TRANG 408# 1
> Chương 814: Chiến đội Vạn Phật thảm thương
>
>
>
>
>
>
> Đường Tam Tạng đang tìm vũ khí, ngẩng đầu cười nói: "Vừa là Kim Liên, vừa là Hắc Liên, tên gọi của bọn họ thật tùy tiện."
>
> Trư Bát Giới gật đầu, thành thật nói: "Đúng vậy ạ! Đâu có oai phong như lão Tôn, Thiên Bồng Nguyên Soái ta đây? !"
>
> Sa Ngộ Tĩnh cười khờ nói: "Vẫn còn có người lấy tên Khổng Tước, chẳng lẽ là phụ nữ sao?"
>
> Đường Tam Tạng vừa cười vừa nói: "Ngộ Tĩnh con nhầm rồi, Phật môn không nam không nữ, vô chúng sinh tướng."
>
> Sa Ngộ Tĩnh kính cẩn nói: "Đa tạ sư phụ chỉ bảo."
>
> Đường Tam Tạng gật đầu, bọn họ tiếp tục tìm vũ khí, rốt cuộc là ở đâu? Càng lúc càng khó tìm, mấy thứ tìm được đều bị hỏng, kẻ nào lại xấu xa thế!
>
> Trên chiến trường, Chuẩn Đề cầm M16, bắt đầu chiến đấu với chiến đội của Ma Tộc ở phía sau. Bóng dáng liên tục nhảy nhót tránh né trong trong rừng cây, chiến đội Ma Tộc rất khó nhắm trúng thân hình của hắn.
>
> Nhiên Đăng kêu lớn: "Mọi người theo ta, chạy trốn về hướng Đông."
>
> Một nhóm người vừa đánh vừa tháo chạy, vội vàng chạy về phía Đông. Không lâu sau âm thanh giao tranh lại vang lên tạch tạch, chiến đội Vạn Phật bị chiến đội Thiên Đình tấn công kịch liệt, tiếng động không ngừng vang lên trên bầu trời.
>
> "Kim Liên giết chết Kim Tinh."
>
> "Diệu Thụ Tiên Sinh giết chết Đại Lực Qủy Vương."
>
> "Hạo Thiên giết chết Đại Đỗ Phật."
>
> Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề mang theo hai tiểu đệ hốt hoảng chạy khỏi cánh rừng.
>
> Tiếp Dẫn ôm súng thở mạnh nói: "Chuyện gì thế này? Sao bọn họ không nói một câu đã đánh chúng ta?"
>
> Chuẩn Đề lau vết máu trên gò má để lộ ra vết thương trên mặt, từ tốn nói: "Không phải rất bình thường sao? Bản thân thứ này là trò chơi một mất một còn."
>
> Tiếp Dẫn không còn gì để nói: "Nhưng, sao bọn họ không tấn công lẫn nhau?"
>
> Chuẩn Đề cũng không biết nói gì, cũng đúng, tại sao lại nhắm vào chúng ta?
>
> Tai Tiếp Dẫn khẽ động, la lên: "Cảnh giác, có người đến."
>
> Mấy người họ lập tức quỳ rạp xuống đất, vũ khí nhắm thẳng về phía trước.
>
> Chỉ thấy chỗ gò núi thấp phía xa, một nhóm người chạy ra từ khúc quanh, chính là nhóm Lý Thanh Tuyền vũ trang đầy đủ.
>
> Một ý nghĩ hiện lên trong đầu Tiếp Dẫn, lớn tiếng nói: "Đạo huynh, chúng ta tới lập liên minh!"
>
> Như Lai đang nằm sấp, sắc mặt biến đổi, bộ dạng muốn nói lại thôi.
>
> Đám người Lý Thanh Tuyền sợ hết hồn, vội vàng chĩa vũ khí vào nhóm Tiếp Dẫn.
>
> Tiếp Dẫn đứng dậy, vẻ mặt tươi cười nói: "Các vị đạo hữu, những chiến đội khác đã liên minh, ngươi xem có phải chúng ta cũng nên kết liên minh giúp đỡ lẫn nhau, đơn đả độc đấu không thể được lâu!"
>
> Lý Thanh Tuyền đạp Như Lai, giận dữ nói: "Là ngươi, trả mạng của Tiểu Ngưu cho ta! Giết!"
>
> Sắc mặt Tiếp Dẫn biến đổi, vội vã ngã nhào trên mặt đất, thân thể lăn lộn quay cuồng.
>
> Ngay sau đó, tất thảy vũ khí đồng thời khai hỏa, trong tiếng ầm ầm ầm, bùn đất văng tứ tung, cây cỏ bay bay.
>
> Đám người Chuẩn Đề lập tức đánh trả, thân hình lắc lư trên vùng đất rộng lớn, Phật Tổ Tiếp Dẫn cầm súng máy, mỗi phát súng bắn cả một màn đạn kim loại.
>
> Trước mặt có hai người cũng kịch liệt bất thường, nhảy lên cúi xuống liên tục, bảo vệ trẻ em và áp chế toàn bộ chiến đội Vạn Phật.
>
> Chiến đội Vạn Phật phải trả giá bằng vết thương nghiêm trọng của hai đội viên, rời khỏi chiến trường. Xa xa, Lý Thanh Tuyền phấn khích đùa cợt kêu gào, đuổi giết phía sau.
>
> Tiếp Dẫn cõng Nhiên Đăng, Chuẩn Đề cõng Như Lai, nhanh chóng xuyên qua rừng cây và gò núi thấp.
>
> Tiếp Dẫn đau khổ nói: "Bọn họ không hiểu thế nào là hợp tác sao? Không hiểu chiến lược là cái gì sao?"
>
> Chuẩn Đề ngạc nhiên mừng rỡ kêu lên: "Sư huynh nhìn kìa, có tòa thành đổ nát phía trước."
>
> Mắt Tiếp Dẫn sáng lên nói: "Đi, chúng ta vào tìm một chút, có thể có bùa trị thương."
>
> Trên tòa thành, Nữ Oa và nhóm người của mình đã núp từ lâu.
>
> Minh Nguyệt giương súng bắn tỉa, phấn khích nói: "Nương nương, thần đang nhắm, một phát súng sẽ làm đầu trọc nổ tung."
>
> Thanh Phong ôm súng nói: "Ta cũng nhắm, nhưng muốn nhắm cả hai."
>
> Nữ Oa cười lạnh một tiếng: "Vậy thì đánh! Thanh Phong, Minh Nguyệt, Thái Phượng đánh hai kẻ phía trước. Trấn Nguyên Tử, Thanh Loan cùng ta đánh hai kẻ phía sau."
>
> Minh Nguyệt bạo lực phấn khích kêu lên: "Được!"
>
> Thanh Phong cười nói: "Nương nương, người đứng xem là được!"
>
> Oành. . .
>
> Tạch tạch tạch. . .
>
> Loạt đạn liên tiếp bắn ra.
>
> Chuẩn Đề chạy đầu tiên, đầu pằng một tiếng nổ tung, trong nháy mắt Như Lai cũng nằm trong vũng máu.
>
> Hai người Tiếp Dẫn, Nhiên Đăng đi phía sau giống như run rẩy nhảy nhót giữa màn đạn, sau đó ngã nhào xuống đất, máu chảy trên đồng cỏ.
>
> Giọng nói vang lên trên bầu trời: "Chiến đội Oa Hoàng Cung giết sạch chiến đội Vạn Phật!"
>
> Đường Tam Tạng đang tìm vũ khí sững sờ, đau khổ nói: "Không phải chứ! Chúng ta bao lâu không bảo vệ Phật Tổ, chiến đội của Phật Tổ đã bị diệt rồi."
>
> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tay nghi hoặc: "Chiến đội Oa Hoàng Cung này lai lịch thế nào? Có thể đánh thắng được Phật Tổ?"
>
> Trư Bát Giới cười khờ: "Lão Trư ta cũng không biết, nhưng hẳn là rất lợi hại, chúng ta có lẽ nên tránh đi thôi!"
>
> Đường Tam Tạng kiên định nói: "Không được, bần tăng muốn báo thù cho Phật Tổ."
>
> Bạch Tinh Tinh cười hì hì nói: "Sư phụ, chúng ta còn chẳng có vũ khí! Trước hết phải đi tìm vũ khí chứ!"
>
> Đường Tam Tạng mất mát nói: "Vũ khí ở đâu đây? Chẳng lẽ đã bị bọn họ tìm hết?"
>
> Thông Thiên Giáo Chủ đang tiến thật nhanh tới chiến trường, nghe âm thanh trên bầu trời, cả giận nói: "Hai kẻ đần độn Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề, sao lại chết nhanh thế? Vừa mới bắt đầu mà!"
>
> Đang truy bắt chiến đội Vạn Phật, Chiến đội Vạn Ma, chiến đội Thiên Đình, chiến đội Hồ Yêu cùng dừng bước, sau đó cảnh giác nhìn nhau từ xa.
>
> Tạch tạch tạch. . . Tiếng súng vang lên, đã không còn mục tiêu chung, ba bên bắt đầu hỗn chiến.
>
> Bầu trời vang lên giọng nói: "Xin các vị chú ý, chiến trường thu nhỏ một nửa."
>
> Hòn đảo rung chuyển một hồi, nháy mắt thu lại một nửa, cự ly ở giữa càng gần.
>
> Ánh mắt Thông Thiên Giáo Chủ nghiêm trọng, một tay giơ súng bắn tỉa lên, pằng một cái, viên đạn xoay tròn bay vào bụi cỏ phía xa, thổi phù một cái, hoa máu nở tung.
>
> Bầu trời vang lên giọng nói: "Linh Bảo Đại Sư giết Bạch Hổ."
>
> Thông Thiên Giáo Chủ nghiêm túc nói: "Chuẩn bị khai chiến!"
>
> Thân hình chạy về phía xa, giẫm một cái trên thân cây, lật người ngồi trên cây đại thụ, giương súng, nạp đạn lên nòng, bắn một phát súng.
>
> Giọng nói vang lên từ bầu trời: "Linh Bảo Đại Sư giết Huyền Vũ!"
>
> "Giết. . ." Tiếng gầm giận dữ vang lên trong rừng cây, loạt đạn bay ra, từng bóng người lóe lên.
>
> Bầu trời vang lên âm thanh: "Thanh Long bắn chết Bích Tiêu!"
>
> "Chu Tước bắn chết Kim Linh!"
>
> "Linh Bảo Đại Sư giết Thanh Long!"
>
> "Linh Bảo Đại Sư giết Chu Tước!"
>
> "Linh Bảo Đại Sư giết Kỳ Lân!"
>
> "Linh Bảo Đại Sư giết Phượng Hoàng!"
>
> "Chiến đội Tiệt Giáo diệt sạch chiến độI Tứ Linh!"
>
> Thông Thiên Giáo Chủ nhảy từ trên cây xuống, băng đạn thay ra rơi xuống đất cũng không quay đầu lại, nói: "Đi!"
>
> Mang theo các đệ tử còn lại bắt đầu xâm nhập.
>
> Tiếng đấu súng thi thoảng vang lên trong cánh rừng.
>
> "Linh Bảo đại sư giết Hắc Liên!"
>
> "Linh Bảo đại sư giết Dương Tiễn!"
>
> "Linh Bảo đại sư giết Tiểu Tuyết!"
>
> "Linh Bảo đại sư giết Vấn Đạo Gỉa!"
>
> . . .
>
> Một cây súng bắn tỉa của Thông Thiên Giáo Chủ, xuất quỷ nhập thần, vấy máu bốn phương, giết những chiến đội khác sợ mất mật.
>
>
>
>