TRANG 407# 1
> Chương 812: Đường Tam liên tiếp ra tay
>
>
>
>
>
>
> Vương Mẫu vác một cây đao lớn, chỉ vào Ngọc Đế, vênh váo hống hách nói lớn: "Lũ cướp, giao vũ khí của các ngươi ra đây!"
>
> Ngọc Thố cầm một con dao găm nhỏ, vung vẩy hưng phấn kêu lên: "Đúng vậy, lũ cướp! Giao hết ra đây, người ta rất là hung dữ đó. . ."
>
> Những nữ nhân còn lại vui vẻ cười ầm lên, cười đến mức cành hoa cũng phải rung loạn lên.
>
> Ngọc Đế nhắc nhở nói: "Bây giờ là ta có súng!"
>
> Vương Mẫu chém cây đao lớn "bịch" một tiếng vào trong đá, lông mày nhếch lên nói: "Bớt nói nhảm, giao hết vũ khí ra đây."
>
> Ngọc Đế hết lời để nói, làm gì có chuyện chơi kiểu như thế này?
>
> Dương Thiền cười hi hi nói: "Nhị ca, mau đưa súng cho ta."
>
> Dương Tiễn nghiêng đầu nhìn cậu của mình.
>
> Ngọc Đế bất lực nói: "Đưa cho bọn họ đi!"
>
> Một đám nữ tử chạy lên trước, giành lấy súng đạn từ trong tay đám người Ngọc Đế, tươi cười đi ra xa.
>
> Dương Tiễn không còn gì để nói nhìn Ngọc Đế, oán trách nói: "Cậu, người không thể phản kháng lại một chút sao? Bây giờ chúng ta mất hết vũ khí rồi."
>
> Ngọc Đế tức giận nói: "Tranh đấu với nữ nhân rất vinh quang sao? Vừa rồi sao ngươi không nổ súng?"
>
> Dương Tiễn há miệng, không nói nên lời.
>
> Thái Bạch Kim Tinh từ phía sau lưng giơ tay lấy ra một cây súng lục, cung kính đưa cho Ngọc Đế nói: "Bệ hạ, chỗ này của ta vẫn còn một cây súng lục."
>
> Ngọc Đế cười ha hả nhận lấy súng lục nói: "Được đó."
>
> Dương Tiễn nói: "Cậu, bây giờ chúng ta làm thế nào?"
>
> Ngọc Đế nói: "Chia nhau ra đi tìm vũ khí, đều phải cẩn thận một chút."
>
> Tất cả thành viên đều cung kính nói: "Vâng!"
>
> Sáu người chia nhau ra, hiện lên hình quạt đẩy vào, tiếp tục bước lên con đường tìm kiếm vũ khí.
>
> Ở bên còn lại, đoàn người Đường Tam Tạng lén la lén lút đi theo sau Như Lai, âm thầm bảo vệ.
>
> Như Lai vừa đi vừa lẩm bẩm nói: "Vũ khí này đang ở đâu chứ?"
>
> Ánh mắt ông sáng bừng lên, đột nhiên phát hiện ra bên bụi cỏ phía trước đặt một cây súng trường đột kích, vội vàng tiến lên trước, một tay cầm thân súng.
>
> Cùng lúc đó, một bàn tay nhỏ mũm mĩm từ trong bụi cỏ giơ ra nắm chặt lấy thân súng. Một cái đầu tròn vo từ trong lùm cây thò ra ngoài, trên đầu đội rất nhiều lá cây lộn xộn.
>
> Như Lai buột miệng nói ra: "Tiểu Hỏa Ngưu!"
>
> Hồng Hài Nhi nghiêng đầu nghi ngờ nói: "Ngươi là ai?"
>
> Như Lai quát lên: "Bỏ tay ra!"
>
> Hồng Hài Nhi chợt kéo về sau, kêu lên: "Không bỏ! Cái này là của ta." Con dao găm trong tay còn lại lóe lên sắc bén, đâm về phía Như Lai.
>
> Tay Như Lai buông lỏng, kiếm Long Lân trong tay còn lại vung ra.
>
> Rào rào. . . kiếm Long Lân quét qua khiến cỏ cây bay tán loạn.
>
> Hồng Hài Nhi vội vàng buông tay, ngã nhào về sau một cái tránh đi, súng trường trong tay đã rơi xuống đất.
>
> Tôn Ngộ Không ở đằng xa mang kính viễn vọng hưng phấn hét lên: "Đánh rồi, đánh rồi."
>
> Đường Tam Tạng bò trên đất, đỡ súng bắn tỉa nói: "Nhìn ta đây! Phật tổ, bần tăng đến cứu giá đây."
>
> Như Lai vội vàng tiến lên, nhặt súng trường trên đất lên.
>
> Hồng Hài Nhi kêu lớn: "Cứu mạng! Có người muốn bắt nạt trẻ con."
>
> Mấy bóng người từ xa xa xuất hiện, chạy đến bên này.
>
> Khuôn mặt Như Lai biến sắc, liền định chạy đi theo bản năng, một tiếng súng "pằng" trầm khẽ vang lên, Hồng Hài Nhi theo tiếng đó ngã xuống đất.
>
> Trên bầu trời xuất hiện một câu nói: "Huyền Trang ám sát Hồng Hài Nhi!"
>
> Lý Thanh Tuyền ở đằng xa tức giận kêu lên: "Lũ đầu trọc, bà cô ta và các ngươi chưa xong chuyện đâu."
>
> Trong tiếng súng "pằng pằng pằng pằng", đạn bắn càn quét về phía Như Lai.
>
> Sắc mặt Như Lai thay đổi lớn, nhảy qua nhảy lại biến mất trong rừng cây.
>
> Đường Tam Tạng nằm bò dưới đất, khẽ nói: "Chúng ta cũng đi theo, che chở bảo vệ cho Phật tổ, nhất định phải để Phật tổ lấy được giải quán quân."
>
> Trư Bát Giới gật đầu lia lịa, tán thành nói: "Sư phụ, thương pháp của người chuẩn quá."
>
> Đường Tam Tạng khiêm tốn nói: "Bình thường thôi! Vẫn phải rèn luyện."
>
> Một đoàn người tiếp tục đi theo bước chân của Như Lai, cũng quên luôn chuyện tìm vũ khí.
>
> Như Lai đi lại trong rừng núi một cách cảnh giác, luôn luôn cảnh giác quay đầu nhìn về sau, cứ luôn cảm thấy mình bị theo dõi, cắt đuôi cũng không cắt được.
>
> "Pằng. . ." Một tiếng súng vang lên, Như Lai lập tức nhảy đến phía sau cái cây bên cạnh, lặng lẽ thò đầu ra nhìn, chỉ nhìn thấy ở phía xa xa có một người đàn ông trung niên tuấn tú ngồi trên cây.
>
> Như Lai lẩm bẩm nói: "Thanh Long Thánh Tôn!"
>
> Báng súng thò ra từ phía sau cây, mấy cây súng bắn ra "pằng pằng pằng. . .", Thanh Long Thánh Tôn ở trên cây bay bổng, một cú ngã lộn nhào tự nhiên rơi xuống đất, cành cây ở chỗ lúc trước gãy lìa kêu rắc rắc.
>
> Súng Thanh Long lên nòng, cười ha hả nói: "Như Lai, mọi người đều là người quen, không ra gặp một chút sao?"
>
> Như Lai vừa mới ló đầu ra, mấy tiếng súng đoàng đoàng đoàng vang lên, ông lập tức co lùi lại, cây cối bên bờ bị biến thành nát vụn.
>
> Như Lai cúi người lăn lộn, bỏ mặc súng trường bắn đoàng đoàng đoàng. . .
>
> Bóng người Thanh Long chợt lóe lên rồi biến mất ngay tại chỗ, trốn sau một cái cây, đất ở chỗ lúc trước bị đánh bay tán loạn.
>
> Đường Tam Tạng ở đằng xa khen ngợi nói: "Phật tổ thật là giỏi! Nếu như là bần tăng, sớm đã chết rồi."
>
> Điều khiển súng bắn tỉa, nhắm chuẩn vào chiến trường, bần tăng muốn giúp Phật tổ một tay.
>
> Trên chiến trường, chỉ có mấy tiếng rắc rắc vang lên, súng của Như Lai và Thanh Long đều không còn đạn nữa.
>
> Thanh Long vứt súng đi, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm, nói: "Như Lai, ngươi xuất thân từ Tiệt giáo, nghĩ chắc hẳn nhất định là kiếm pháp vô song, bổn tọa đến lĩnh giáo một phen."
>
> Như Lao cũng vứt súng trường trong tay đi, bước ra nói: "Được!"
>
> Hai người cùng chạy về phía đối phương với tốc độ cao, keng keng keng. . . trường kiếm giao nhau, lóe lên sự sắc bén. Hai người chiến đấu liên tiếp không ngừng thành một khối, rõ ràng là thân thể của người bình thường, nhưng lại đánh ra được cảm giác của cao thủ võ lâm.
>
> Người xem ở bên ngoài thốt lên từng tiếng kinh ngạc.
>
> Có người ngạc nhiên kêu lên: "Đây chính là tỉ thí giữa cao thủ hàng đầu sao? Ta hoàn toàn nhìn không rõ động tác của bọn họ."
>
> Còn có người kêu khổ nói: "Thứ mà chúng ta chơi thật sự là cùng một trò chơi sao? Sao cảm giác bọn họ giỏi hơn ta nhiều như vậy? Khác nhau một trời một vực!"
>
> "Nếu là ta, một chiêu cũng không giữ nổi."
>
> "Là giả đó!"
>
> . . .
>
> Trước đây Như Lai và Côn Bằng chỉ giao đấu qua một chiêu, người xem vẫn chưa nhìn ra được điểm mạnh gì. Bây giờ Như Lai và Thanh Long giao đấu, động tác nhanh nhẹn, kiếm quang bắn ra khắp xung quanh, hầu hết người xem đều bị chấn động, sửng sốt ngây người ra, cùng là nhân vật tại sao lại có sự khác biệt lớn như vậy?
>
> Trên tiểu đảo trò chơi, Trư Bát Giới thúc giục nói: "Sư phụ, mau nổ súng đi!"
>
> Mắt Đường Tam Tạng nhắm chuẩn ống kính nói: "Đừng giục, tốc độ của bọn họ quá nhanh. Cơ hội tốt. . ."
>
> Pằng. . . , một tiếng súng vang lên, đạn xoay tròn lao ra khỏi nòng súng.
>
> Như Lai đang giao đấu, trong lòng trầm xuống, lại đến rồi! Lần này là Thanh Long sao?
>
> Ngay sau đó, trong tiếng pằng, Như Lai ngã bay ra trong chớp mắt. Máu bắn tung tóe khắp nơi, trên bả vai xuất hiện một lỗ máu, trong mắt vẫn mang theo sự khó tin, thế mà lại là ta?
>
> Thanh Long sững sờ tại chỗ, nhìn về phía tiếng súng vang lên, chỉ nhìn thấy một tên hòa thượng dưới ánh mặt trời lóe lên vẻ sắc bén.
>
> Thanh Long cười ha hả giơ ngón tay cái lên với đám người Đường Tam Tạng, thương pháp thật chuẩn! Đa tạ nhé.
>
> Đường Tam Tạng lẩm bẩm nói: "Bắn trật rồi!"
>
> Rắc rắc một tiếng, đạn lại lên nòng, tiếp tục ngắm bắn, lần này nhất định có thể cứu được Phật tổ.
>
> Như Lai ôm bả vai từ dưới đất bò dậy, vô cùng tức giận nhìn Đường Tam Tạng.
>
> Pằng. . . lại là một tiếng súng nặng nề vang lên, Thanh Long theo bản năng bước ra một bước sang bên cạnh.
>
> Tiếng đạn xoẹt một cái lướt qua gò má của Như Lai, trên mặt để lại một vết xước, đùng một tiếng làm gãy một cái cây nhỏ ở phía sau.
>
> Như Lai vội vàng cúi đầu, lại thiếu chút nữa bị nổ tung đầu, tức giận gầm nhẹ nói: "Đường Tam Tạng. . ." quay đầu liền chạy về đằng xa.
>
>
>
>