TRANG 404# 1
> Chương 806: Thông Thiên phát uy
>
>
>
>
>
>
> Hoàng Hậu đột nhiên quay lại cầm súng lên, bang bang bang. . . một ngọn lửa phun ra, một tên màu đỏ bên cạnh hẻm run rẩy ngã nhào xuống đất.
>
> Trên bầu trời vang lên giọng nói: Vô Cấu bắn chết Mông Điềm!
>
> Lý Thanh Nhã ngạc nhiên nhìn Hoàng Hậu, nói: "Ngươi cũng rất lợi hại nha!"
>
> Hoàng Hậu xinh xắn lè lưỡi, cười hì hì nói: "Vừa khéo nhìn thấy. . ."
>
> Trên lầu, Trương Minh Hiên ngậm một nhành cỏ, "Ồ" một tiếng, cười hớ hớ nói: "Hoàng Hậu tỷ cũng thật lợi hại nha. . ."
>
> Đột nhiên ánh mắt ngừng lại, thấy một người, cầm súng lên bắn "bịch" một tiếng.
>
> Kẻ đối diện hét lên rồi gục ngã, bầu trời phát ra giọng nói: Tiêu Diêu Thần Quân giết Bá Vương!
>
> Trương Minh Hiên sửng sốt nói: "Không phải Mông Điềm cũng là Hạng Vũ, toàn là nhân vật lớn nha!"
>
> Trong thế giới U Minh, Mông Điềm bị một phụ nữ giết, thật không còn gì để nói.
>
> Nơi khác trong đại điện, Hạng Vũ giận dữ nói: "Thứ đâm sau lưng người khác, có bản lĩnh ra đây đánh một trận quang minh chính đại!"
>
> Hạng Vũ thở hổn hển, đột nhiên nghĩ nếu Tiêu Diêu Thần Quân này thực sự là Tiêu Diêu Thần Quân của núi Thiên Môn mà nói. . . dường như quang minh chính đại đánh một trận cũng không phải đối thủ, bỗng nhiên u uất trong lòng.
>
> Giao tranh nổi lên kịch liệt trên chiến trường, Trương Minh Hiên tay cầm súng bắn tỉa núp ở nơi cao, bang bang bang nhặt đầu từng người một, vẻ mặt tươi cười, lâu lắm rồi không được chơi đùa sảng khoái như vậy, từng người một đều không trốn thoát, dâng đầu lên, thật thoải mái mà!
>
> Đặc biệt là người trung tuổi kia, dám lấy tên là Linh Bảo Đại Sư, chẳng lẽ không biết sư phụ ta còn có một danh hiệu là Linh Bảo Thiên Tôn sao? Ngươi cũng dám đặt tên như vậy?
>
> Trương Minh Hiên đặc biệt chú ý Linh Bảo Đại Sư kia, chỉ cần hồi sinh sẽ đuổi giết, nhất định phải giết sự hoài nghi đời người của hắn.
>
> Hơn 20 phút sau của trò chơi, Trương Minh Hiên đã thu hoạch được gần 30 đầu.
>
> "Rốt cuộc tìm được ngươi!" Một giọng nói âm trầm vang lên bên tai Trương Minh Hiên.
>
> "Kẻ nào?" Trương Minh Hiên quay ngoắt lại.
>
> Chỉ thấy một người trung tuổi mặc trường bào đứng phía sau, gương mặt lạnh lẽo giơ trường thương lên, đỉnh đầu có mấy chữ: Linh Bảo Đại Sư!
>
> Trương Minh Hiên vẫy vẫy tay, cười hớ hớ nói: "Xin chào bạn!"
>
> Bang bang bang. . .
>
> Ngọn lửa phun ra kịch liệt,
>
> Trương Minh Hiên bị đánh chảy máu khắp người, toàn thân run rẩy ngã nhào xuống đất.
>
> Thông Thiên giáo chủ thu lại trường thương, nhìn Trương Minh Hiên miệt thị, kẻ chẳng ra gì!
>
> Thông Thiên Giáo Chủ tiến lên, nhặt súng bắn tỉa của Trương Minh Hiên lên, quan sát phía trước, chính là khẩu súng này băng qua cả chiến trường giết mình?
>
> Thông Thiên Giáo Chủ nâng súng lên bả vai, ghé mắt nhìn qua ống ngắm ra phía ngoài, bỗng nhiên hít sâu một hơi, vậy mà có thể nhìn xa như thế?
>
> Linh Bảo Đại Sư quay đầu nhìn thi thể của Trương Minh Hiên trên mặt đất khinh bỉ, cầm súng bắn bang bang hai phát, vậy mà lại dùng loại súng gian lận này!
>
> Thông Thiên Giáo Chủ cầm súng bắn tỉa quay đầu chạy về, giẫm một cái nhảy qua tường, cuộc đấu của người bình thường lại làm hắn phô ra phong thái võ nghệ cao cường, giống như võ lâm cao thủ.
>
> Trương Minh Hiên ở điểm phục sinh, nói thầm: "Ta đã bị giết?"
>
> Lập tức đấu chí tràn trề, cầm súng bắn tỉa chạy ra ngoài, bây giờ ta muốn báo thù!
>
> Đoàng. . . Một âm thanh trầm đục vang lên, Trương Minh Hiên vừa ra khỏi điểm phục sinh hét lên rồi gục ngã, trên trán có một vết máu.
>
> Xa xa, Thông Thiên Giáo Chủ đứng ở tường bao, hạ súng xuống, phát ra tiếng cười ha ha vui sướng.
>
> Bóng dáng nhảy xuống tường, nhanh chóng xuyên qua chiến trường, một bóng người chợt lóe lên ở đầu hẻm, súng trong tay Thông Thiên Giáo Chủ vung lên, tiếng súng vang pằng một tiếng, một thi thể lập tức ngã xuống đầu hẻm.
>
> Rất nhanh, đội 6 người của Trương Minh Hiên đều bị đuổi hết về.
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên cười nói: "Sao ngươi đã làm mất súng rồi?"
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói: "Ta bị hắn giết, súng cũng bị cướp đi, nhưng cũng không sao, không có quá nhiều đạn trong khẩu súng."
>
> Hoàng Hậu khen ngợi nói: "Sau khi Linh Bảo Đại Sư có súng bắn tỉa còn lợi hại hơn cả ngươi."
>
> Trương Minh Hiên không phục nói: "Ai nói, ta đây chính là thần bắn trộm, giờ sẽ qua xử lý hắn."
>
> Trương Minh Hiên lập tức lao ra, tìm đến một ẩn nấp trên cao, cầm súng bắn tỉa lên.
>
> Đạn trong súng bắn tỉa của Thông Thiên Giáo Chủ rất nhanh bị tiêu hao hết, lại bị Trương Minh Hiên đánh lén liên tục lần nữa, lần này Trương Minh Hiên đã học được cách thông minh, bắn vài phát súng lại đổi địa điểm, xác suất bị phát hiện giảm mạnh.
>
> Mãi tới nửa giờ sau, trò chơi chết khúc, rốt cuộc Trương Minh Hiên cũng giành chiến thắng.
>
> Trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên mở to mắt cảm thán nói: "Chiến thắng lần này thật sít sao nha! Cái tên Linh Bảo Đại Sư đó khá lợi hại, nhưng vẫn kém ta một bậc."
>
> Lý Thanh Nhã khẽ cười nhìn Trương Minh Hiên nói: "Ngươi có nghĩ hắn có thể là sư phụ của ngươi không? Đạo hào rất giống nha!"
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Sẽ không đâu, ta biết tài khoản của sư phụ, tên tài khoản của người cũng là Thông Thiên Giáo Chủ, nhất định không phải cấu hình thấp."
>
> Đùng. . . Một tia chớp từ trên trời giáng xuống, xuyên qua Lưỡng nghi vi trần trận trực tiếp đánh thẳng vào đỉnh đầu Trương Minh Hiên.
>
> Thân thể Trương Minh Hiên lảo đảo, một làn khói trắng bay lên, ngã bịch một cái về sau, ngón tay co quắp nằm trên mặt đất, toàn thân cháy xém.
>
> Tấn Dương "Oa. . ." một tiếng đi tới, sợ hãi kêu lên: "Hoàng thúc vừa bị sét đánh?"
>
> Lý Thanh Nhã cũng sững sờ, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, khóe miệng hơi run, thật sự là người sao!
>
> Hoàng Hậu vội vàng tiến lên nâng Trương Minh Hiên dậy, lo lắng nói: "Không sao chứ?"
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Không việc gì, hắn đã quen rồi."
>
> Tấn Dương thương hại nói: "Hoàng thúc thật đáng thương, thường xuyên bị sét đánh, con đã thấy 2 lần rồi."
>
> Lý Thanh Nhã vung tay, Trương Minh Hiên bay về phòng của hắn.
>
> Thông Thiên Giáo Chủ trên bầu trời thở phào một hơi, buông tay xuống, tâm lý đã thoải mái hơn.
>
> Thông Thiên Giáo Chủ cầm điện thoại di động len, liên lạc với mấy người, nói: "Thương Thần Hồng Hoang, có can đảm tới tham chiến!"
>
> Trận chiến lại bắt đầu, một bên là Thông Thiên, Thái Thượng, Hậu Thổ, Nữ Oa, Huyền Vũ, Thanh Long.
>
> Bên kia là Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề, Nguyên Thủy, Ngọc Đế, Bạch Hổ, Chu Tước.
>
> Trên chiến trường, một nhóm người tay cầm trường thương, hóa võ lâm cao thủ võ nghệ cao cường, thỉnh thoảng vang lên âm thanh thình thịch.
>
> Thông Thiên Giáo Chủ cầm súng bắn tỉa mới mua, đứng trên đỉnh một lầu các, nhắm vào Chuẩn Đề đang chạy loạn phía dưới, cười lạnh nói: "Cho ngươi đắc ý!"
>
> Đoàng. . . một tiếng súng vang lên, đạn súng bắn tỉa xoay tròn bay ra xé rách không khí, Chuẩn Đề đang chạy bịch một tiếng, đầu trơn láng nổ tung.
>
> Thông Thiên Giáo Chủ thu lại súng bắn tỉa, cười ha ha nói: "Không ngờ trò chơi này thích vậy, vui hơn cái trò Thần Thoại Hồng Hoang kia nhiều."
>
> Thông Thiên Giáo Chủ lại nâng súng bắn tỉa lên, nhắm vào Tiếp Dẫn đang núp sau vách tường, Tiếp Dẫn ngã xuống bịch một cái theo tiếng đạn bay khỏi nòng.
>
> Bầu trời vang lên hai tiếng liên tiếp: "Linh Bảo Đại Sư giết Diệu Thụ Tiên Sinh! Linh Bảo Đại Sư giết Kim Liên!
>
> Nữ Oa phấn khích hét lớn: "Thông Thiên sư huynh làm tốt quá, giờ là lúc báo thù, giết sạch tất cả bọn họ."
>
> Thông Thiên Giáo Chủ lại đưa súng bắn tỉa lên, Nguyên Thủy bịch một tiếng ngã xuống.
>
>
>
>