Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 837: Mục 838

TRANG 419# 2

> Chương 837: Tứ linh thê thảm

>

>

>

>

>

>

> Một lúc sau, Thanh Long rên rỉ mở mắt, tức khắc ngồi dậy sờ sờ sau gáy, "Tê~" hít một hơi lạnh, sau đầu bị đập nổi cục u to, người ra tay thật độc ác!

>

> Thanh Long gầm lên giận dữ: "Thánh nhân Phật giáo, ức hiếp người quá đáng, thực sự rất quá đáng, nhất định ta không bỏ qua cho các ngươi!"

>

> Trong lúc Thanh Long tức giận đùng đùng, phía sau lặng lẽ nổi lên dòng khí, ngọc như ý bay ra từ không trung, nịch một tiếng, ngồi tĩnh tọa ngay phía sau Thanh Long, ánh sáng tam bảo luân chuyển, Vô thượng thánh đạo trấn áp, Thanh Long tỏ vẻ khó tin ngã xuống đất.

>

> Nguyên Thủy Thiên Tôn mặc áo bào màu tím xuất hiện từ trong không trung, tay lấy hai giọt máu tươi từ trong cơ thể Thanh Long ra và thu lại. Sau đó Nguyên Thủy Thiên Tôn lập tức đi về phía Nam.

>

> Một lúc sau, Thanh Long vừa mơ mơ màng màng mở mắt, còn chưa tỉnh hẳn, một hồng tú cầu bay ra từ không trung, đập bịch một tiếng vào đầu Thanh Long, đầu kêu rắc rắc rồi ngã xuống sàn nhà, trận pháp gia cố trên sàn vỡ tan toàn bộ.

>

> Nữ Oa nương nương tỏ vẻ ung dung đi ra từ trong không trung, tay lấy hai giọt mái tươi từ cơ thể của Thanh Long, Nữ Oa nương nương thu lại máu tươi rồi bay về phía Nam.

>

> Nữ Oa nương nương vừa đi, trong không trung tiếp tục nổi lên hai dòng khí, Thái Thượng cầm phương trượng và Thông Thiên cầm ngư cổ cùng đi ra từ không trung.

>

> ngư cổ*: một loại nhạc khí làm bằng trúc.

>

> Đôi bên nhìn nhau lung túng, sau đó nhìn về phía Thanh Long đang nằm ngã xuống sàn nhà, hai người cùng nhíu mà, là ai ra tay mà độc ác như vậy? Chỉ cần dùng đạo hành của Thánh nhân đại đạo tạm thời áp chế hắn không phải là được rồi ư? Có đến nỗi đập đầu xuống sàn vậy không? Ba cục u to kia nhìn thấy mà đau quá!

>

> Hai người thu lại vũ khí, cảm thán lòng người bại hoại không còn tốt như trước, mỗi người lấy hai giọt máu tươi sau đó đi xa.

>

> . . .

>

> Ầm ầm~

>

> Bầu trời sấm sét nổ vang, mây đen cuồn cuộn, chí thánh uy áp cuộn cả Thanh Long giới, tất cả Long tộc sống trong Thanh Long giới đều hoảng sợ ngã nhào xuống đất, run lẩy bẩy.

>

> Sắc mặt Thanh Long tái xanh đứng trong cung điện, chí thánh đạo hành truyền đạt pháp tắc thiên địa giăng đầy cả Thanh Long giới, phong tỏa Thanh Long giới cách ly thiên địa Hồng Hoang.

>

> Thanh Long chắp tay sau lưng đứng giữa cung điện, lạnh lùng nói: "Ra đi! Ta đã phát hiện ra ngươi rồi, Bây giờ bản tọa đã liên kết được với thiên địa pháp tắc, người đừng hòng đánh lén bản tọa."

>

> "Ra đây cho ta~" tiếng quát vang lên như sấm sét, giống như cơn tức giận của trời đất.

>

> Trong giới Thanh Long, trên trời dưới đất, tất cả không gian đều giăng đầy chớp điện, như đường vân huyết mạch chảy trong không gian.

>

> Không ít Long tộc bị điện giật da thịt tê dại, toàn thân run lên.

>

> Đợi một lúc không thấy động tĩnh gì, Thanh Long nhíu mày tự nói: "Lẽ nào họ chưa tới?"

>

> Thanh Long đi quanh chớp điện giăng đầy trong giới Thanh Long, tay sờ sờ sau đầu.

>

> "Tê~" Cái này là Thất Bảo Diệu Thụ.

>

> "Tê~" Cái này là Tam Bảo Như Ý

>

> "Tê~" Cái to nhất này là Hồng Tú Cấu

>

> Thái Thượng và Thông Thiên thật sự không tới? Trong lòng Thanh Long dâng lên nỗi xúc động, so với những người đánh lén mình, Thái Thượng và Thông Thiên thật là lương thiện, nhân vật như vậy mới đáng được thâm giao, mới đáng kết bạn!

>

> Thanh Long trở về ngồi trên thần tọa của mình, nói: "Mời ba vị đạo hựu đến họp."

>

> Hư không phía trước ngưng tụ ba bóng người, từng người ngồi trên thần vị của mình, một người già chống phương trượng, một người trung niên mặc kim bào, còn có một thiếu nữ xinh đep mặc áo đỏ.

>

> Tất cả họ đều mang sắc mặt tái nhợt, tay chân run rẩy.

>

> Thanh Long nói: "Các người cũng bị đánh lén à?"

>

> Ba người khác cũng gật đầu bất đắc dĩ, đều bị đánh lén, cũng không có gì mất mặt, tuy không muốn thừa nhận, nhưng so sánh chí thánh và thánh nhân thực sự yếu hơn một chút, củng chỉ có Bình Tâm nương nương là có thể so cao thấp với thánh nhân.

>

> Cùng là chí thánh cũng có phân mạnh yếu, thực lực của chí thánh tương đương với thiên địa, sức mạnh của chí thánh rất quan trọng với thiên địa.

>

> Ví dụ chỉ thánh mới chọn sư khổng tử, e rằng thực lực cũng chỉ mạnh ngang bằng Chuẩn thánh, và kém xa tứ linh chí thánh. Còn tứ linh chí thánh so với Bình Tâm nương nương của địa phủ thì kém một bậc, hiển nhiên vị trí tứ linh không có tác dụng lớn với Hồng Hoang như địa phủ.

>

> Huyền Vũ dáng vẻ ông lão nói: "E rằng bọn họ cũng vì sức mạnh bốn thần thú trong Bàn Long rồi."

>

> Bạch Hổ tức giận nói: "Ta đã sớm biết Trương Minh Hiên đó không tốt đẹp gì, Bàn Long chính là nhằm vào tứ kinh thánh thú chúng ta."

>

> Chu Tước đáng thương nói: "Bàn Long nói về Long tộc, còn cười trộm hai tiếng, không ngờ đến ta cũng bị dính vào, tổn thất bao nhiêu máu tươi, không thể bù lại trong thời gian ngắn."

>

> Thanh Long nhìn Chu Tước nói : "Mục tiêu là Long Tộc, ngươi còn cười?"

>

> " Ai ya~ đừng để ý chi tiết nhỏ như thế!"

>

> Huyền Vũ bực bội nói: "Bây giờ chuyện này nên làm thế nào?"

>

> Bạch Hổ trầm giọng nói: "Còn có thể thế nào? Bao nhiêu thánh nhân cùng ra tay như vậy, chúng ta còn có thể làm thế nào?"

>

> Thanh Long xúc động nói: "Thông Thiên giáo chủ và Thái Thượng giáo chủ không ra tay."

>

> Những người khác cũng xúc động gật đầu, cũng chỉ lúc này mới có thể nhìn ra nhân phẩm, tuy không giúp người hoạn nạn nhưng cũng không ném đá giấu tay! Thật đáng kết giao~

>

> Huyền Vũ nói: "Được rồi, mọi người đều bế quan tu dưỡng đi! Đợi khi hồi phục, lập tức thực hiện kế hoạch của chúng ta."

>

> Ba người khác cũng gật đầu, hình ảnh ba người biến mất.

>

> Thanh Long vung tay, cửa đóng bịch một tiếng, những phù văn ngăn cấm treo trên cung điện.

>

> Sự biến động của tầng trên cùng Hồng Hoang, đương nhiên Trương Minh Hiên ở đảo Huyền Không không hề biết gì.

>

> Nhóm người Lý Thanh Nhã, Tề Linh Vân, Ngao Bích Đồng đang thêu hoa dưới gốc cây trong thư viện, Trương Minh Hiên ngồi bên cạnh họ và trò chuyện với họ.

>

> Trương Minh Hiên hỏi Ngao Bích Đồng : "Bàn Long kết thúc rồi, Long tộc không thay đổi chứ?"

>

> Ngao Bích Đồng lắc đầu cười nói; "Không có."

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: "Thanh Nhã tỷ, tỷ nghe rồi đó, long tộc không có chút thay đổi, điều đấy cho thấy cái gì? Cho thấy những sự trùng hợp trước đó đều là hiểu lầm! Cả Hồng Hoang nợ ta một công đạo.

>

> Lý Thanh Nhã vừa thêu hoa vừa cười ha ha nói: "Chỉ cho thấy lương tâm người không tính kế với Long tộc, còn lại không thể hiện cái gì cả."

>

> Tề Linh Vân khẽ cười nói: "Thực ra tác phẩm của Trương Minh Hiên chỉ có tác dụng dẫn dắt, coi như không có " tiên kiếm kỳ hiệp truyện" thì Thục Sơn cũng không lâu dài được.

>

> Thời gian này ta ở núi Thiên Môn đã thấy rất nhiều, tình yêu tình cảm giữa yêu quái, tình thù giữa người và quỷ.

>

> Thiên Đình sẽ không giết tất cả yêu quái, Thục Sơn chúng ta có tư cách gì lấy danh nghĩa thay trời hành đạo mà lạm sát kẻ vô tội?

>

> Ban đầu đường đạo của Thục Sơn thực sự là đi sai đường, "Đạo Đức Kinh" là thượng thiện nhược thủy đạo giáo hóa chúng sinh, chứ không phải tàn sát.

>

> Nhân quả tàn sát tích lũy hàng triệu năm, cuối cùng có một ngày Thục Sơn sẽ đổ dưới nợ máu khủng khiếp, như vậy kết cục không phải là báo ứng năm đó sao."

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu tán thưởng nói: "Linh Vân, ngươi rất có ngộ tính."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!