hùng mặt biến sắc đứng dậy.
>
> Hai đứa trẻ cũng mở mắt, một đứa trẻ lớn hơn nghi ngờ hỏi: "Sư phụ, Sao thế ạ?"
>
> Hắc Hùng Quái nói: "Các con ở động phủ nghiêm túc tu luyện, ta có việc phải đi."
>
> Hai đứa trẻ cùng cung kính nói: "Vâng! Thưa sư phụ."
>
> Hắc Hùng quái hóa thành một làn khói đen bay lên trời.
>
> Trong thư phòng trên đảo Huyền Không, Hùng Bi bước vào, cung kính chắp tay nói: "Thiếu gia gọi tôi đến có chuyện gì giao phó?"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Bây giờ ta có chuyện cần ngươi đi làm."
>
> Hùng Bi cung kính nói: "Thiếu gia, xin cứ giao phó."
>
> Trương Minh Hiên đưa tay, một chiếc quạt thần ngũ sắc xuất hiện trong tay, nói: "Ngươi cầm quạt thần của ta, đến Bỉ Khẩu Quốc đưa Bạch Hồ yêu Tiểu Bạch trong hoàng cung về đây cho ta, không được chậm trễ."
>
> Hùng Bi cung kính nói: "Vâng!"
>
> Tiên lên hai tay nhận quạt thần, hơi cúi bái một cái, quay người rời đi.
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên, đôi mặt dịu dàng, nói: "Minh Hiên, lần này thực sự cảm ơn ngươi, nếu không phải ngươi nhắc nhở ta, cô ta chắc chắn phạm sai lầm lớn, Thanh Khâu cũng không tránh khỏi liên quan."
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói : « Giữa chúng ta cần gì nói cảm ơn ? Đều là người một nhà. »
>
> Lý Thanh Nhã quở trách nói: "Lại lẻo mép."
>
> Trương Minh Hiên kêu oan nói: "Tỷ Tỷ và đệ, không phải là người một nhà sao? Tỷ nghĩ đi đâu vậy?"
>
> Mặt Lý Thanh Nhã đỏ lên, ngại ngùng nói: "Đưa Nha Nha đi chơi đi, đừng ở đây quấy nhiễu ta."
>
> "Được~" Trương Minh Hiên đứng dậy, cười ha ha đi ra ngoài.
>
> Hai ngày sau, một làn gió đen từ phía Tây ào tới, sau lưng một luồng phật quang lóng lánh, cách núi Thiên Môn mấy chục dặm, Phật quang mới dừng lại.
>
> Lý Thanh Nhã quát một tiếng chói tai từ đảo Huyền Không truyền ra: "Cút~"
>
> Phật quang tan biến, một đám La Hán Kim Quang chạy mất.
>
> Gió đen rơi xuống trước cửa đảo Huyền Không, hóa thành thân hình của Hắc Hùng Quái, trong tay xách một cô gái đang kinh sợ.
>
>
>
>