TRANG 407# 2
> Chương 813: Đại chiến xảy ra
>
>
>
>
>
>
> Sau khi Như Lai chạy trốn, Thanh Long cũng nhanh chóng biến mất trong rừng rậm. Tuy rằng vừa rồi có người giúp mình, nhưng chiến trường này, ngoài người trong đội mình, tất cả đều là kẻ địch, không thể không cảnh giác.
>
> Đường Tam Tạng ngẩng đầu lên, ân hận nói: "Vậy mà lại bắn trượt rồi."
>
> Trư Bát Giới cười ha ha nói: "Sư phụ, người ta vẫn thường nói, con người có lúc lỡ tay, ngựa có lúc trượt vó, những chuyện này rất bình thường, người không cần tự trách."
>
> Tiểu Bạch Long lo lắng nói: "Nhưng sư phụ làm tổn thương đến Phật tổ, Phật tổ sẽ không oán hận chúng ta chứ?"
>
> Sa Ngộ Tĩnh thật thà nói: "Không đâu, vừa rồi chúng ta còn cứu Phật tổ hai lần."
>
> Trên bầu trời vang lên một âm thanh to lớn: "Đảo thu nhỏ lại một lần!"
>
> Trong cơn rung chuyển rầm rầm của núi đất, tiểu đảo trong nháy mắt đã thu nhỏ lại một lần, khoảng cách giữa nhau được kéo lại càng gần.
>
> Bạch Tinh Tinh nhẹ nhàng nhỏ nhẹ nói: "Thánh Tăng, đại chiến ngay lập tức sẽ bắt đầu, bây giờ vũ khí của chúng ta vẫn chưa đầy đủ, có cần đi tìm một chút vũ khí hay không? Sau cùng sẽ dễ giúp đỡ Phật tổ giành được giải quán quân?"
>
> Đường Tam Tạng suy nghĩ một lúc nói: "Cũng được, đạn của bần tăng cũng không còn nhiều nữa. Chúng ta đi tìm trang bị trước đã!"
>
> Thầy trò Đường Tam Tạng đứng lên, đi về phía xa xa, bước lên hành trình tự mình tìm kiếm vũ khí.
>
> Thầy trò Đường Tam Tạng vừa mới đi, đám người Vương Mẫu đã đến chỗ này.
>
> Cửu Thiên Huyền Nữ nhìn dấu đạn trên đất và vết máu Như Lai để lại, lên tiếng nói: "Chỗ này vừa mới xảy ra một trận chiến đấu, có người bị thương chạy trốn rồi."
>
> Ngọc Thố hưng phấn nói: "Đuổi theo! Mau đuổi theo! Ta muốn lấy đầu người."
>
> Vương Mẫu cười vung tay nói: "Đi. . ."
>
> Một đoàn người men theo vết máu đuổi theo.
>
> Như Lai đi theo vị trí của đồng đội trên bản đồ, toàn thân đều là máu, chạy vào trong một sơn cốc.
>
> Bên trong sơn cốc, Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề, Nhiên Đăng, Di Lặc, Khổng Tuyên, tất cả đều đã tụ họp đủ.
>
> Di Lặc nhìn bộ dạng thảm hại của Như Lai, híp mắt cười ha hả nói: "Phật tổ, ngài đây là thế nào vậy? Nhìn có chút không ổn lắm."
>
> Sắc mặt của Như Lai khó coi nói: "Bần tăng bị đánh lén truy giết."
>
> Lông mày Chuẩn Đề nhướn lên, nói: "Truy giết? Là ai? Chiến đội Ma tộc sao?"
>
> Như Lai với vẻ mặt khó coi nói: "Ta cũng không biết, nhưng hình dáng dấp có vẻ là một hòa thượng, có lẽ là đội quân của Đường Tam Tạng."
>
> Chuẩn Đề bật cười nói: "Đường Tam Tạng? Hắn là đệ tử Phật môn của ngài, sao lại truy giết ngài? Nhất định là Ma tộc đánh lừa dư luận, giả làm hình ảnh của một hòa thượng."
>
> Tiếp Dẫn Phật tổ bình thản nói: "Không sao cả, cho dù là ai, hắn cũng không trốn thoát được."
>
> Nhiên Đăng, ngươi mang mìn vừa mới lấy được đem chôn trên con đường Như Lai vừa mới đến, ta muốn xem thử là ai đặc biệt nhắm vào Phật giáo chúng ta."
>
> Nhiên Đăng chắp hai tay cung kính nói: "Vâng!"
>
> Đi tới bên cạnh vách núi, xách một cái thùng đi ra ngoài.
>
> Chuẩn Đề cười nói: "Bây giờ nếu chỉ bàn về thực lực của chiến đội, có lẽ đội chúng ta là mạnh nhất."
>
> Tiếp Dẫn Phật tổ cười nói: "Trận chiến đấu này nhìn có vẻ như là hỗn chiến, thực ra cũng là kế sách có thể dùng để lôi kéo. Bởi vì có quan hệ của lục áp, chúng ta có thể trực tiếp lôi kéo chiến đội Yêu tộc, đối phó với chiến đội Ma tộc. Chiến đội Yêu hồ của Liên Minh Thái Thượng đối phó với chiến đội Tứ Linh. Bảo vệ chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc của Linh Trì, từ đó đạt được hiệu quả trong việc lôi kéo chiến đội Nữ Oa, chiến đội Thiên Đình, cùng với bọn họ đối phó với chiến đội U Minh và chiến đội Tiệt giáo của Thông Thiên."
>
> Chuẩn Đề vỗ tay, cười ha ha nói: "Hóa ra sư huynh sớm đã có mưu kế, như vậy cục diện chiến thắng của chúng ta sớm đã được định!"
>
> Như Lai ở bên cạnh muốn nói lại thôi, có lẽ kế hoạch của mọi người sẽ không thực hiện được.
>
> Phía xa ở bên ngoài sơn cốc, đám nữ nhân Vương Mẫu tay cầm súng trường đi vào trong rừng.
>
> Hằng Nga nói: "Tại sao vẫn chưa đến vậy? Bị thương rồi vẫn có thể chạy xa như vậy sao? Cả đoạn đường đều chảy máu!"
>
> Cửu Huyền Thiên Nữ cười nói: "Có lẽ lượng máu của hắn khá nhiều!"
>
> Nguyệt Lão cười híp mắt nói: "Có lẽ sắp đến nơi rồi!"
>
> Một đoàn người đi vào trong.
>
> "Rầm. . ."
>
> "Rầm. . ."
>
> "Rầm. . ."
>
> Tiếng nổ vang lên liên tiếp, từng quả cầu lửa bùng lên, ánh lửa nhấn chìm cả rừng cây nhỏ này.
>
> Bầu trời vang lên một giọng nói: "Chiến đội Vạn Phật tiêu diệt hết chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc!"
>
> Đám người Ngọc Đế vừa tìm xong vũ khí tụ họp lại một chỗ, vẫn chưa cười nói mấy câu, trên trời lại truyền đến một giọng nói.
>
> Sắc mặt Ngọc Đế lập tức sầm lại, nói: "Chiến đội Vạn Phật của Như Lai! Đi. . ."
>
> Một đám người khí thế hung hăng chạy ra khỏi nơi có tiếng nổ.
>
> Đám người Nữ Oa đang đi loanh quanh trong một thành hồ suy tàn, thu thập vật tư, âm thanh trên trời truyền đến, mấy người lập tức yên lặng lại.
>
> Thanh Phong khẽ lẩm bẩm nói: "Nghe nói Nguyệt Lão là nương nương thiện thi nhỉ?
>
> Minh Nguyệt đánh bốp một cái vào đầu Thanh Phong, giáo huấn: "Đừng nói chuyện, không ai coi ngươi là kẻ câm đâu!"
>
> Nữ Oa nương nương đột nhiên cười nói: "Đây chỉ là một trò chơi mà thôi, không cần để ý, tiếp tục tìm kiếm." Nhưng trong ánh mặt lại mang theo ý không hay.
>
> Thông Thiên giáo chủ ngồi trên xe việt dã, nhấc tay lên nói: "Dừng xe!"
>
> Hai chiếc xe lập tức dừng lại.
>
> Thông Thiên giáo chủ cầm súng bắn tỉa, nói: "Xuống xe, vào rừng!"
>
> Một đoàn người chạy về phía có tiếng nổ.
>
> Đường Tam Tạng đang tìm kiếm vũ khí, nghe thấy âm thanh trên bầu trời truyền đến, phát ra một tiếng cảm thán nói: "Phật tổ quả nhiên không hổ là Phật tổ, chính là giỏi như thế, nhanh như vậy đã tiêu diệt hết cả một chiến đội."
>
> Ở một nơi trong rừng cây, Lý Thanh Tuyền tức giận nói: "Chính là đám hòa thượng này, đi. . . Đánh chết bọn chúng!" Nàng dẫn theo bốn người hai lớn hai nhỏ theo sau, xông về phía có tiếng nổ.
>
> Bên trong sơn cốc, hai người Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề vừa mới tha hồ tưởng tượng cảnh thắng lợi, đột nhiên sững sờ, đã tiêu diệt hết chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc? Không phải nói là một hòa thượng sao? Sao lại biến thành chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc vậy? Trong bọn họ ai là kẻ đầu trọc? Vương Mẫu hay Nguyệt Lão?
>
> Khóe miệng Chuẩn Đề giật vài cái, nhìn Tiếp Dẫn nói: "Bây giờ làm thế nào?"
>
> Tiếp Dẫn trầm lại nói: "Chỗ này không thể ở lại lâu, mau đi! Chúng ta đi liên minh với chiến đội Yêu Thần trước."
>
> Sau khi Đăng Nhiên mặt mày lem luốc từ bên ngoài trở về, cả đoàn người vội vàng chạy về phía xa.
>
> Chiến đội Vạn Phật đánh tập kích trong rừng cây, lúc này Chuẩn Đề đưa cho Như Lai một lá bùa chữa trị, giúp ông phục hồi vết thương, tiện thể đưa cho ông một cây súng đột kích, khôi phục chiến lực.
>
> Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề trải qua vài lượt tìm mới phát hiện ra tung tích của chiến đội Yêu tộc.
>
> Côn Bằng tức giận gầm lên một tiếng: "Đánh cho ta!"
>
> Tằng. . . tằng. . . tằng. . . tằng. . .
>
> Ngọn lửa phun ra, bắn về phía chiến đội Vạn Phật.
>
> Người của chiến đội Vạn Phật vội vàng nằm xuống đất, trên đất những tiếng bộp bộp rơi xuống đất bay tán loạn.
>
> Nhiên Đăng lớn tiếng kêu lên: "Côn Bằng, bọn ta là chiến đội Vạn Phật, là người mình đó!"
>
> Côn Bằng tức giận hét lên: "Chính là đánh các ngươi đó! Lên lựu đạn!"
>
> Từng lựu đạn xoẹt qua không trung, từng đóm lửa nổ tung rầm rầm dâng lên bên cạnh chiến đội Vạn Phật.
>
> Chuẩn Đề tức giận gầm thét kêu lên: "Đánh trả!"
>
> Tiếp Dẫn Phật tổ dựng chiếc Gatlin, ánh lửa tằng tằng tằng tằng phun ra khỏi xe, đạn như màn mưa che phủ tất cả.
>
> A. . .
>
> A. . .
>
> Hai tiếng kêu thảm thiết, bầu trời vang lên một giọng nói: "Kim Liên bắn chết Độc Giao!"
>
> Côn Bằng vội vã kêu lên: "Nằm xuống, nằm hết xuống!"
>
> Tiếp Dẫn Phật tổ nói: "Ta yểm hộ, mọi người mau lui trước!"
>
> Chiến đội Vạn Phật vừa đánh vừa lui, vẫn chưa lui được bao xa, phía sau lại truyền đến một tràng cười ngông cuồng: "Chiến đội Vạn Phật, ngày cuối cùng của các ngươi đến rồi!"
>
> Rầm rầm rầm. . .
>
> Từng lựu đạn bay tới, nổ tung trên đất.
>
> Khổng Tuyên kêu lên thảm thiết, bị nổ bắn bay ra, nằm trên đất, máu chảy thành vũng.
>
> Trên trời vang lên một giọng nói: "Hắc Liên tiêu diệt Khổng Tước."
>
>
>
>