TRANG 422# 1
> Chương 842: Kết cục của bọn trẻ
>
>
>
>
>
>
> Nghe lời nói của Trương Minh Hiên, Đường Tam Tạng liền ngây người ra, sắc mặt trở nên có chút tái nhợt, lúc trước quả thật không nghĩ tới điểm này.
>
> Tôn Ngộ Không hú lên một tiếng, nhảy ra phía sau một bước, vò đầu bứt tai.
>
> Sa Ngộ Tĩnh lo lắng gọi một tiếng: "Sư phụ. . ."
>
> Trương Minh Hiên nhìn thẳng vào Đường Tam Tạng, nói: "Nói như thế này với các ngươi, các ngươi có thể không cảm nhận được sâu sắc, bây giờ ta cho mọi người nhìn rõ ràng hơn một chút."
>
> Hắn giơ ngón tay chỉ vào Đường Tam Tạng, bụng của Đường Tam Tạng lập tức trở nên trong suốt. Ngón tay của Trương Minh Hiên vừa vung lên, dạ dày xương cốt đều biến mất hết, một quả bóng máu thịt hình tròn to cỡ quả trứng chim khẽ nhảy trong bụng Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng nhìn thấy cái bụng trong suốt của mình, tỏ ra có chút hoảng hốt lo sợ.
>
> Trương Minh Hiên nhắc nhở nói: "Bây giờ ta sẽ phóng to nó, các ngươi nhìn kỹ vào."
>
> Quả bóng máu thịt hình tròn trong bụng Đường Tam Tạng lập tức được chiếu ra, phóng to trước mặt mọi người, to cỡ cái đầu. Rõ ràng có thể thấy một linh hồn yếu ớt nhỏ bé trong quả bóng tròn đang ngủ say, cái mũi nhỏ, đôi mắt nhỏ hiện ra khiến người khác yêu mến.
>
> Trương Minh Hiên nói: "Nếu các ngươi đã uống nước suối Lạc Thai thì sẽ biến thành như vậy."
>
> Chiếu hình quả bóng tròn trên không, bỗng nhiên trút xuống một dòng nước suối. Nước suối giội vào quả bóng tròn, cả trái bóng máu thịt hình tròn bắt đầu phân tách, hài nhi đang ngủ say bên trong ôm lấy chân mình, co lại thành một khối, khẽ khóc thút thít, bầu không khí tuyệt vọng bi thương bao phủ xung quanh.
>
> Đường Tam Tạng kêu lên kinh hoàng: "Không. . ."
>
> Tay Trương Minh Hiên vừa vung lên, hình chiếu liền biến mất, sắc mặt Đường Tam Tạng trắng bệch, há mồm thở dốc, trong mắt vẫn còn lộ ra sự sợ hãi, vừa nãy mình lại suýt nữa giết chết một đứa trẻ ư?
>
> Trương Minh Hiên đưa thùng nước trong tay về phía Đường Tam Tạng, nghiêm túc nói: "Những gì nên nói ta đều đã nói rồi, đến lúc ngươi đưa ra sự lựa chọn rồi."
>
> Tất cả mọi người đều nhìn về phía Đường Tam Tạng, miệng Sa Ngộ Tĩnh khẽ động đậy một chút nhưng cũng không biết nên nói gì. Tôn Ngộ Không ôm hai tay dựa vào tường, dáng vẻ không thèm để ý.
>
> Đường Tam Tạng nhìn thùng nước, vẻ mặt sợ hãi kinh hoàng di chuyển về phía sau, khua tay cả kinh nói: "Mang mang đi, mau mang đi, ta không cần thứ này."
>
> Vẻ mặt hai người nữ nhân đều thay đổi, nguy rồi. . .
>
> Trên khuôn mặt của Trương Minh Hiên lộ ra nụ cười, nói: "Đây mới là Đường Tam Tạng mà ta quen biết."
>
> Khuôn mặt Trư Bát Giới đầy khổ não, nói: "Thần quân, nếu không bỏ đi quả thật quá đau đớn, đau mười tháng, lão Trư ta không chịu nổi."
>
> Trương Minh Hiên giải thích nói: "Mọi người cảm nhận được sự đau đớn này giống hệt như cảm nhận của đứa trẻ trong bụng mọi người."
>
> Trư Bát Giới sững sờ, lập tức không kêu nữa, vẻ mặt đầy sự khó tin, trẻ con cũng đau đớn như vậy sao?
>
> Đường Tam Tạng vội vàng lo lắng nói: "Thần quân, người nói bọn chúng cũng đang đau đớn ư? Tại sao? Sẽ gặp nguy hiểm ư?"
>
> Trương Minh Hiên giải thích nói: "Mọi người cảm nhận được sự đau đớn, là bởi vì cơ thể của mọi ngươi là thân thể của nam nhân, không có khả năng mang thai, bởi vậy sẽ đau đớn. Đứa bé của các ngươi cũng sẽ cảm nhận được sự đau khổ như vậy. Bên trong cơ thể các ngươi không có cách nào mang lại sự che chở bảo vệ cho bọn chúng."
>
> Đường Tam Tạng hốt hoảng nói: "Tại sao lại như vậy?" Hắn nhìn Trương Minh Hiên, vội vàng nói: "Thần quân, cầu xin người, xin người mở lòng từ bi cứu giúp bọn chúng."
>
> Trư Bát Giới cũng vội vàng kêu lên: "Đảo chủ, lão Trư ta cũng cầu xin người."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Yên tâm, ta đến chính là vì chuyện này. Nếu trong cơ thể các ngươi không thể mang thai bọn chúng, vậy tìm một người có thể mang thai. Bát Giới giải quyết khá dễ, ta có thể trực tiếp chuyển đứa bé trong bụng hắn vào trong cơ thể của Cao Thúy Lan, sau mười tháng đứa bé sẽ bình yên ra đời."
>
> Trư Bát Giới sờ cái bụng lớn cười ngốc nghếch nói: "Cái này được, cái này được, lão Trư ta cũng sắp có con rồi."
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía Đường Tam Tạng nghiêm túc nói: "Ngươi thì khá phiền phức, đứa bé trong bụng ngươi có thể chuyển cho ai đây?"
>
> Đường Tam Tạng yên lặng một lúc, đột nhiên cười nói: "Ở trần gian có rất nhiều nữ ngân khó có con, Trương công tử có thể chọn cho đứa bé này một người mẹ tốt hay không? Hy vọng nó có thể sống một đời hạnh phúc an khang."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Cái này vẫn là ngươi tự mình chọn đi!"
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu nói: "Bần tăng không hy vọng nó tiếp tục chịu sự đau khổ ở trong cơ thể của ta."
>
> Ngón tay của Trương Minh Hiên vừa nhấc lên, một chút thần quan ngưng tụ lại thành một quả cầu ánh sáng nhỏ màu vàng, bay vào trong cơ thể Đường Tam Tạng nói: "Ta đã dùng thần lực bảo vệ được nó, có thể bảo vệ các ngươi bình an trong thời gian ngắn, hy vọng trong khoảng thời gian này ngươi có thể chọn cho nó một người mẹ tốt."
>
> Ngay lập tức Đường Tam Tạng không cảm thấy đau nữa, cơ thể trở nên nhẹ nhàng, vội vàng đứng dậy, cảm kích nói: "Đa tạ Trương công tử."
>
> Trư Bát Giới kêu ai yo một tiếng, vội vàng nói: "Đảo chủ, cũng làm cho ta một cái, mau làm cho ta một cái."
>
> Trương Minh Hiên búng ngón tay một cái, một quả cầu ánh sáng màu vàng bay vào trong cơ thể Trư Bát Giới.
>
> Trư Bát Giới ngạc nhiên kêu lên mừng rỡ: "Ái chà. . . Thật sự không đau nữa."
>
> Trư Bát Giới đứng dậy, hưng phấn nói: "Đảo chủ, chúng ta đi, bây giờ lão Trư ta sẽ tới núi Thiên Môn với ngươi."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Không vội, các ngươi vẫn nên tiếp tục đi lấy kinh đi! Đợi Đường Tam Tạng tìm được mẹ cho đứa bé của hắn, ta sẽ cùng di chuyển cho các ngươi."
>
> Đường Tam Tạng chắp hai tay vái một cái, cảm kích nói: "Đa tạ Thần quân, nếu không phải Thần quân tới ngăn bần tăng lại, tội của bần tăng sẽ quá lớn. . . Đày xuống mười tám tầng địa ngục cũng khó chuộc được tội của mình."
>
> Trư Bát Giới cũng cười ngây dại nói: "Đa tạ Đảo chủ!"
>
> Trương Minh Hiên xá lạy cười nói: "Không cần khách khí, các ngươi tiếp tục lên đường đi! Ta đi thăm hỏi một người."
>
> Tôn Ngộ Không cười đùa nói: "Sư đệ đi núi Giải Dương à?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Đúng vậy!"
>
> Trương Minh Hiên bước ra khỏi cửa phòng, chắp tay nói: "Các vị, ta xin cáo từ trước, sau này chúng ta gặp lại."
>
> Đường Tam Tạng chắp hai tay, cúi người cảm kích nói: "Cung tiễn Thần quân. . ."
>
> Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tĩnh cũng đều khom người vái một cái.
>
> Bóng người Trương Minh Hiên lóe lên một cái rồi biến mất trên đường lớn, không để lại dấu vết.
>
> Tôn Ngộ Không nhảy cẫng lên, dắt xe ngựa nói: "Tiểu hòa thượng, mau lên còn kịp lên đường."
>
> Đường Tam Tạng nghiêng đầu dặn dò nói: "Ngộ Tĩnh, đi để lại một chút tiền bạc cho hai vị nữ Bồ Tát, coi như là bồi lễ chúng ta đã quấy rầy bọn họ."
>
> Sa Ngộ Tĩnh gật đầu nói: "Vâng. . ."
>
> Đường Tam Tạng và Trư Bát Giới bước về phía xe ngựa, Sa Ngộ Tĩnh quay đầu đi vào trong nhà.
>
> Sa Ngộ Tĩnh bước vào trong nhà, nhìn căn phòng trống không không một bóng người, nghi ngờ nói: "Người đâu rồi? Sao trong chớp mắt đã không thấy đâu?"
>
> Hắn gọi to: "Nữ thí chủ. . . Nữ thí chủ. . . Xin mời ra đây một chút."
>
> Sa Ngộ Tĩnh gọi to ba lần, trong phòng không ai trả lời.
>
> Sa Ngộ Tĩnh chỉ có thể đặt một ít bạc lẻ lên trên giường, lớn tiếng nói: "Hai vị nữ thí chủ, sư phụ ta nói trước đây đã làm phiền nhiều, vẫn mong thứ tội, để lại ít tiền bạc coi như là bồi lễ."
>
> Đợi một lúc không nghe thấy ai đáp lại, Sa Ngộ Tĩnh chỉ có thể xoay người rời đi.
>
> Đường Tam Tạng đứng cạnh xe ngựa, đang chuẩn bị lên xe, Tôn Ngộ Không kéo Đường Tam Tạng một cái cười ha ha nói: "Tiểu hòa thượng, mang thai phải cẩn thận một chút."
>
> Sau khi Sa Ngộ Tĩnh trở lại ngồi lên càng xe vỗ một cái vào mông Bạch Long Mã, nói: "Đi thôi!"
>
> Bạch Long Mã bước nhẹ nhàng từng bước nhỏ.
>
> Đường Tam Tạng ở trong xe ngựa hỏi: "Ngộ Tĩnh, đưa tiền cho bọn họ chưa?"
>
> Sa Ngộ Tĩnh ngồi trên càng xe đáp lời nói: "Sư phụ, lúc con đi vào không nhìn thấy bọn họ, con đặt bạc lên trên giường bọn họ rồi."
>
> Đường Tam Tạng gật đầu nói: "Cũng được."
>
> Sa Ngộ Tĩnh tò mò hỏi: "Sư phụ, ngài muốn tìm cho đứa bé một người mẹ như thế nào?"
>
> Đường Tam Tạng sờ bụng, cười nói: "Ta hy vọng tìm cho nó một người mẹ dịu dàng lương thiện, có tri thức hiểu lễ nghĩa, tốt nhất là gia đình hòa thuận, giàu có đông đúc, tránh để nó chịu khổ."
>
> Tôn Ngộ Không ngồi trên nóc xe cười đùa nói: "Gia đình như vậy cũng không thiếu trẻ con."
>
> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói: "Sư phụ, ngài đây là tìm vợ à?"
>
> Đường Tam Tạng nghiêm nghị nói: "Đừng cười đùa nữa, bần tăng rất nghiêm túc."
>
> Mấy người vừa nói vừa cười, xe ngựa dần dần đi xa.
>
>
>
>