Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 839: Mục 840

TRANG 420# 2

> Chương 839: Đường Tam Tạng mang thai

>

>

>

>

>

>

> Nhóm Đường Tam Tạng lên xe ngựa, tiếp tục men theo đường lớn chạy về phía Tây, đi một lúc dần dần thấy xuất hiện nhà cửa thị trấn.

>

> Người làm nông, người đi đường, buôn bán trên phố đều là nũ nhân, nhìn thấy mấy người Đường Tam Tạng đều kinh dị chỉ trỏ, ghé tai thì thầm, bàn luận xôn xao.

>

> Ba người Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tĩnh, Đường Tam Tạng cũng thấy rất kỳ lạ, sao lại không có một người nam nhân nào thế?

>

> "Ai ui. . ." Một tiếng kêu thảm thiết vọng ra từ trong xe ngựa.

>

> Đường Tam Tạng kêu rên thảm thiết nói: "Không được, không được, đau bụng quá."

>

> Trư Bát Giới cũng kêu "Ai ui. . ." một tiếng, ôm bụng ngã cái bịch từ trên xe xuống.

>

> Tôn Ngộ Không lộn nhào một cái từ nóc xe xuống, quát lên: "Dừng lại!"

>

> Ngựa Bạch Long lập tức dừng lại, không yên lòng dạo bước tại chỗ.

>

> Sa Ngộ Tĩnh vội vàng vén rèm nhìn, chỉ thấy Đường Tam Tạng đang ôm bụng đau đớn, mồ hôi ròng ròng.

>

> Sa Ngộ Tĩnh vội vàng nói vào bên trong: "Sư phụ, sư phụ sao vậy?"

>

> Đường Tam Tạng ôm bụng, vẻ mặt thoáng tái nhợt, kêu lên: 'Bụng đau quá!"

>

> "Ai ui. . . Ai ui. . . đau chết lão Trư rồi." Tiếng kêu thảm thiết của Trư Bát Giới cũng vọng từ bên ngoài vào.

>

> Tôn Ngộ Không nhấc Trư Bát Giới đi vào trong xe, ném lên bên trên ván xe, nghe hai người liên tục kêu rên thống khổ, vẻ mặt khó coi bất thường.

>

> "Oẹ!" Đường Tam Tạng mở miệng nôn ọe từng cơn.

>

> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai tức giận nói: "Ta biết ngay người lái đò kia có vấn đề mà, bảo ngươi để ý sư phụ, sao ngươi lại để sư phụ bị ám toán? !"

>

> Sa Ngộ Tĩnh cũng khẩn trương nói: "Sư phụ chưa từng tiếp xúc với người lái đò kia mà! Cũng chỉ uống hai ngụm nước sông, không phải là bị lạnh bụng chứ?"

>

> Tôn Ngộ Không quát lên: "Sư phu có thể bị lạnh bụng nhưng Bát Giới cũng bị được sao?"

>

> Sa Ngộ Tĩnh nhìn hai ngươi nôn khan từng cơn, vội vàng nói: "Đại sư huynh, bây giờ không phải thời điểm thảo luận, trước tiên chữa khỏi cho sư phụ đã! Chúng ta tìm y quán, nếu vấn đề ở nước sông, nhất định dân cư xung quanh phải biết mới đúng."

>

> Tôn Ngộ Không gật đầu nói: "Cũng được."

>

> Phất tay một cái hóa thành gió ào ào xông vào một gia đình gần đó, quát lên chói tai: "Người đâu? Đều ra đây cho ta!"

>

> Sa Ngộ Tĩnh cũng vội vàng đi theo.

>

> Trong nhà có hai người phụ nữ một già một trẻ vén rèm đi ra, nhìn thấy đám người Tôn Ngộ Không lập tức hoảng loạn, kinh hoàng dựa sát vào nhau.

>

> Tôn Ngộ Không đặt Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới rên la thống khổ trên giường, nhe răng lạnh lùng nói: "Xem cho lão Tôn bọn họ bị làm sao? Nhìn không ra, lão Tôn ta sẽ phá tung phòng ốc của các ngươi."

>

> Trư Bát Giới kêu "Ai ui. . . ai ui. . ." đau đớn: "Nữ Bồ Tát, nữ Phật Tổ, mau xem cho lão Trư, đau chết ta rồi."

>

> Hai người phụ nữ tiến lên, nhìn Đường Tam Tạng nôn khan, liếc nhìn nhau, đại khái trong lòng đã biết, khẽ nở nụ cười.

>

> Sa Ngộ Tĩnh liền vội vàng hỏi: "Hai vị nữ thí chủ, sư phụ và sư huynh ta bị làm sao vậy? Có phải bị cảm lạnh? Xunh quanh đây có y quán không?"

>

> Lão phu nhân cười nói: "Thứ đau nhức này y quán không thể trị được. Có phải vừa rồi mấy người đi ngang qua nhánh sông bên ngoài không? Bọn họ đã uống nước sông? !"

>

> Sa Ngộ Tĩnh vội vàng gật đầu nói: "Đúng vậy, đúng vậy, chính là như thế, nữ Bồ Tát biết rõ bọn họ thế nào sao?"

>

> Đường Tam Tạng cố nén đau nói: "Kính xin nữ thí chủ nói cho bần tăng, để bần tăng được biết. . ."

>

> Một nữ nhân trẻ tuổi khác cười ha ha nói: "Chuyện vui, chuyện vui, chúc mừng các vị."

>

> Tôn Ngộ Không "Dừng!" một tiếng, vò đầu bứt tai hỏi: "Vui ở đâu?"

>

> Lão phu nhân giải thích: "Nơi đây là Tây Lương Nữ Nhi Quốc, trong nước đều là phụ nữ không có đàn ông, sư phụ của các người uống phải nước sông Tử Mẫu. Ngoài ra còn có một đầm nước bên ngoài thủ đô của chúng ta tên là suối Chiếu Thai.

>

> Chúng ta ở đây chỉ có nữ nhi hai mươi tuổi mới có thể uống nước sông Tử Mẫu, sau đó phát hiện bụng hơi đau là có thai. Sau ba ngày đến suối Chiếu Thai soi một cái, nếu thấy có hai cái bóng, sau mười tháng sẽ sinh con.

>

> Hai bằng hữu của các người uống nước sông Tử Mẫu, chắc chắn là đã có thai."

>

> Trư Bát Giới kêu lên hoảng sợ: "Cái gì?"

>

> Về sông Tử Mẫu, khi Trư Bát Giới cầu đạo ở chỗ Huyền Đô Đại Pháp Sư có nghe tới, chẳng qua sông Tử Mẫu của Nữ Nhi Quốc không tầm thường khó có duyên được thấy, không nghĩ tới lần đầu thấy lại có kết quả như thế này. Trời ạ, muốn đòi mạng heo nữa sao!

>

> Tôn Ngộ Không cũng tự động lui về sau từng bước, khó tin nhìn Đường Tam Tạng và Trư Bát Giới, sao lại có thể âm thầm mang thai vậy? Chăm sóc nữ nhân có thai như thế nào, sư phụ chưa dạy mà!

>

> Đường Tam Tạng cũng ngu ngơ tại chỗ, bụng đã hết đau, nôn khan cũng không, cả người choáng váng.

>

> Sa Ngộ Tĩnh xen miệng hỏi: "Các người không nhầm chứ? Sư phụvà sư huynh ta đau tới vậy, thấy thế nào cũng không giống hơi đau bụng mang thai như các người nói?"

>

> Đường Tam Tạng hoàn hồn, ôm bụng gật đầu lia lịa, mong mỏi nhìn hai người nữ nhân nói: "Đau chết bần tăng, nhất định là sai rồi! Chỉ có thể là bị cảm lạnh."

>

> Lão phu nhân cười nói: 'Không sai, nhất định là có thai, về nguyên nhân đau tới mức này, hẳn là vì các người không phải nữ nhân!"

>

> Trư Bát Giới hoảng sợ kêu la: "Muốn sinh con á! Ta và sư phụ đều là nam, không có cửa mình, làm sao sinh ra được?"

>

> Tôn Ngộ Không khua tay, cười ha ha nói: "Hay! Hay! Chuyện lạ hiếm có trên đời, nam nhân mang thai, lần đầu lão Tôn ta được thấy.

>

> Tiểu hòa thượng, sư đệ chớ buồn, nếu thời cơ chín muồi, đến lúc đó, nhất định sẽ có cái lỗ nứt ra từ dưới sườn, chui ra vậy thôi."

>

> Vẻ mặt Đường Tam Tạng đau đớn nói: "Ngộ Không, con đừng giễu cợt chúng ta. Mau tìm thầy thuốc, mua thuốc phá thai, làm thai rụng xuống."

>

> Lão phu nhân cười ha ha nói: "Vô dụng, vô dụng. Nước sông Tử Mẫu chính là nước thánh của Nữ Nhi Quốc chúng ta, thứ thuốc phàm tục sao có thể hóa giải?

>

> Chỉ là phía chính nam chúng ta có một ngọn núi Giải Dương, trên núi có một động Phá Nhi, trong động có suối Lạc Thai, chỉ có nước suối Lạc Thai này mới làm thai rụng.

>

> Nhưng mà trong núi này có một đạo sĩ, được gọi là Như Ý Chân Tiên, xây một tòa tiên am bảo vệ suối Lạc Thai bên trong, nếu muốn lấy nước suối Lạc Thai nhất định phải chuẩn bị lễ vật cẩn thận tới xin lấy."

>

> Đường Tam Tạng đang rên rỉ vội vàng nói: "Ngộ Không, ta có tiền. Nhanh mang nước suối Lạc Thai về đây giúp thầy."

>

> Run rẩy lấy điện thoại di động ra, bắn cho Tôn Ngộ Không mười vạn.

>

> Tôn Ngộ Không lấy điện thoại di động ra nhận tiền, cười hì hì nói: "Các người chờ đấy, lão Tôn ta đi trước." Quay đầu nhìn Sa NgộTĩnh: "Bảo vệ bọn họ thật tốt, lão Tôn ta đi!"

>

> Sa Ngộ Tĩnh vội vàng đáp: "Vâng, đại sư huynh."

>

> Tôn Ngộ Không lấy điện thoại di động, tách một tiếng chụp ảnh Đường Tam Tạng và Trư Bát Giới, nhảy khỏi phòng cưỡi mây đạp gió, bay về hướng núi Giải Dương.

>

> Trên tầng mây, Tôn Ngộ Không gửi ảnh cho Trương Minh Hiên: "ヽ[(]? ? ? [)]? [(]? ? ? [)]? Sư đệ, sư đệ, đã từng thấy đàn ông mang thai chưa?"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!