TRANG 405# 1
> Chương 808: Quốc vương nước Dạ Lang thê thảm.
>
>
>
>
>
>
> Lý Thanh Nhã ngẫm nghĩ một chút, cũng bật cười, có vẻ giống thật ha! Cường giả có thể bay lượn độn thổ vậy mà cưỡi ngựa lại bị tuyết chôn? Có cần phải chơi ác vậy không? ! Sau đó nhìn về phía Trương Minh Hiên thương hại, tác phẩm bị sửa thành thế này hẳn phải rất buồn bực!
>
> Lý Thanh Nhã vừa cười vừa nói: "Còn muốn xem không?"
>
> Trương Minh Hiên che ngực, khoát tay nói: "Không. . . Không xem, để ta trì hoãn một chút."
>
> Lý Thanh Nhã đứng dậy, cười nói: "Ngươi từ từ trì hoãn! Ta đi xem Nha Nha." Đi được hai bước, lại lo lắng quay đầu cười dặn dò: "Cho dù tức giận cũng tuyệt đối đừng xúc động, hắn không phải cố ý, dù sao quốc gia người phàm muốn bỏ qua bay lượn độn thổ cũng hơi khó khăn."
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Yên tâm đi! Ta sẽ không kích động."
>
> Sau khi Lý Thanh Nhã đi, Trương Minh Hiên lập tức mở điện thoại, dù sao cũng không có dũng khí xem nước Dạ Lang quay "Đấu Phá Thương Khung", mở khu bình luận xem một chút.
>
> Đạo Nhân Thần Bí: "Ta viết, ta viết, ta nhìn thấy gì? Đấu Đế dĩ nhiên là cá nhân? Không phải là cảnh giới sao?"
>
> Trình Ma Vương: "Ai da thật ngoan nha. . . Một đám cao thủ tuyệt đỉnh bị tuyết chôn mất, ngươi đang trêu ta sao?"
>
> Thảo Mộc Cửu Cửu: "Cái này không phải một bộ hài kịch chứ? Lại giống như Đại Thoại Tây Du?"
>
> Trình Gia Đại Ma Vương: "Oái. . . Hồn Thiên Đế còn dám xuống ngựa chiến đấu! !"
>
> . . .
>
> Trương Minh Hiên vạch lên màn hình tặc lưỡi nói: "Trên mạng đều là người tài nha! Ừm! Quốc vương nước Dạ Lang cũng thế." Trương Minh Hiên nói trong lòng: "Tiểu Phàm, theo dõi quốc vương Dạ Lang qua điện thoại di động, có việc phải kịp thời báo cho ta biết."
>
> Giọng Trương Tiểu Phàm vang lên: "Dạ!"
>
> . . .
>
> Hoàng cung nước Dạ Lang, quốc vương nước Dạ Lang ngồi trên ngai vàng, nghịch điện thoại di động trong tay, trái tim lạnh lẽo. Tại sao không có bình luận khen ngợi nào? Chẳng lẽ ta quay không tốt sao?
>
> Hai tiểu thái giám đứng cung kính bên cạnh, a dua nịnh hót: "Bệ hạ, đừng để ý bọn họ, một đám ngu dân sao có thể nhận ra thâm ý sâu xa của bệ hạ, thiên tài đã định trước phải cô độc rồi."
>
> Quốc vương nước Dạ Lang thở dài nói: "Không phải ta đã sửa đổi thêm chút rồi sao? Cộng thêm sáng tạo của chính ta nữa, như thế mới là tác phẩm của ta mà! Dựa vào bản quyền để quay, tác phẩm tạo ra đâu còn quan hệ gì với ta?"
>
> Tiểu thái giám cười hì hì: "Hiện tại mới chiếu hai tập, chỉ là khởi đầu, đợi sau khi công chiếu nhiều tập, bọn họ sẽ bị thuyết phục bởi tài năng của bệ hạ, nội dung cốt truyện quanh co như vậy ngoài bệ hạ ra ai có thể nghĩ được?"
>
> Tinh thần quốc vương nước Dạ Lang chấn động, kiên định nói: "Đúng vậy! Nguyên nhân chính là số tập hiện tại quá ít, chờ phần sau bọn họ sẽ bị thuyết phục." Quốc vương nước Dạ Lang vô cùng tin tưởng điều này.
>
> . . .
>
> Thời gian chầm chậm trôi qua, trò chơi Hồng Hoang Thương Thần gây sốt trên mạng, cùng Thần Thoại Hồng Hoang chiếm lĩnh một nửa thị phần của giới trò chơi. "Đấu Phá Thương Khung" do quốc vương nước Dạ Lang quay lại đã gây lên đủ loại cười nhạo trên mạng, thậm chí có người bắt đầu bán loại cánh gà "Đấu Phá Thương Khung", đủ các loại giả mạo.
>
> . . .
>
> Mấy ngày này, nhóm người Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã ăn cơm, Lý Thanh Tuyền vẫn vừa ăn cơm vừa chơi điện thoại di động, hai tay đều bận rộn không ngừng.
>
> Lý Thanh Tuyền vạch lên màn hình, sắc mặt thay đổi, lập tức xoay đầu "Phì" một tiếng, phun ra miếng cơm rau trong miệng, che miệng cười ha ha.
>
> Lý Thanh Nhã quở trách nói: "Ăn cơm tử tế, nhìn muội ra cái dạng gì!"
>
> Lý Thanh Tuyền đặt điện thoại trong tay lên bàn, cười ha ha không ngừng nói: "Tỷ. . . mấy người mau nhìn xem!"
>
> Mấy người nhìn về hướng điện thoại di động, chỉ thấy một người đàn ông mặc quần lót treo ngược trên tường thành, phất phơ lay động theo gió thổi, hai mắt mơ màng.
>
> Hai bên tường thành có khắc mấy chữ rồng bay phượng múa: "Quốc vương nước Dạ Lang trả Tiêu Huân Nhi cho ta! !"
>
> Lý Thanh Nhã cũng cúi đầu cười trộm, thật không ra thể thống gì!
>
> Hoàng Hậu che miệng cười nói: "Đây là quốc vương nước Dạ Lang? Kẻ nào làm?"
>
> Trương Minh Hiên nghi ngờ hỏi: "Huân Nhi làm sao? Bị giết rồi hả?"
>
> Lý Thanh Tuyền thở dài, cười nói: "Nghe nói quốc vương nước Dạ Lang cải biên trong "Đấu Phá Thương Khung", Tiêu Huân Nhi sinh con, nhưng đứa bé không phải của Tiêu Viêm."
>
> Răng rắc một tiếng, đôi đũa trong tay Trương Minh Hiên gãy thành hai đoạn, trợn mắt há mồm, mặt mày không tự chủ co rúm lại, xem như ta đã quá coi thường quốc vương nước Dạ Lang rồi! Vậy mà lại quay ra cốt truyện ngoại tình? ! Thật lợi hại!
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Nếu là như vậy ta cũng muốn đánh hắn."
>
> Hoàng Hậu lắc đầu cười nói: "Vậy hắn cũng là tự làm tự chịu thôi."
>
> Vài ngày sau triệt để trở thành những ngày khổ cực của quốc vương nước Dạ Lang, bị treo ngược lên thành tường, treo lên cột cờ là chuyện bình thường, nửa đêm dìm xuống sông, chôn xuống đất thò đầu ra đều có.
>
> Sau vài ngày bị hành hạ, quốc vương nước Dạ Lang hoàn toàn đổ bệnh, hấp hối trên giường.
>
> Bên trong hoàng cung nước Dạ Lang, quốc vương nước Dạ Lang rên rỉ thống khổ, nói: "Vượng Tài, quả nhân có phải không qua được rồi! ?"
>
> Tiểu thái giám lau lau nước mắt nói: "Bệ hạ, ngài đừng nói thế, thân thể ngài rất tốt! Thái y nói, ngài chỉ bị nhiễm lạnh."
>
> Quốc vương nước Dạ Lang mở to mắt, ngờ vực nói: "Thật sự?"
>
> Tiểu thái giám gật đầu.
>
> Quốc vương nước Dạ Lang ngửa mặt nhìn lên, mờ mịt nói: "Này sao ta lại cảm thấy mình nhất định sẽ chết? Toàn thân đều đau nhức!"
>
> Tiểu thái giám đau lòng nói: "Bệ hạ, chúng ta đừng quay loại phim này nữa, quá nguy hiểm. Vẫn nên quay loại phim trước kia đi!"
>
> Quốc vương nước Dạ Lang gật gật đầu, tim đập loạn nhịp, đúng thật! Thế giới này quá nguy hiểm.
>
> . . .
>
> Trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên nằm trên ghế, cười ha ha nhìn video, ghi lại hình ảnh quốc vương nước Dạ Lang bị hành hạ đến khổ.
>
> Trương Minh Hiên nói trong lòng: "Tiêu Viêm, ngươi không ra tay đi!"
>
> Giọng nói của Tiêu Viêm truyền tới: "Đáng lẽ muốn ra tay nhưng không tìm được thời cơ, mỗi lần đều bị kẻ khác vượt lên giành trước."
>
> Trương Minh Hiên tấm tắc nói: "Quốc vương nước Dạ Lang thật đáng thương, không có năng lực thì đừng sửa bậy bạ! Chẳng lẽ không biết Hồng Hoang rất nguy hiểm sao? Tiểu Phàm, theo dõi có thấy gì khác thường không?"
>
> Giọng nói của Trương Tiểu Phàm vang lên: "Không, chẳng qua là trùng hợp."
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, tỏ vẻ đã biết.
>
> "Reng reng reng. . ." Một hồi chuông điện thoại di động vang lên, ứng dụng video bật lên.
>
> Trương Minh Hiên nghi hoặc nhìn: "Đường Tam Tạng?"
>
> Trương Minh Hiên kết nối video, Đường Tam Tạng đang bị mai rùa trói tươi cười xuất hiện trong video.
>
> Đường Tam Tạng ngọ nguậy một cái, áy náy nói: "Cơ thể bị trói, khó có thể hành lễ, kính xin Thần Quân thứ lỗi."
>
> Trương Minh Hiên cười hớ hớ nói: "Không dám, không dám!" Ngờ vực hỏi: "Ngươi đang bị sao vậy?"
>
> Sắc mặt Đường Tam Tạng không đổi, cười nói: "Như Thần Quân đã thấy, bần tăng lại bị yêu quái bắt."
>
> Trư Bát Giới từ bên cạnh thò đầu ra: "Còn có lão Trư ta!"
>
> Sa Ngộ Tĩnh thò đầu ra ngoài, cười ha ha nói: "Sa Ngộ Tĩnh bái kiến Thần Quân."
>
> Đường Tam Tạng vung đầu sang hai bên, bang bang hai tiếng đẩy bọn họ ra, vẻ mặt tươi cười nói với Trương Minh Hiên: "Thần Quân, không cần để ý bọn nó."
>
> Khóe miệng Trương Minh Hiên co giật hai cái, nói: "Là muốn ta đi cứu ngươi sao? Đưa địa chỉ cho ta!"
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu nói: "Không phải, Ngộ Không sẽ tới cứu chúng ta."
>
> Trương Minh Hiên nghi ngờ hỏi: "Vậy ngươi tìm ta làm gì?"
>
> Đường Tam Tạng ngại ngùng nói: "Là như này, bần tăng tới xin đề cử. Đã gần một năm bần tăng không được phát sóng trực tiếp, các fan cũng rời đi nhiều rồi, xin Thần Quân quảng bá cho. A di đà Phật. . . Vô cùng cảm kích!"
>
> Trương Minh Hiên khó tin nhìn Đường Tam Tạng nói: "Là vì cái này?"
>
> Đường Tam Tạng gật gật đầu, nhìn Trương Minh Hiên mong đợi.
>
>
>
>