TRANG 420# 1
> Chương 838: Qua sông
>
>
>
>
>
>
> Tề Linh Vân cười nói: "Đây đều là do ta thấy được trên núi Thiên Môn, không coi là cảm ngộ của ta."
>
> Trong khi vô số tu sĩ trong thiên hạ còn đang lấy danh nghĩa trừ yêu diệt ma không ngừng chém giết, thì Trương Minh Hiên đã bắt đầu giáo hóa yêu quỷ rồi, hắn mới thực sự là người hiền."
>
> Trương Minh Hiên vừa kinh ngạc vừa vui mừng kêu: "Ngươi đang nói ta sao?"
>
> Tề Linh Vân gật đầu cười.
>
> Trương Minh Hiên chống nạnh ngửa mặt lên trời cười ha ha nói: "Cuối cùng cũng có người nhìn thấy nỗi khổ của ta rồi."
>
> Trương Minh Hiên nhìn một vòng, đắc ý nói : "Các ngươi nghe xem Tề Linh Vân nói nhiều như vậy, đây mới là người hiểu ta!"
>
> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ cười nói: "Được rồi! Đại thánh hiền, bao lâu người không đi thăm hỏi phố phường rồi?"
>
> "Xía~", Trương Minh Hiên đang cười bỗng ngưng lại.
>
> Hoàng hậu phì cười.
>
> Trương Minh Hiên ho khan một tiếng nói: "Dùng người thì không nghi ngờ, nghi ngờ thì không dùng, người lãnh đạo chân chính không cần vác mặt đích thân đi thăm hỏi, có Thừa Kiền và Dong Mỗ ta hoàn toàn yên tâm."
>
> Lý Thanh Nhã mím môi khẽ cười nói: "Bản thân lười biếng còn mượn cớ."
>
> Trương Minh Hiên đứng phắt dạy, nói: "Ai nói ta lười, bây giờ ta đi." Đi ra ngoài được hai bước, quay đầu lại hỏi: "Các ngươi có muốn ăn gì không?"
>
> Lý Thanh Nhã khẽ cười nói: "mang cho ta một ít kem về nhé! Nghe nói ở đó mới có bột sữa bò, làm kem rất ngon."
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Được~", Sải bước lớn ra ngoài.
>
> . . .
>
> Sáng sớm, sư đồ Đường Tam Tạng đã lặn lội được mấy tháng, vượt núi băng đèo đến bên bờ con sông lớn, bên sông cỏ mọc um tùm, cây liễu trùng trùng, tiếng côn trùng kều râm ran, trên mặt sông trong vắt có từng khóm hoa sen nở rộ.
>
> Xe ngựa dừng bên sông lớn, Đường Tam Tạng từ trong xe ngựa chui ra ngoài, hai mắt nhìn mừng rỡ: "Cảnh đẹp quá!"
>
> Đường Tam Tạng nhảy xuống ngựa, đi đến bên hàng liễu bên sông, lấy điện thoại tự sướng một bức, gửi đến không gian cá nhân của mình, phụ thêm một câu: "Bần tăng trên đường Tây Du, đến nơi này, thấy cảnh sắc tuyệt đẹp, tự sướng một bức chia sẻ cho các thí chủ thưởng thức."
>
> Chớp mắt phía dưới có người bắt đầu hồi đáp.
>
> Giới hiền pháp sư: A di đà phật~ Tam Tạng Pháp sư không ngại khó khăn gian khổ Tây Du lấy kinh, công đức vô lượng!
>
> Nhất Đăng tiểu hòa thượng: Ta biết chỗ này, nhưng ta không nói.
>
> Cao Dương: Đẹp quá! Cảnh đẹp như tranh, người hòa vào tranh.
>
> Tiểu Hỏa Ngưu: Nhìn quen quá! Hình như nhị thúc ở đây.
>
> Đại Thiên Vương: "Ta muốn thấy Nhạc Mỹ Diễm
>
> . . .
>
> Nhìn trong thời gian ngắn mà có trên trăm dòng hồi đáp, Đường Tam Tạng hài lòng cất điện thoại đi, bây giờ bần tăng cũng coi như một danh nhân rồi.
>
> Tôn Ngộ Không ngậm một điếu xì gà nhảy từ nóc xe ngựa xuống, thở ra khói trắng nói: "Tiểu hòa thượng, đừng chụp nữa, nghĩ cách qua sông đi!"
>
> Sa Ngộ Tĩnh cười ha ha nói: "Đại sư huynh chớ lo, có sống ắt có cách qua sông, chắc gần đây có nhà thuyền."
>
> Trư Bát Giới chỉ về phía xa, mừng rõ kêu lên: 'Mọi người xem, nhà thuyền đến rồi."
>
> Mấy người quay đầu nhìn, thấy xa xa có một chiếc thuyền nhỏ đi ra từ khúc quanh, tạo thành làn sóng nhẹ trên mặt hồ trong vắt.
>
> Đường Tam Tạng lập tức vẫy tay kêu lớn: "Nhà thuyền! Lại đây! ."
>
> Sa Ngộ Tĩnh cũng kêu to: "Nhà thuyền, chúng tôi cần qua sông~"
>
> Thuyền phu chầm chậm lái qua đó, sau khi lại gần mọi người mới phát hiện, thuyền phu đầu đội mũ cẩm nhung, chân đi giày nhỏ mỏng, người mặc bộ áo thêu hoa, eo thắt dây váy, là một người phụ nữ.
>
> Tôn Ngộ Không cười hi ha: "Hiếm thấy hiếm thấy, không thấy sao công chỉ thấy sao bà."
>
> Đường Tam Tạng nói: "Ngộ Không không được thất lễ."
>
> Thuyền lại gần bên bờ, bà lão chèo thuyền nhìn đoàn người, cười nói: "Các vị muốn qua sông phải không?"
>
> Đường Tam Tạng cười chắp tay nói: "Đúng vậy! phiền nhà thuyền rồi."
>
> Bà lão chèo thuyền nhìn xe ngựa cạnh sông, nhíu mày, sau đó giãn ra nói : "Thuyền của ta quá nhỏ, không chở được xe ngựa."
>
> Đường Tam Tạng cười nói: "Nhà thuyền chỉ cần đưa bần tăng qua sông là được, những đồ đệ của ta tự có cách qua sông."
>
> Bà lão nói: "Vậy ngài lên thuyền đi."
>
> Đường Tam Tạng bước lên thuyền, Sa Ngộ Tĩnh vội vàng lên trước dìu Đường Tam Tạng nói: "Sư phụ, người từ từ thôi, cẩn thận rơi xuống sông."
>
> Trư Bát Giới nhảy một cái vào trong khoang thuyền, đưa tay đỡ Đường Tam Tạng, cười ha ha nói : "Sư phụ, yên tâm! Có lão Trư bảo vệ người, dù thuyền có lật, cũng không sợ ngã."
>
> Đường Tam Tạng không vui nói: "Các ngươi đó~ không thể nhìn vi sư tốt hơn sao?"
>
> Trư Bát Giới cười hề hề hai tiếng, không trả lời.
>
> Đường Tam Tạng ngồi lên thuyền với sự giúp đỡ của Trư Bát Giới.
>
> Bà lão chèo thuyền cười ha ha nói: "Các vị khách quan xin yên tâm, lão đã chèo thuyền gần trăm năm rồi, chưa xảy ta vấn đề gì."
>
> Đường Tam Tạng cười nói: "Bà lão hơn trăm tuổi vẫn chèo được thuyền, sức khỏe thật tốt."
>
> Bên bờ sông, Tôn Ngộ Không đi đến cạnh Sa Ngộ Tĩnh, nhỏ giọng nói: "Sa sư đệ, đệ đi theo sư phụ, ta cảm thấy thuyền này không ổn lắm."
>
> Sa Ngộ Tĩnh vội nhỏ giọng hỏi: "Là yêu quái sao?"
>
> Tôn Ngộ Không lắc đầu nói: "Dưới con mắt hỏa nhãn kim tinh của lão Tôn, bà ấy không phải là yêu quái, nhưng ta có cảm giác không ổn."
>
> Sa Ngộ Tĩnh gật đầu nói : « Đệ biết rồi, đại sư huynh. Đệ sẽ theo sư phụ. »
>
> Sa Ngộ Tĩnh gánh hành lý nhảy lên thuyền, thuyền rời đi.
>
> Lúc sắp đến bên bờ sông, Đường Tam Tạng nói: "Bỗng nhiêm cẩm thấy hơi khát nước, Ngộ Tĩnh lấy bát cho ta."
>
> "Vâng!" Sa Ngộ Tĩnh lấy bát sắt từ trong hành lý đưa cho Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng cầm bát sắt múc một bát nước dưới sông, vui mừng nói: "Nước sông trong quá."
>
> Ngửa mặt uống hai ngụm, dòng nước mát ngọt chảy xuống họng, cảm giác khát biến mất.
>
> Trư Bát Giới nói : "Sư phụ, ta cũng uống hai ngụm, Lão Trư bỗng nhiên cũng rất khát."
>
> Đường Tam Tạng đưa bát cho Trư Bát Giới, Trư Bát Giới uống nước ừng ực, lấy tay áo lau miệng, cười hề hề nói: "Nước sông mát ngọt quá, Sa sư đệ có uống không?"
>
> Sa Ngộ Tĩnh lắc đầu nói: "Đa tạ nhị sư huynh, ta không khát." Cầm bát để vào trong hành lý.
>
> Bịch một tiếng, Thuyền dừng lại bên bờ sông.
>
> Bà lão cười nói: "Đến nơi rồi!"
>
> Đường Tam Tạng đứng dạy, chắp tay niệm: "A di đà phật, đa tạ nhà thuyền."
>
> Đưa tay lấy tiền trong ngực áo, lấy ra một đồng bạc đưa cho bà lão chèo thuyền nói: "Đây là tiền thuê thuyền của sư đồ bần tăng."
>
> Bà lão chèo thuyền nhận bạc, gật đầu cười.
>
> Đoàn người Đường Tam Tạng xuống thuyền, bà lão nhanh chóng rời đi, biến mất sau bóng cây.
>
> Tôn Ngộ Không và xe ngựa đã đứng đợi ở bên đường.
>
> Sa Ngộ Tĩnh đi qua, cười nói: "Đại sư huynh, không phải huynh nói thuyền đó có vấn đề sao?"
>
> Tôn Ngộ Không ngồi trên nóc xe, nói : "Lão Tôn ta chỉ nghi ngờ thôi, không sao thì tốt." Rồi nhảy xuống xe ngựa nói to: "Tiểu hòa thượng, lên đường."
>
>
>
>