Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 844: Mục 845

TRANG 423# 1

> Chương 844: Chiến với Bồ Tát

>

>

>

>

>

>

> Bóng dáng đám người Trương Tiểu Phàm, Phong Vân Vô Kỵ lần lượt tiến về phía Trương Minh Hiên, hoàn toàn hợp nhất với Trương Minh Hiên, sau một vệt kim quang Trương Minh tiến hóa trở thành Minh Hiên thú.

>

> Trương Minh hiên ngửa mặt lên trời gào to một tiếng, bắp thịt toàn thân nổi lên, tóc đen phấp phới sau lưng, một tay cầm kiếm Thanh Bình một tay càm thương Thí Thần, gào lên một tiếng giận dữ: "Giết ~ "

>

> Chân dẫm mạnh trên không trung, bùng nổ một tiếng, cả người phóng về phía bầu trời, kiếm khí mũi thương tung hoành quanh người, những nơi gót sen đi qua, tất cả kinh văn trời đất nối liền đều vỡ vụn.

>

> Kiếm khí màu xanh lục, ánh thương màu đỏ thẫm tạo thành hai dòng lũ đâm vào toàn bộ trời đất, Trương Minh hiên cười ha ha giữa trời đất, giống như Ma Thần vô địch thế gian.

>

> Nửa ngày sau, Trương Minh hiên dừng trên không trung, vừa cười vừa nói: "Chắc đã xử lý ổn?"

>

> Quay đầu nhìn quanh một lần, ánh mắt Trương Minh hiên nhìn thẳng, bầu trời vẫn giăng đầy xích vàng to lớn, từng đoá từng đoá sen vàng rơi từ trên không trung xuống, gót sen vẫn tỏa ra vô số kinh văn trên mặt đất, tất cả như chưa biến mất.

>

> Trương Minh hiên kêu lên ngạc nhiên: "Tại sao có thể như vậy?"

>

> Thanh Bình từ tốn nói: "Đây chính là trận pháp, đoạt thiên địa để tạo hóa, đổi một phương tới pháp tắc.

>

> Tốc độ vỡ vụn của ngươi vĩnh viễn không đuổi kịp tốc độ trận pháp sinh ra, tất cả đều là làm chuyện vô ích, lãng phí thần lực.

>

> Hiện tại không gian đã thu nhỏ lại một nửa, ngươi phải cẩn thận."

>

> "Ừm ~" Trương Minh hiên kêu lên một tiếng đau đớn, áp lực nặng nề buông xuống người trong nháy mắt, giống như gánh vác một tòa núi nhỏ, từng luồng từng luồng kinh văn lan tràn trên người.

>

> Trương Minh hiên dùng sức khua kiếm Thanh Bình trên tay, tức giận quát: "Mở cho ta!"

>

> Kiếm khi màu xanh nở rộ trên không trung, không gian trói buộc bị trảm phá trong nháy mắt, kinh văn trên người cũng biến mất không thấy.

>

> Trương Minh hiên chém ra từng kiếm liên tiếp, căn bản không dám dừng lại chút nào.

>

> Tiếng Phổ Hiền Bồ Tát vang lên trong không trung: "Tiêu Diêu Thần Quân, từ bỏ đi! Coi như ngươi có hai món chí bảo hỗ trợ, có thể phát huy ra chiến lực Chuẩn Thánh thì cũng không tránh thoát được đại trận hoa sen."

>

> Ánh mắt Trương Minh hiên ngưng tụ, thương Thí Thần trong tay bắn ra, tản ra ma khí màu đỏ thẫm, bắn về phía âm thanh truyền ra như như sao băng.

>

> Ầm ầm ~ một tiếng vang rất lớn, kim quang ma khí nở rộ, Phổ Hiền Bồ Tát có chút chật vật hiển hiện ở trong không trung.

>

> Trương Minh hiên phóng về phía Phổ Hiền Bồ Tát trong nháy mắt hướng.

>

> Bàn tay duỗi ra thu thương Thí Thần trở về, đụng bịch một tiếngvào lòng bàn tay, bị Trương Minh hiên nắm chặt.

>

> Trương Minh hiên gầm thét nói ra: "Chết đi~ "

>

> Thương Thí Thần mang theo khí thế hugn ác đâm thẳng về phía Phổ Hiền Bồ Tát.

>

> Phổ Hiền Bồ Tát mỉm cười, Tam Pháp Kim Liên trong tay xoay tròn rồi nói: "Tam Pháp Kim Liên một là Luân Hồi, một là Chân Không, một là Vô Thường. Mời đạo hữu thưởng thức~ "

>

> Một đạo ý cảnh bao phủ thiên địa, chỉ một thoáng Trương Minh hiên cảm giác Phổ Hiền Bồ Tát như ở chân trời, nỗ lực bay đi thì lại cảm giác càng ngày càng xa, khognr cách một đoạn bỗng thành khoảng cách trời đất.

>

> Phổ Hiền Bồ Tát vừa cười vừa nói: "Cái này là Chân Không, Chân Không không thể độ."

>

> Tam Pháp Kim Liên trong tay Phổ Hiền Bồ Tát lóe lên, Trương Minh hiên bay ra ngoài trong nháy mắt, nắm Thương Thí Thần trở lại chỗ của mình, mặt mũi tràn đầy kinh hãi.

>

> Phổ Hiền Phổ Hiền vừa cười vừa nói: "Cái này gọi là Luân Hồi, vạn vật có Luân Hồi, vòng đi vòng lại."

>

> Trương Minh hiên nỉ non nói ra: "Làm sao có thể? Như vậy thì đánh thế nào?"

>

> Thí Thần hừ lạnh một tiếng, giọng nói vang vọng trong tai Trương Minh hiên: "Chẳng qua chỉ là Pháp Tắc Không Gian thô thiển, Pháp Tắc Không Gian không có gì lớn, chỉ cần ngươi đủ mạnh, lấy chính mình chống lại hắn, hắn sẽ không ảnh hưởng tới ngươi."

>

> Thanh Bình cũng khó có lúc đi trấn an nói: "Không được ủ rũ, thời gian tu luyện của ngươi quá ngắn, ngộ đạo không phải chuyện một sớm một chiều."

>

> Trương Minh hiên dựng lại ý chí chiến đấu nói: "Ta sẽ không ủ rũ, cuối cùng sẽ có một ngày ta ngộ được đạo của mình, nhất định không kém hơn họ."

>

> Kiếm Thanh Bình khẽ gật đầu, rất tốt ~

>

> Sau đó Trương Minh hiên vừa chua chát nói: "Nhưng giờ phải làm sao đây?"

>

> Phổ Hiền Bồ Tát ở xa vừa cười vừa nói: "Thần Quân muốn thử lại đạo của bần tăng lần nữa không?"

>

> Thanh Bình nói ra: "Không cần sợ hắn, lấy kiếm đạo đối địch."

>

> Trương Minh hiên nắm thật chặt kiếm Thanh Bình nói: "Được!"

>

> Trên người lập tức hiện ra hư ảnh Phong Vân Vô Kỵ, phóng về phía Phổ Hiền Bồ Tát trong nháy mắt.

>

> Tam Pháp Kim Liên trong tay Phổ Hiền Bồ Tát xoay chuyển, vừa cười vừa nói: "Âm dương nghịch loạn, càn khôn điên đảo, thế gian vô thường!"

>

> Chỉ một thoáng thiên địa điên đảo, cảm giác hỗn loạn, Trương Minh hiên gặp phải một trận luống cuống tay chân.

>

> Thân ảnh Phong Vân Vô Kỵ hiện lên bên ngoài người Trương Minh hiên, kiếm Thanh Bình chém ra một đạo quỹ tích huyền ảo, đoạn kiếm đạo!

>

> Từng đạo từng đạo ở giữa không trung bị pháp tắc nhỏ xíu chém đứt, trời đất khôi phục, cảm giác khôi phục, tất cả mọi thứ đều khôi phục bình thường.

>

> Phổ Hiền Bồ Tát nhất thời biến sắc, kêu lên ngạc nhiên: "Kiếm đạo! Ngươi hiểu kiếm đạo!"

>

> Trương Minh hiên trào phúng nói: "Cái này gọi là đoạn kiếm đạo, ngươi chỉ là dế nhũi!"

>

> Thừa dịp Phổ Hiền khiếp sợ, chém một kiếm về phía Phổ Hiền, thân kiếm trong tay Trương Minh Hiên đã biến mất trên không trung, không gian trước mặt Phổ Hiền bị phá vỡ, xuất hiện ở trước mặt hắn.

>

> Phổ Hiền hoảng sợ vội vàng lui lại tránh né, vẫn bị một kiếm khí đảo qua, tạo thành một vết thương sâu trước ngực, huyết dịch đỏ thẫm lồng ngực.

>

> Phổ Hiền kêu lên một tiếng đau đớn, sắc mặt tái nhợt trong chốc lát, che ngực lui về phía sau.

>

> Trương Minh hiên còn muốn thừa thắng xông lên, một cành liễu bay ra từ không trung, cành liễu đâm về phía Trương Minh hiên.

>

> Trương Minh hiên vội vàng lấy thương Thí Thần chặn lại, ầm một tiếng, ma khí màu vàng nở rộ, cành liễu đứt gãy, Trương Minh hiên cũng bị bắn ngược ra ngoài.

>

> Một cột sáng vàng từ trên trời giáng xuống, phía trên cột sáng có ba vòng tròn quay quanh, giữ chặt Trương Minh hiên trong nháy mắt, giam cầm tu vi, cố định trên trụ.

>

> Trương Minh hiên vùng vẫy hai lần, không thể nhúc nhích tí nào, cúi đầu nhìn thoáng qua đài sen dưới chân rồi nói: "Độn Long Thung!"

>

> Ngẩng đầu giận dữ mắng: "Văn Thù ngươi cái cái đồ thu bỉ, có bản lĩnh thì đánh một trận quang minh chính đại, đánh lén có gì tài ba?"

>

> Văn Thù Bồ Tát, Quan Âm Bồ Tát xuất hiện trên không trung.

>

> Văn Thù vừa cười vừa nói: "Nếu như đạo hữu không dùng hai món chí bảo này, bần tăng sẽ công bằng với đạo hữu."

>

> Phổ Hiền Bồ Tát nhìn thấy Văn Thù và Quan Âm, áy náy nói: "Là bần tăng sơ suất, đa tạ hai vị đạo hữu cứu giúp."

>

> Trương Minh hiên giận mắng: "Ba Chuẩn Thánh đối phó với một Thái Ất Kim Tiên là ta, lại còn nh lén, có còn mặt mũi không?"

>

> Quan Âm khẽ cười nói: "Thần Quân cũng không phải Thái Ất Kim Tiên bình thường."

>

> Văn Thù Bồ Tát vừa cười vừa nói: "Chỉ cần có thể đạt được mục tiêu, cho tới bây giờ quá trình đều không quan trọng."

>

> Quan Âm nhìn liếc trận pháp không gian từ từ nhỏ dần, khẽ cười nói: "Phong ấn sắp hoàn thành, Thần Quân cứ ở đây ngộ đạo đi! Hơn mười năm sau, bần tăng sẽ đến thả ngài ra ngoài."

>

> Trương Minh hiên nỉ non nói: "Hơn mười năm ư! Ta không đợi được."

>

> Ba người Quan Âm mang theo nụ cười, không chờ được cũng phải chờ, hiện tại cũng không do ngươi.

>

> Trương Minh hiên nghiến răng nghiến lợi, tức giận nhìn đám người này nói: "Đều là các ngươi bức ta đó?"

>

> Quan Âm cười nói: "Thần Quân còn có thủ đoạn gì nữa ư? Nếu ngươi trông cậy vào Vô Đương Thánh Mẫu và Vân Tiêu Tiên Tử, khả năng sẽ phải thất vọng, bọn họ không tới Hồng Hoang được."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!