Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 840: Mục 841

TRANG 421# 1

> Chương 840: Như Ý Chân Tiên

>

>

>

>

>

>

> Thời điểm Tôn Ngộ Không gửi tin cho Trương Minh Hiên, Trương Minh Hiên đang thảnh thơi nằm trên ghế ở đảo Huyền Không, trên đầu có một đám mây che nắng, phía trước mặt là màn hình điện thoại, xem lướt qua Thư Thành, trong miệng chậc chậc thành tiếng, thật sự là thứ gì cũng viết, ma quỷ khủng bố, giả tưởng tiêu dao, dị giới thu nữ, máu me giết hại. . . đều có đủ.

>

> Trương Minh Hiên sờ cằm như đang suy tư nói: "Tiểu Phàm, sao ta có cảm giác Thư Thành hơi lộn xộn, cần nghiêm khắc một chút? Gỡ bỏ mấy thứ sách lộn xộn lung tung xuống? ! Những thứ này không tốt cho hình tượng của ta!"

>

> Giọng nói của Trương Tiểu Phàm vang lên: "Đây là giai đoạn phát triển tất yếu, trật tự cũng đều sinh ra từ hỗn loạn, không cần thiết phải can thiệp nhiều."

>

> Long Thiên Ngạo cũng mở miệng nói: "Giống như quá khứ, khi vừa được sinh ra, cũng có một thời phổ biến các loại ngựa giống, hậu cung đại sự này nọ, giết hại máu me, âm mưu hắc ám,. . .

>

> Trải qua mấy năm phát triển, cũng nhanh chóng đi lên quỹ đạo chính thôi? Trăm hoa đua tài, hưng thịnh phồn vinh, chúng ta chỉ cần nắm chắc phương hướng chính là được, dẫn dắt thích hợp khiến cho Thư thành tự hoàn thiện, tác giả và độc giả đều tiến bộ."

>

> Tiêu Viêm cười nhạo nói: "Hơn nữa, ngươi có mặt mũi hình tượng gì? Ở trong những thế lực lớn khác, ngươi là định nghĩa của âm mưu, phần tử khủng bố điển hình."

>

> Trương Minh Hiên quắc mắt nổi giận nói: "Tiêu Viêm, câm miệng!"

>

> Tinh tinh! Hai tiếng tin nhắn vang lên, Trương Minh Hiên rời khỏi Thư Thành, mở ảnh đại diện đang lập lòe của Tôn Ngộ Không, mở trang tán gẫu.

>

> Đầu tiên là một hình ảnh, Đường Tam Tạng và Trư Bát Giới nằm trên một chiếc giường, vẻ mặt hai người đau đớn, tái mét, đằng sau kèm theo một câu nói: ヽ[(]? ? ? [)]? [(]? ? ? [)]? Sư đệ, đã từng thấy đàn ông mang thai chưa?

>

> Qua màn hình, Trương Minh Hiên cũng có thể cảm thấy Tôn Ngộ Không này đang vui sướng trong lòng, cười trên nỗi đau của kẻ khác.

>

> Trương Minh Hiên bật dậy, đây là tới Nữ Nhi Quốc rồi? !

>

> Về Nữ Nhi Quốc, Trương Minh Hiên vẫn luôn tò mò, rốt cuộc sông Tử Mẫu kia có lai lịch gì? Một ngụm nước sông lại làm cho thần tiên mang thai? Đàn ông cũng khó tránh khỏi! Qủa thực là có hơi đáng sợ, đối với những yêu ma thần tiên mà nói, không khác gì nước thần quý báu.

>

> Mà thậm chí loại nước sông bảo vật lạ lùng của trời đất này nhiều tới đầy sông, lại bị một quốc gia người phàm chiếm giữ, không có thần tiên yêu quái tới thu nhận làm loạn, thật đúng là kỳ lạ.

>

> Trương Minh Hiên lập tức gửi một tin nhắn qua: "Các người đã tới Nữ Nhi Quốc?"

>

> Tề Thiên Đại Thánh: "Ồ. . . Sư đệ biết Nữ Nhi Quốc?"

>

> Tiêu Diêu Thần Quân: "Đương nhiên ta biết, đến suối Lạc Thai sao?"

>

> Tề Thiên Đại Thánh: "Sư đệ, sao ngươi lại biết ta muốn tới suối Lạc Thai?"

>

> Tôn Ngộ Không hỏi một câu: "Sao ngươi biết tất cả mọi chuyện?"

>

> Tiêu Diêu Thần Quân: "Muốn giải nước sông Tử Mẫu, suối Lạc Thai là phương pháp đơn giản nhất."

>

> Tề Thiên Đại Thánh: "Lão Tôn ta đang trên đường tới núi Giải Dương, còn chưa có được nước suối Lạc Thai trong tay."

>

> Tiêu Diêu Thần Quân: "Hầu ca, đừng mang nước suối cho Đường Tam Tạng dùng, ta sẽ tới Nữ Nhi Quốc."

>

> Tề Thiên Đại Thánh: "Tại sao?"

>

> Tiêu Diêu Thần Quân: "Chờ ta tới sẽ biết. Nhớ kỹ lấy, nhớ lấy!"

>

> Tề Thiên Đại Thánh: "Được, lão Tôn ta ghi nhớ."

>

> Tiêu Diêu Thần Quân: "Đúng rồi, Như Ý Chân Tiên chính là đệ đệ của Ngưu Ma Vương, là nhị thúc của Hồng Hài Nhi, cho biết tên họ là được, không cần tranh đấu."

>

> Trên tầng mây, Tôn Ngộ Không cười hì hì nói: "Hóa ra gặp được người quen, như vậy tiền cúng các loại đều không cần rồi, đều là của lão Tôn ta đây!"

>

> Trương Minh Hiên đứng dậy khỏi ghế nằm, vừa đi ra ngoài vừa nhíu mày rù rì nói: "Ngưu Ma Vương là Qùy Ngưu vật cưỡi của sư phụ ta, sao hắn lại có đệ đệ? Kỳ dị, thật là kỳ dị, Nữ Nhi Quốc này thực sự có rất nhiều bí mật!"

>

> Trương Minh Hiên rời đảo Huyền Không, ngồi vào xe thể thao, một luồng sáng đen xẹt qua trên không trung rồi biến mất hẳn ở chân trời.

>

> Núi Giải Dương mây vờn trên đỉnh đầu, Tôn Ngộ Không lấy tay che nắng nhìn xung quanh, cười ha ha một tiếng phấn khích nói: "Tìm được rồi!"

>

> Ánh sáng chiếu vào trong núi rừng, dừng ở phía trước một đạo quán, trên biển đạo quán viết ba chữ to Am Tụ Tiên.

>

> Tôn Ngộ Không dồi dào sức sống tiến lên, gõ cửa nói to: "Có ai không? Có ai không? Ra đón khách!"

>

> "Tới đây! Tới đây!"

>

> "Kẽo kẹt" một tiếng, cửa lớn bị mở ra, một người đạo sĩ trẻ tuổi xuất hiện bên trong cánh cổng, thấy Tôn Ngộ Không hơi kinh ngạc, nhíu mày nói: "Nam nhân? Tại sao lại có nam nhân tới Nữ Nhi Quốc?"

>

> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói: "Chính xác, lão Tôn ta là nam."

>

> Đạo sĩ trẻ tuổi cười nhạt, chắp tay hành lễ nói: "Vô Lượng Thiên Tôn, thiện tín tới có chuyện gì?"

>

> Tôn Ngộ Không nói: "Để xin nước suối Lạc Thai."

>

> Đạo sĩ trẻ tuổi khẽ nhíu mày một cái, nụ cười trên mặt biến mất, lạnh lùng nói: "Có mang theo tiền cúng đầu đuôi không?"

>

> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói: "Lão Tôn ta là người quen với quán chủ của các ngươi, sao lại cần những thứ này? ! Ngươi tạm đi vào trong thưa, nói có Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không tới chơi."

>

> Đạo sĩ trẻ tuổi nghi ngờ đánh giá Tôn Ngộ Không mấy lần, vẫn nói: "Ngươi chờ tạm ở đây, ta đi báo."

>

> Tôn Ngộ Không vẫy tay nói: "Đi nhanh! Đi nhanh!"

>

> Đạo sĩ trẻ tuổi xoay người đi vào trong đạo quán.

>

> Sau một lúc lâu, một trận cười ha ha từ trong đạo quán truyền ra, một đạo trưởng trung tuổi phong thần tuấn tú đạp phất trần sải bước đi ra từ đạo quán.

>

> Đạo trưởng trung tuổi nhìn thấy Tôn Ngộ Không, lòng chứa chan vui mừng, chắp tay hành lễ nói: "Kính chào Tề Thiên Đại Thánh!"

>

> Tôn Ngộ Không giật mình tiến lên, lượn một vòng quanh hắn, đánh giá nói: "Ngươi chính là đệ đệ của huynh trưởng ta? Nhìn không giống chút nào! Không có oai phong của đại ca ta."

>

> Như Ý Chân Tiên cười lớn nói: "Đại Thánh đừng nghi ngờ, tiểu đạo và đại ca không phải là huynh đệ cùng cha mẹ, nhưng tình cảm như huynh đệ."

>

> Tiến lên khoác tay Tôn Ngộ Không, vui mừng nói: "Đại Thánh, mời theo tiểu đạo vào trong quán, để tiểu đạo được mời rượu và thức ăn tiếp đón tận tình.

>

> Tôn Ngộ Không đi theo Như Ý Chân Tiên vào trong đạo quán, cười hì hì nói: "Ngươi thực ra cũng rất nhanh nhẹn, có chút phong thái của Ngưu đại ca của ta."

>

> Như Ý Chân Tiên dẫn theo Tôn Ngộ Không đi vào trong viện, ngồi bên bàn dưới gốc cây lớn, quay đầu căn dặn tiểu đạo sĩ đi theo phía sau, nói: "Nhanh đi chuẩn bị rượu ngon món ngon, hôm nay ta muốn cùng Đại Thánh không say không nghỉ."

>

> Tiểu đạo sĩ cung kính nói: "Vâng, sự phụ!" Xoay đầu bước nhanh về phía xa.

>

> Tôn Ngộ Không cảm nhận được sự chân thành, nhiệt tình của NhưÝ Chân Tiên, cũng thấy ấm áp trong lòng, cười ha hả nói: "Như Ý hiền đệ đừng tiếp đãi, lần này lão Tôn ta tới chính là có chuyện muốn nhờ, không có thời gian uống rượu."

>

> "A! Đại Thánh nói lời này quá khách khí rồi, đều là huynh đệ một nhà nói cái gì mà nhờ hay không. Hồng Hài Nhi cũng nói tốt về Đại Thánh trước mặt ta, nói người đối với nó rất tốt."

>

> Tôn Ngộ Không gãi đầu gãi tai, hớn hở ra mặt nói: "Lão Tôn ta cũng đặc biệt thích đứa trẻ Hồng Hài Nhi kia, hiểu lễ nghĩa, khiêm tốn, tôn trọng người lớn."

>

> Như Ý Chân Tiên nghe Tôn Ngộ Không khen Hồng Hài Nhi, lấy tay vuốt râu, càng nhìn càng thuận mắt.

>

> Tôn Ngộ Không có hơi nóng vội nói: "Nhưng mà lần này không được! Lão Tôn ta phụng mệnh Như Lai, bảo vệ Đường Tam Tạng đi Tây Thiên thỉnh kinh, lúc đi ngang qua đây, Đường Tam Tạng và Trư Bát Giới uống nhầm nước sông Tử Mẫu, cần gấp nước suối Lạc Thai giải cứu, không còn thời gian ở lại đây.

>

> Lão Tôn ta cứu xong mấy tên hòa thượng kia, sẽ tới uống sảng khoái với Như Ý huynh đệ."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!