TRANG 404# 2
> Chương 807: Đấu Phá Thương Khung
>
>
>
>
>
>
> Trong trò chơi, Thông Thiên Giáo Chủ đứng trên đỉnh lầu cười ha ha, như thế này mới là trò chơi, sảng khoái quá! Chơi hay hơn cái Thần Thoại Hồng Hoang kia nhiều.
>
> Thông Thiên Giáo Chủ thành cá nhân xuất sắc của cả trò chơi, từng viên đạn bắn ra khỏi nòng mang theo uất ức của hắn về từng lần bị cướp đoạt mạng sống.
>
> Vỏn vẹn một ngày, trò chơi Hồng Hoang Thương Thần làm cả Hồng Hoang sôi động, vô số người tràn vào trò chơi, cầm trường thương tác chiến, từ lúc bắt đầu còn bỡ ngỡ đến khi quen thuộc về sau, đã lĩnh hội được các loại phương thức chiến đấu khác nhau.
>
> Chúng sinh Hồng Hoang vô cùng hứng thú với loại chiến đấu khác biệt này, thậm chí có người còn đột phát ý tưởng muốn sản xuất súng ống ở Hồng Hoang nhưng uy lực tạo ra không như ý, có thể đối phó với mấy người bình thường, nhưng hiệu quả với một số tu sĩ gần như bằng không, không mạnh bằng một món pháp khí im hơi lặng tiếng uy lực cực lớn.
>
> Trương Minh Hiên mơ mơ màng màng trên trường, vươn tay hít sâu một cái theo bản năng, khịt. . . cảm giác đau đớn quen thuộc này, chẳng lẽ lại bị sét đánh?
>
> Trương Minh Hiên ngồi dậy trên giường, thần quang trên người vụt sáng rực rỡ, nói: "Tiểu Phàm, ta hôn mê bao lâu rồi?"
>
> Giọng nói của Trương Tiểu Phàm vang lên: "Đã hai ngày. "Bàn Long" đã ngắt chương hai ngày rồi, khu bình luận như nổ tung lên, độc giả đều yêu cầu đền bù thêm chương."
>
> Trương Minh Hiên tùy tiện nói: "Không thể thêm chương, cả đời này cũng không thể thêm chương. Cũng không phải ta muốn ngừng viết mà đột nhiên bị sét đánh, ta cũng rất bất đắc dĩ nha!"
>
> Trương Tiểu Phàm cười ha ha nói: "Bọn họ nói không thêm chương sẽ mang đao tới."
>
> Trương Minh Hiên sững sờ, suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta nhớ còn lưu trữ mấy chương phải không? Đăng hết đi chứ! Thanh Nhã tỷ hẳn cũng muốn xem. Ừ. . . thêm chương vì Thanh Nhã tỷ."
>
> Trương Tiểu Phàm: "Ha ha ha ha. . ."
>
> Trương Minh Hiên khinh thường lật người một cái, đứng dậy rời phòng, lập tức nghe tiếng Lý Thanh Tuyền hô to gọi nhỏ bên ngoài sân: "Hồng Hài Nhi, coi chừng đối phương có tay bắn tỉa."
>
> Hồng Hài Nhi kêu to: "Yên tâm, con cũng là một tay bắn tỉa, không sợ của hắn."
>
> Giọng nói trong trẻo của hồ ly Tiểu Tuyết vang lên: "Hồng Hài Nhi lại chết."
>
> Trương Minh Hiên nhìn theo hướng âm thanh, liếc mắt liền thấy ba cái ghế dựa dưới bóng cây, Lý Thanh Tuyền, Hồng Hài Nhi, Tiểu Tuyết sóng đôi nằm trên ba cái ghế, miệng mỗi người ngậm một ống hút thật dài, nhắm mắt chơi trò chơi.
>
> Trương Minh Hiên đi tới bên cạnh Lý Thanh Nhã bên kia, cười nói: "Thanh Nhã tỷ, làm cái gì vậy?"
>
> Lý Thanh Nhã ngẩng đầu liếc một cái, vừa cười vừa nói: "Xem tivi, có bộ phim truyền hình mới."
>
> Trương Minh Hiên tùy tiện ngồi bên cạnh Lý Thanh Nhã, tò mò hỏi: "Nha nha đâu?"
>
> Lý Thanh Nhã nói: "Nha Nha được Đế Thính mang ra ngoài chơi."
>
> Trương Minh Hiên không nói gì: " Đế Thính này, tỷ không sợ Nha Nha gặp nguy hiểm?"
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Nha Nha cũng không yếu đuối như ngươi nghĩ, thời điểm nó gặp nguy hiểm, phong ấn sức mạnh trong cơ thể nó sẽ xuất hiện, bảo vệ an toàn của nó."
>
> Trương Minh Hiên tò mò hỏi: "Sức mạnh nào?"
>
> Lý Thanh Nhã giải thích: "Cơ thể của Nha Nha phong ấn con hồ tiên đầu tiên từ thuở khai thiên lập địa tới nay, chính là tổ tiên của Hồ tộc."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: "Hồ tổ? Sao có thể. . . Nhân vật này sao có thể bị phong ấn trong cơ thể của Nha Nha?"
>
> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nói: "Hồ tổ đã chết trong Vu Yêu Lượng Kiếp, để Hồ tộc Thanh Khâu sinh ra một Cửu vĩ hồ lần nữa, Nữ Kiều Nương Nương đã phong ấn chân thân của Hồ tổ trong cơ thể Nha Nha, từ từ hòa hợp cùng Nha Nha."
>
> Trương Minh Hiên lo lắng nói: "Sẽ không gây nguy hiểm cho Nha Nha chứ?"
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Sẽ không, đối với nó là tạo hóa, sau khi hòa hợp nó sẽ có chân thân của Hồ tổ, không có trở ngại tu luyện thẳng tới cảnh giới chuẩn thánh.
>
> Trương Minh Hiên tấm tắc nói: "Tiên nhị đại, thật là khó lường."
>
> Lý Thanh Nhã vươn tay muốn đánh, quở trách nói: "Lại kỳ quái!"
>
> Trương Minh Hiên giơ hai tay lên cười hớ hớ kêu: "Ta đầu hàng, Thanh Nhã tỷ bớt giận."
>
> Lý Thanh Nhã buồn cười hạ tay xuống.
>
> Trương Minh Hiên thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: "Chuyện những đứa trẻ của nước Bỉ Khâu kia, nói như thế nào?"
>
> Lý Thanh Nhã hơi nhíu mày, nói: "Ta đã liên hệ Nam Cực Tiên Ông, hắn cam đoan với ta tuyệt đối không làm hại tính mạng của những đứa trẻ đó."
>
> Trương Minh Hiên cau mày nói: "Cũng chính là không thả người."
>
> Lý Thanh Nhã "Ừ" một tiếng, gật đầu nói: "Bọn Nam Cực Tiên Ông không thả người, ta cũng không tiện ép buộc, một khi quá náo loạn, không tốt cho những đứa trẻ đó. Thả rồi lại bắt, uổng công vô ích."
>
> Trương Minh Hiên cười giễu cợt nói: "Hay cho một tên Nam Cực Trường Sinh Đại Đế."
>
> Lý Thanh Nhã an ủi nói: "Yên tâm đi! Bọn họ cũng chỉ chờ kiếp nạn Tây du, đến lúc đó, ta sẽ đòi lại công đạo cho những đứa trẻ kia."
>
> Trương Minh Hiên thở phào một hơi, nói: "Ta chính là tức không chịu nổi, vật cưỡi của thần tiền hạ phàm làm hại một phương, vậy mà cuối cùng không hề trừng phạt, quả thực là quá xao nhãng sai lầm rồi.
>
> Nạn ở Thông Thiên Hà, nếu không phải ta ra tay thì Kim Ngư Tinh kia chắc chắn được Quan Âm mang đi không chút tổn thương nào, người dân phía dưới còn cảm ân đội đức, không biết bao nhiêu hài cốt trẻ nhỏ oan khuất chìm dưới đáy Thông Thiên Hà, không biết bao nhiêu cha mẹ bi thương cả đời."
>
> Lý Thanh Nhã khuyên giải nói: "Đó chẳng qua là trường hợp đặc biệt, ngươi xem Kim Giác Ngân Giác bọn họ sẽ không quấy rầy người dân."
>
> Trương Minh Hiên nói: "Quên đi, không nhắc tới những chuyện buồn bực nữa, thực lực của ta bây giờ có hạn, vẫn không gột sạch được thiên hạ, có thể quản tốt một mẫu ba phần đất của núi Thiên Môn này là tốt rồi."
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên, gật đầu cười, biết mình biết ta là tốt.
>
> Trương Minh Hiên phấn chấn tinh thần, tò mò hỏi: "Thanh Nhã tỷ, tỷ đang xem phim truyền hình gì vậy?"
>
> Lý Thanh Nhã mở màn hình, cười nói: "Đấu Phá Thương Khung, hình như sửa đổi lại của ngươi, ngươi không biết sao?"
>
> Trương Minh Hiên "Ồ" một tiếng, kinh ngạc vui mừng nói: "Đã quay xong? ! Tốc độ của quốc vương nước Dạ Lang thật nhanh! Xem được không?"
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Ta cũng vừa mới xem, cùng xem chút đi!"
>
> Nhấp vào hình một cái, từng cảnh của tập đầu hiện ra.
>
> Trương Minh Hiên duỗi tay, một ly nước trái cây hiện lên trong tay, vừa cười vừa nói đưa cho Lý Thanh Nhã: "Thanh Nhã tỷ, cho tỷ."
>
> Lý Thanh Nhã nhận nước trái cây, cười nói: "Cảm ơn!"
>
> Trong tay Trương Minh Hiên lại hiện lên một ly nước trái cây, ngậm ống hút uống một ngụm lớn.
>
> Kết thúc tập đầu, bước vào tập đầu, một đội kỵ sĩ cưỡi ngựa cao lớn chạy nhanh trong tuyết, tuyết trắng tung bay, núi non như ngọc.
>
> Thuyết minh vang lên: "Đấu Đế là đấu khí của đại lục Thái Dương, một ngàn năm trước hắn mang theo 5 người của gia tộc lớn qua phương Bắc chống lại Hồn Điện, phong ấn bọn họ trong lòng đất hắc ám. Bọn họ thành công nhưng cũng không thể trở lại nữa!"
>
> Ầm ầm. . . Một tiếng nổ vang, núi tuyết sụp đổ, nơi nơi rạn nứt, cao thủ đấu khí mạnh mẽ cưỡi ngựa bỏ chạy, nhưng tất cả đều bị bao phủ.
>
> Trương Minh Hiên phì một cái phun nước quả ra, bắn tung tóe lên màn hình.
>
> Lý Thanh Nhã tức giận nói: "Ngươi làm cái gì đấy?"
>
> Trương Minh Hiên đờ đẫn nói: "Con. . . con ngựa thù hận? !" Gào thét trong lòng: "Ngựa phá thương khung?" Sao có thể! Tại sao lại giống chuyện kiếp trước? Chẳng lẽ hắn cũng xuyên không!"
>
> "Đấu Phá Thương Khung" ở kiếp trước quay như thế nào, Trương Minh Hiên quả thật không biết bởi chưa từng xem qua, nhưng có nghe nói tới cốt truyện về sự thù hận của con ngựa.
>
>
>
>