TRANG 399# 1
> Chương 796: Đóng băng Bạch Hồ
>
>
>
>
>
>
> Lý Thanh Nhã và Trương Minh Hiên ra đón, nhóm người Hoàng Hậu, Lý Thanh Tuyền, Hồng Hài Nhi nghe tiếng động cũng nhanh chóng chạy tới.
>
> Trương Minh Hiên vội vàng hỏi: "Gấu lớn, ngươi có sao không?"
>
> Hắc Hùng quái ôm Tiểu Bạch nằm yên trong tay, cung kính nói: "Không sao, có linh bảo của thiếu gia hộ thân, đám hòa thượng kia không phải đối thủ của ta, chẳng qua lười gây trở ngại, không quan tâm tới họ mà thôi."
>
> Lúc này Trương Minh Hiên mới yên tâm gật gật đầu, mình thật quá thô lỗ rồi, quên mất phía sau các kiếp nạn Tây Du đều có bóng dáng Phật giáo.
>
> Tiểu Bạch nhìn Lý Thanh Nhã mặt mày xanh mét, dè dặt gọi một tiếng: "Thanh Nhã cô cô. . ."
>
> Lý Thanh Tuyền chạy tới, phấn khích nói: "Tiểu Bạch, ngươi tới rồi. Tiểu Tuyết mà biết nhất định sẽ rất vui mừng."
>
> Lý Thanh Nhã tức giận nói: "Ngươi thật to gan, moi tim trẻ con của cả một nước đi luyện đan, ngươi muốn đẩy Hồ tộc Thanh Khâu vào thế vạn kiếp bất phục sao?"
>
> Lý Thanh Tuyền cũng sững sờ, khiếp sợ nhìn Tiểu Bạch, mặc dù bình thường hay quấy rối, nhưng xưa nay không giết chóc tùy tiện, đừng nói đến moi tim luyện đan, sao Tiểu Bạch lại làm vậy?
>
> Tiểu Bạch nhìn Lý Thanh Nhã giận dữ, cả người run rẩy, sợ hãi nói: "Thanh Nhã cô cô, việc này không liên lụy tới Thanh Khâu, Ngọc Lang nói hắn đã sắp xếp xong."
>
> Sắc mặt Lý Thanh Nhã khó coi nói: "Ngọc Lang là ai?"
>
> Nhắc tới Ngọc Lang, gương mặt Tiểu Bạch liền nở nụ cười ngọt ngào, nói: "Ngọc Lang được gọi là Lục Ngọc, chính là thú cưỡi của Nam Cực Trường Sinh Đại Đế của Thiên Đình dưới hạ giới, trước kia có tham gia lễ khai trương của cô cô.
>
> Ngọc Lang nói chỉ là lấy tim luyện đan thôi, tam giới không ai dám quản.
>
> Hơn nữa, những đứa bé này được luyện thành đan dược cống hiến cho Nam Cực Trường Sinh Đại Đế, nhất định kiếp sau sẽ phúc - thọ song toàn, coi như là số mệnh của chúng."
>
> Lý Thanh Nhã phẫn nộ quát: "Hoang đường!"
>
> Tiểu Bạch hoảng sợ, cãi lại: "Con cảm thấy Ngọc Lang nói rất hợp lý! Cống hiến vì Nam Cực Trường Sinh Đại Đế, chẳng phải là vinh hạnh của bọn chúng sao?
>
> Ngọc Lang còn nói, chờ tới khi hắn quay lại Thiên Đình, sẽ mang con theo, tu thành chính quả, trở thành một đôi thần tiên quyến lữ."
>
> "Bốp. . ." Một tiếng giòn tan vang lên.
>
> Tiểu Bạch bưng má, nói trong nước mắt: "Thanh Nhã cô cô, người đánh con?"
>
> Lý Thanh Nhã tức giận nói: "Đúng là đánh ngươi, ngươi bị ma quỷ ám ảnh rồi! Loại chuyện hoang đường này mà ngươi cũng tin? !"
>
> Lý Thanh Tuyền lắc đầu thở dài nói: "Tiểu Bạch, sao ngươi còn ngu ngốc hơn cả Hồng Hài Nhi vậy?"
>
> Hồng Hài Nhi lầm bầm bên cạnh: "Ta làm sao lại u mê như thế? Ta không tin loại chuyện này."
>
> Lý Thanh Tuyền tiếp tục nói: "Giết trẻ con một nước moi tim luyện đan, là nhân quả nghiệp chướng lớn cỡ nào? Sao hắn lại dễ dàng tiêm nhiễm như vậy? !
>
> Hơn nữa với tư cách vật cưỡi của Nam Cực Tiên Ông của hắn, tiên nữ thần nữ nào chưa từng gặp? Dựa vào cái gì đối xử tốt như vậy với yêu quái như ngươi? Còn không phải muốn ngươi tự nguyên gánh chịu phản phệ của nhân quả cho hắn? Cuối cùng nhất định ngươi phải chết! Thật khờ. . ."
>
> Tiểu Bạch lắc đầu kêu lên: "Không phải, không phải như vậy, Ngọc Lang chính là vật cưỡi của Nam Cực Tiên Ông, Nam Cực Tiên Ông thần thông quảng đại, có thể dễ dàng hóa giải thứ nhân quả nghiệp chướng này.
>
> Ngọc Lang thật sự yêu ta, giữa chúng ta là tình yêu đích thực."
>
> Lý Thanh Tuyền nhìn Tiểu Bạch thương hại, cô gái này ngốc hết thuốc chữa.
>
> Tiểu Bạch quay đầu bay ra ngoài, kêu lên: "Ta phải tìm Ngọc Lang!"
>
> Sắc mặt Lý Thanh Nhã tái xanh, mở miệng nói: "Phong!"
>
> Cơ thể Tiểu Bạch đang bay ra ngoài nháy mắt bị đóng băng, đông cứng trong khối Huyền Băng trên không trung, ánh mắt dứt khoát đảo qua đảo lại, vẻ mặt cuống quýt.
>
> Lý Thanh Nhã lạnh lùng nói: "Ngươi ở trong đó suy ngẫm cho tốt! Chừng nào chưa hiểu rõ, vĩnh viễn đừng nghĩ tới chuyện ra ngoài!"
>
> Vung tay lên, Tiểu Bạch bên trong trụ băng bay ngược vào phía trong hòn đảo, ánh mắt rưng rưng nhìn Lý Thanh Nhã.
>
> Lý Thanh Nhã không hề lay chuyển, rào. . . một tiếng, trụ Huyền Băng dừng ở giữa hồ, bọt nước văng lên tung tóe.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Hắc Hùng quái nói: "Những đứa trẻ kia thế nào?"
>
> Hắc Hùng quái cung kính nói: "Tôi không thể cứu chúng, vừa muốn ra tay đã bị Phật giáo cản lại. Hơn nữa, coi như lần này chúng ta cứu được những đứa trẻ kia, chỉ cần Phật giáo vẫn còn, bọn họ có thể tiếp tục bắt người."
>
> Trương Minh Hiên nghiêm trọng nói: "Phật giáo. . ."
>
> Lý Thanh Nhã từ tốn nói: "Ngươi không cần lo lắng cho những đứa trẻ đó, ta sẽ tìm Nam Cực Tiên Ông nói chuyện một chút."
>
> Trương Minh Hiên lập tức cười nói: "Thanh Nhã tỷ ra mặt, vậy nhất định không thành vấn đề."
>
> Lại lắc đầu cảm thán: "Tiểu Bạch đáng thương bị lừa thảm như thế này, quả nhiên chỉ số thông minh của các cô gái trong tình yêu chỉ là số không mà!"
>
> Sắc mặt Lý Thanh Nhã lạnh như băng, nói: "Chuyện này chưa kết thúc."
>
> Trương Minh Hiên cười hớ hớ nói: "Thanh Nhã tỷ muốn ăn thịt hươu sao? Ta giúp tỷ săn bắn. . ."
>
> "Được nha. . . Được nha. . . Ta muốn ăn." Lý Thanh Tuyền phấn khích la lên.
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Ngươi coi như xong."
>
> Bing. . . Lý Thanh Tuyền dùng sức đá một cái vào chân Trương Minh Hiên.
>
> "Á. . ." Trương Minh Hiên ôm chân nhảy tại chỗ, khuôn mặt nhăn nhó, tru lên như sói.
>
> "Hứ. . ." Lý Thanh Tuyền đắc ý xoay người chạy vào trong sân.
>
> Hồng Hài Nhu lập tức đuổi kịp, nói to: "Thanh Tuyền cô cô, chúng ta lại đánh một trận đi!"
>
> "Không đánh. . ."
>
> "Chơi một lần nữa, một lần nữa, con mua trang bị mới rồi."
>
> "Nói không đánh là không đánh."
>
> Một đóa sen băng trong suốt nở rộ trên ngón tay của Lý Thanh Nhã, sen băng bay xuống chân Trương Minh Hiên, một luồng khí mát mẻ thấm vào.
>
> Trương Minh Hiên buông chân xuống, cử động một chút, nói: "Khá hơn nhiều rồi."
>
> Lập tức giận dữ nói: "Đợi tu vi của ta nâng lên, nhất định có ngày đá nàng ta một trăm lần."
>
> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nói: "Các ngươi không thể chung sống vui vẻ được sao?"
>
> Trương Minh Hiên căm tức kêu lên: "Thanh Nhã tỷ, tỷ cũng thấy đấy, rõ ràng là nàng ta không muốn vui vẻ ở cùng ta."
>
> Lý Thanh Nhã quay đầu nhìn Hoàng Hậu: "Vô Cấu, muốn đi dạo giới Hư Hoang không?"
>
> Hoàng Hậu cười nói: "Được! Nghe nói có rất nhiều cửa hàng mới mở bên trong, vẫn muốn tìm thời gian đi dạo một chút."
>
> Lý Thanh Nhã nói: "Vậy đi thôi!" Hai người đi vào bên trong, bóng dáng nhẹ nhàng tung tăng.
>
> Trương Minh Hiên xoay xoay chân, cũng chạy vào phía trong, miệng hung hăng nói thầm: "Đừng để ta có cơ hội, xem ta chỉnh ngươi thế nào!"
>
> Trương Minh Hiên chân không chạm đất, bay vào bên trong, hiện tại là thương binh, không thể chạm vào miệng vết thương, bay có lẽ vẫn tốt hơn.
>
> Cách đó không xa, Trương Minh Hiên thấy Hồng Hài Nhi đang ngồi một mình trên xích đu, toát lên vẻ cô đơn không nói nên lời.
>
> Trương Minh Hiên bay qua, nói: "Sao vậy? Ngồi một mình ở đây làm gì?"
>
> Hồng Hài Nhi chột dạ nói: "Sư cô Thanh Tuyền không chơi với con!"
>
> Trương Minh Hiên căm phẫn dâng trào nói: "Sao có thể như vậy? Lời này là khinh thường ai vậy! Bây giờ ta sẽ bảo Thanh Nhã tỷ dạy bảo nàng ta, quả thực quá đáng mà."
>
> Hồng Hài Nhi đau lòng nói: "Thật ra cũng không trách Thanh Tuyền sư cô được, đánh Địa huyệt u ám hơn mười lần vẫn không qua, Thanh Tuyền cô cô không muốn chơi nữa."
>
> Trương Minh Hiên nói: "Là vậy ư! Mới hơn chục lần thôi, ngươi phải tin lần tiếp theo sẽ đánh được, thất bại là mẹ thành công, thất bại nhiều càng có kinh nghiệm."
>
> Hồng Hài Nhi thầm thì: "Thất bại là mẹ thành công, rất có lý! Vậy cha của thành công là ai?"
>
> Trương Minh Hiên chớp mắt một cái, nói: "Câu này hỏi rất hay, cha của thành công rất quan trọng, có thể hiểu không biết cha của thành công thì không thể thắng được."
>
> Mắt Hồng Hài Nhi sáng lên, nói: "Sư thúc, mau nói!"
>
> Trương Minh Hiên chà xát ngón tay, cười nói: "Cái này không miễn phí, dù sao cũng là tin tức quý giá."
>
> Hồng Hài Nhi chột dạ hỏi: "Bao nhiêu?"
>
> Trương Minh Hiên giơ một ngón tay nói: "Không nhiều lắm, mười vạn!"
>
>
>
>