TRANG 422# 2
> Chương 843: Trương Minh Hiên nhập trận
>
>
>
>
>
>
> Sau khi tách khỏi đoàn người của Đường Tam Tạng, Trương Minh Hiên cũng không đi tìm Như Ý Chân Tiên, mà đi đến sông Tử Mẫu ở ngoài thị trấn nhỏ, ngồi bên bờ sông quan sát nước sông một cách tỉ mỉ, nhìn qua thì cũng không khác gì nước sông bình thường, chỉ là trong hơn.
>
> Quan sát một lúc lâu, trong mắt Trương Minh Hiên đột nhiên bừng sáng lên, không đúng! Trong sông này sao lại không có tôm cá?
>
> Hắn lập tức bay lên cao, bay vút trên mặt sông, thần lực tuôn vào mắt, đôi mắt lập tức biến thành màu vàng kim giống như đúc vàng. Thần nhãn nhìn xuyên thấu con sông. Phía bên trong con sông nhìn có vẻ tràn đầy sức sống lại không có một sinh linh nào, chỉ có một vài cây sen tươi đẹp đang trôi bồng bềnh trên mặt sông. Con sông tĩnh mịch và hai bên bờ sông tràn đầy sức sống tạo thành sự so sánh rõ ràng.
>
> "Này. . . muốn qua sông không?" Một giọng nói truyền đến.
>
> Trương Minh Hiên tìm giọng nói và nhìn theo, chỉ thấy một chiếc thuyền nhỏ từ bóng cây chỗ khúc quanh đi tới. Chỗ mũi thuyền là một bà lão đang đứng, đầu quấn khăn tay, tay cầm tay chèo, đang chống sào mỉm cười với Trương Minh Hiên.
>
> Hai nữ nhân một già một trẻ đứng trong khoang thuyền, chính là hai người tiếp đón Đường Tam Tạng trước đó, như cười như không nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên cảnh giác nói: "Các ngươi không phải là người bình thường, rốt cuộc các ngươi là ai?"
>
> Giọng nói của Thí Thần vang lên bên tai của Trương Minh Hiên: "Bọn họ là Quan Âm Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát."
>
> Trương Minh Hiên lập tức giật mình nói: "Chết tiệt, sao các ngươi không nói sớm?"
>
> Thí Thần tủi thân nói: "Cậu cũng không hỏi mà!"
>
> Bà lão có khăn che đầu túi hoa cười ha hả hỏi: "Muốn ngồi thuyền không? Ta đến đưa ngươi qua bờ."
>
> Trương Minh Hiên khua tay lia lịa, vẻ mặt tươi cười nói: "Không ngồi, không ngồi! Ta chỉ đi ngang qua mà thôi, giờ sẽ đi ngay. . ." Hắn quay đầu liền bay về phía xa, có chút ý hoảng hốt chạy trốn.
>
> Nữ nhân trẻ tuổi đứng trong khoang thuyền khẽ cười nói: "Nếu đã đến rồi thì đừng vội đi! Cùng nhau thưởng hoa luận đạo tốt biết bao."
>
> Ngay lúc nói chuyện, tất cả những bông hoa sen trên sông Tử Mẫu đều tỏa ra Phật quang nhẹ nhàng chập chờn trong gió, tiếng tụng kinh vang lên trong hư không, mưa ánh sáng màu vàng rơi xuống, trong chớp mắt thị trấn nhỏ đã rời xa, sông Tử Mẫu biến mất.
>
> Trương Minh Hiên xuất hiện trong một không gian kỳ dị, phía dưới giăng đầy hoa sen tầng tầng lớp lớp, những đám mây lành trên bầu trời tạo thành từng bụi hoa sen khổng lồ tỏa Phật quang ra bên ngoài, cả thế giới hình thành một quốc độ hoa sen.
>
> Bầu trời từ từ giáng xuống ba đám mây lành đầy màu sắc, trên đám mây lành có ba bóng người đang đứng thẳng, Quan Âm Bồ Tát tay cầm nhành liễu nâng bình ngọc tịnh, Phổ Hiền Bồ Tát tay nắm một khóm hoa sen, trên hoa sen lưu chuyển ba màu sắc, Văn Thù Bồ Tát tay nâng một đóa sen, trên hoa sen có một trụ nhỏ màu vàng.
>
> Trương Minh Hiên đưa mắt nhìn xung quanh, cười nói: "Tứ đại Bồ Tát của Phật giáo lại có ba vị đến, thật là vừa mừng vừa lo!"
>
> Quan Âm Bồ Tát cười nói: "Tiêu Dao Thần quân đâu phải người tầm thường? Đáng để chúng ta đối xử trọng hậu như vậy."
>
> Trương Minh Hiên vội vàng nói: "Tầm thường, ta rất tầm thường! Cực kỳ dễ đối phó. Hay là hai người trong số các ngươi về đi?" Ánh mắt mong đợi chân thành của hắn nhìn ba người bọn họ.
>
> Ba vị đại Bồ Tát cười không nói.
>
> Trương Minh Hiên cúi đầu than thở nói: "Xem ra hôm nay không tránh được phải đánh một trận rồi."
>
> Phổ Hiền Bồ Tát lên tiếng nói: "Thần quân nếu như bảo đảm không nhúng tay vào chuyện Tây Du nữa, bây giờ chúng ta sẽ thả Thần quân rời đi."
>
> Trương Minh Hiên kêu khổ nói: "Ngươi nghĩ ta muốn nhúng tay sao! Con khỉ Tôn Ngộ Không đó suốt ngày tìm ta, ta còn có cách nào chứ? Con người này của ta ý mà, những ưu điểm khác không có, chỉ là mềm lòng. Ta chính là quá mềm lòng, nhẹ dạ, một mình gánh lấy mọi chuyện. . ." Câu trước đá câu sau thế mà cũng thốt lên.
>
> Chân mày của Quan Âm Bồ Tát không kiềm chế được giật một cái, quát lên: "Im miệng. . ."
>
> "Được rồi! Không muốn nghe thì thôi." Trương Minh Hiên lẩm bẩm một câu.
>
> Bầu không khí xơ xác tiêu điều liền biến mất trong chớp mắt.
>
> Văn Thù Bồ Tát hít một hơi, lạnh lùng nói: "Nếu Thần quân đã không muốn buông tay, vậy thì không tránh khỏi việc phải trấn phong Thần quân ở chỗ này. Tây Du kết thúc, chúng ta nhất định sẽ đến mở phong ấn cho Thần quân."
>
> Hoa sen trong tay Phổ Hiền Bồ Tát khẽ lay động, người khẽ cười nói: "Hoa sen nơi thiện tâm nở khắp nơi, vẫn mong Thần quân ở đây ngắm hoa ngộ đạo, có được sự tự tại tiêu dao to lớn. Kha minh liên hoa đại trận khải. . ." Bóng ba người liền biến mất hút.
>
> Trong chớp mắt trong tay Trương Minh Hiên xuất hiện kiếm Thanh Bình và thương Thí Thần, hắn cảnh giác nhìn trời đất biến đổi. Tiếng tụng kinh vang lên trên trời, vô số đóa sen vàng rơi xuống như mưa, sen vàng xoay tròn dưới đất, từ trong hoa sen bắn ra từng kim quang, trong kim quang mang theo từng đoạn kinh văn khắp chốn.
>
> Không gian trời đất chầm chậm co lại, không gian cô đọng phủ đầy những áp lực nặng nề.
>
> Trương Minh Hiên đưa tay đón lấy một đóa sen vàng, "xì. . ." liền hít phải một hơi, hắn lập tức thu tay lại, lòng bàn tay đụng phải sen vàng thần quang phát tán loạn.
>
> Trương Minh Hiên liên tục tránh né mấy đóa sen vàng, kinh hãi nói: "Hoa sen thật lợi hại, lại có thể trấn phá thần lực của ta. Thanh Bình, Thí Thần, bây giờ chúng ta phải làm sao?"
>
> Giọng nói của Thanh Bình vang lên: "Không phải chúng tôi phải làm thế nào, là cậu phải làm thế nào? Một đại trận kha minh liên hoa nhỏ nhoi không làm gì được chúng tôi."
>
> Thí Thần nói: "Thiếu chủ, đại trận kha minh liên hoa chính là một trong những đại trận pháp hộ giáo của Phật giáo, có hiệu quả trấn áp giam giữ kẻ địch, không có bất kỳ lực công kích nào."
>
> Trương Minh Hiên cố hết sức nói: "Ta cảm nhận được rồi, cái ta hỏi là bây giờ làm thế nào để phá trận?"
>
> Thí Thần yên lặng một lúc, nói: "Đại trận kha minh liên hoa đã tiêu hao tất cả biện pháp công kích, phát huy công hiệu trấn áp giam giữ kẻ địch đến mức tối đa, bây giờ chúng ta cũng không có cách gì hay cả."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: "Không phải chứ? Các ngươi là thánh nhân chí bảo đó. Sao lại không đối phó được với một trận pháp tồi tàn nhỏ nhoi?"
>
> Súng Thí Thần dịu dàng nói: "Không sai, chúng ta là thánh nhân chí bảo, chỉ là cậu không phát huy nổi uy lực của chúng ta."
>
> Thanh Bình nói: "Cậu quá xem thường trận pháp rồi, trận pháp chính là cách dẫn động thiên địa tạo hóa, luyện hóa một cõi đất trời cho mình dùng. Nó vốn chính là cách lấy yếu thắng mạnh, bây giờ ba vị chuẩn thánh bố trận, với pháp lực thần thông của cậu muốn phá vỡ trận pháp vẫn còn xa lắm."
>
> Thí Thần do dự một lúc nói: "Cũng không phải không có khả năng! Trừ khi. . ."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc mừng rỡ hỏi: "Trừ khi cái gì?"
>
> Thí Thần nói: "Thiếu chủ có thể dẫn thần lực của Nữ Oa nương nương vào cơ thể, lấy lực của thánh nhân phát huy thành uy lực của ta, đủ để dễ dàng phá vỡ đại trận này."
>
> Trương Minh Hiên lập tức lắc đầu, hét lớn: "Giả nữ? Đừng có mơ tưởng."
>
> Thí Thần tiếc nuối nói: "Vậy thì hết cách rồi."
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Lại muốn bảo ta giả nữ, đừng hòng mơ tưởng, đời này cũng không thể giả nữ nữa."
>
> Thần lực trong tay tuôn ra khỏi kiếm Thanh Bình liên tục không dứt, vỏ kiếm Thanh Bình đều bị mạ một lớp màu vàng kim.
>
> Trương Minh Hiên chợt rút kiếm bay vút lên trời, chém một nhát, một luồng kiếm khí sắc bén màu xanh biếc bay ra. Không gian mà kiếm khí lướt qua xảy ra xao động, những đóa sen vàng vỡ tan tành, trói buộc trên người bỗng nhiên nhẹ bẫng.
>
> Trương Minh Hiên ngạc nhiên kêu lên mừng rỡ: "Hữu hiệu!"
>
> Giọng nói bình thản của Thanh Bình vang lên: "Cũng chỉ là như vậy mà thôi."
>
> Thí Thần nịnh nọt hét lớn: "Thiếu chủ uy vũ. . ."
>
> Giọng nói của Thanh Bình mang sự tức giận kêu lên: "Ngươi im miệng cho ta!"
>
> Trương Minh Hiên cười lớn tiếng nói: "Hữu hiệu là được."
>
> Hắn nhìn vô số sen vàng trên trời dưới đất ở xung quanh một lượt, hăm hở nói: "Bây giờ ta sẽ chém sạch những hoa sen này, xem các ngươi còn có cách gì."
>
> Trường kiếm của Trương Minh Hiên chỉ lên trên trời, nói lớn: "Chư thần trở về vị trí!"
>
> Mấy luồng ánh sáng từ trong cơ thể Trương Minh Hiên bắn ra, rơi xuống phía sau người biến thành mấy bóng người, Trương Tiểu Phàm, Long Thiên Ngạo, Phong Vân Vô Kỵ, Tiêu Viêm, Lâm Lôi.
>
>
>
>