TRANG 423# 2
> Chương 845: Phá trận
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên nhắm mắt, đau khổ nói: "Thí Thần, cách phá trận lúc trước ngươi nói là cách gì?"
>
> "Dùng thần lực của Nữ Oa!" Thí Thần có chút hưng phấn nói: "Thiếu chủ, ngài muốn tiếp nhận thần lực của Nữ Oa sao?"
>
> Trương Minh Hiên đau buồn phẫn nộ gật đầu, mắt nhắm lại, cổ nghểnh lên nói: "Làm đi. . ."
>
> Từng luồng sức mạnh thần thánh màu trắng thông qua thương Thí Thần di chuyển vào trong cơ thể Trương Minh Hiên. Cùng với sự tràn vào của thần lực do Nữ Oa tạo ra, chiếc trường bào màu trắng trên người Trương Minh Hiên biến thành bộ váy tiên màu tím, mái tóc màu vàng kim rủ xuống phía sau đầu, khuôn mặt thanh tú khẽ cau mày tỏa ra khí chất yếu đuối, bị kẹt trong cây cột vàng nhìn rất khiến người ta thương tiếc.
>
> Trương Minh Hiên tiến hóa đến cực độ, trở thành nữ đại lão Trương Minh Hiên!
>
> Quan Âm trừng mắt nhìn Trương Minh Hiên, ý. . . đây là người trong đồng đạo?
>
> Phổ Hiền Bồ Tát lẩm bẩm nói: "Bần tăng đột nhiên có chút bất an trong lòng!"
>
> Văn Thù Bồ Tát kết ấn trong tay hét nói: "Thất Bảo Kim Liên, Trấn. . . Phong. . . Cấm. . ."
>
> Trên cột Độn Long, từng đạo phù văn cấm chế hiện lên, ba vòng tròn giam giữ phù triện lưu chuyển hiện rõ những ánh sáng màu vàng, hư không đều bị trấn phong.
>
> Trương Minh Hiên ngẩng đầu, cắn răng nanh, bực tức nói: "Ta muốn các ngươi chết. . ." Dáng vẻ thở hổn hển không những không đáng sợ, ngược lại có chút đáng yêu.
>
> Sau đó toàn thân tỏa ra ánh sáng lất phất, cả người như hư hóa, từ trên cột Độn Long bước thẳng xuống, cấm chế ở phía trên không có chút tác dụng gì.
>
> Văn Thù Bồ Tát kinh hãi nói: "Loại sức mạnh này là gì?"
>
> Quan Âm Bồ Tát lập tức kinh hoảng nói: "Sức mạnh của thánh nhân, là sức mạnh của Nữ Oa nương nương. Đi. . ."
>
> Bóng người của Quan Âm liền biến mất vào hư không trong nháy mắt. Bóng dáng của Văn Thù và Phổ Hiền cũng nhanh chóng biến mất.
>
> Trương Minh Hiên chớp đôi mắt to sáng rực như trân châu, cái gọi là đại trận Kha Minh Liên Hoa căn bản không ngăn được tầm mắt của hắn, đường vân trận pháp ẩn giấu trong trời đất bị hắn nhìn một cái đã có thể nhìn thông suốt.
>
> Trương Minh Hiên hờn dỗi nói: "Ép ta đến bước đường này, muốn chạy ư? Làm gì dễ như vậy! Phá cho ta. . ."
>
> Trên thân kiếm của kiếm Thanh Bình xuất hiện ánh sáng màu trắng nhàn nhạt, một kiếm vung ra không có kiếm khí, không có kiếm quang, ý cảnh vô thượng xuất hiện, một tiếng rầm rầm long trời lở đất, toàn bộ đại trận Kha Minh Liên Hoa liền tan rã vỡ vụn trong thoáng chốc.
>
> Vừa hoa mắt một cái, Trương Minh Hiên đã xuất hiện trên sông Tử Mẫu ở hồng hoang. Quan Âm Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát cũng rơi từ trên trời xuống, sắc mặt rất khó coi. Dễ nhận thấy, đại trận Kha Minh Liên Hoa bị phá, bọn họ cũng bị ảnh hưởng.
>
> Trương Minh Hiên vừa nhìn thấy ba người bọn họ, mắt lập tức đỏ lên, tức giận hét lớn một tiếng: "Đừng chạy, đều chết hết cho ta!"
>
> Chân vừa giẫm xuống, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt bọn họ, thương Thí Thần trong tay càn quét.
>
> Sắc mặt ba người Quan Âm, Phổ Hiền, Văn Thù ngay lập tức biến đổi, ba người khẽ nhỏ giọng niệm: "A Di Đà Phật!" Ba kim thân khổng lồ ngăn cản trước mặt.
>
> "Pằng. . ." một tiếng vang cực lớn, trường thương quét lên trên kim thân, ba kim thân ngã bay ra ngoài trong nháy mắt. Pằng pằng pằng. . . ba tiếng vang khó chịu nện trên ba người Quan Âm, bay xa mấy nghìn mét mới dừng lại. Trên ngực mỗi kim thân có một vết đập đen nhánh, xung quanh vết đập hiện đầy những kẽ hở chằng chịt, ma khí đen nhánh tản ra bên ngoài.
>
> Quan Âm ném bình Ngọc Tịnh trong tay, hét lớn: "Vô Lượng Trạch Quốc. . ."
>
> Một dòng nước trong Ngọc Tịnh phun ra, trong chớp mắt bầu trời hóa thành một vùng biển lớn, biển lớn treo trên không, sóng lớn dữ dội bao trùm toàn bộ Nữ Nhi quốc.
>
> Vô số bách tính trong Nữ Nhi quốc đều ngẩng đầu sợ hãi nhìn biển lớn trên đỉnh đầu. Bọn họ sợ tới mức quỳ xuống đất, dập đầu lia lịa, khẩn cầu với sông Tử Mẫu.
>
> Bên đường lớn, xe ngựa dừng lại, Đường Tam Tạng nhìn biển lớn trên trời nói: "Ngộ Không, đây. . . đây là yêu quái sao?"
>
> Tôn Ngộ Không nhấc chân đứng trên nóc xe ngựa, vò đầu bứt tai nghiêm túc nói: "Đây không phải là yêu quái, là có đại năng đang đấu pháp, rất kịch liệt!"
>
> Đường Tam Tạng lo âu nói: "Nếu đấu pháp mất kiểm soát, chẳng phải nước biển trên trời đều sẽ rơi hết xuống, nhấn chìm toàn bộ Nữ Nhi quốc sao?"
>
> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói: "Sư phụ, ngài yên tâm đi! Lão Trư ta sẽ bảo vệ ngài được bình an."
>
> Đường Tam Tạng chắp hai tay, thành kính cầu nguyện niệm: "A Di Đà Phật, Phật tổ phù hộ. . ."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Tiểu đạo nhi. . ."
>
> Buông thương Thí Thần, tùy ý để nó trôi lơ lửng bên cạnh mình, giơ bàn tay ngọc ngà trong suốt túm một cái, một luồng thần quang trắng toát bao phủ Vô Lượng Trạch Quốc, nó ngay lập tức thu nhỏ lại, từ một vùng biển lớn vô biên vô tận biến thành một dải nước trong suốt, bị Trương Minh Hiên nắm trong tay.
>
> Giọng Trương Minh Hiên lanh lảnh nói: "Sông Tử Mẫu quá đơn điệu, cần một vài sinh mạng tô điểm."
>
> Tay vừa rung, dải nước bịch một cái vỡ tan tành, hóa thành những chú tôm cá kỳ lạ long lanh trong suốt rơi về phía sông Tử Mẫu, độp độp như những giọt mưa nện vào trong sông Tử Mẫu, rất nhanh chóng liền bơi đi.
>
> Quan Âm Bồ Tát hét lên kinh hãi: "Nước sạch của ta. . ."
>
> Trương Minh Hiên cau mũi, bất mãn nói: "Bây giờ là nước sạch của ta."
>
> Tam pháp kim liên trong tay Phổ Hiền Bồ Tát lay động, tức giận nói: "Luân hồi. . ."
>
> Một luồng sức mạnh vô hình tác động lên trên người Trương Minh Hiên. Hắn có thể cảm nhận được rõ rệt luồng sức mạnh khó lường này đang muốn kéo hắn quay trở lại quá khứ, chỉ là sức mạnh này quá yếu!
>
> Cơ thể Trương Minh Hiên khẽ rung lên một chút, luồng sức mạnh vô hình này liền vỡ tan trong nháy mắt.
>
> Phổ Hiền Bồ Tát hừ một tiếng, sắc mặt càng tái nhợt vài phần.
>
> Văn Thù Bồ Tát vội vàng nói: "Hắn có sức mạnh của thánh nhân Nữ Oa trên người, không thể địch lại được, chúng ta đi. . ."
>
> Tam pháp kim liên của Phổ Hiền Bồ Tát vừa vẽ ra, quát lớn: "Hư không vô giới. . . Đi!"
>
> Ba người liền chạy trốn đi xa trong chớp mắt.
>
> Một màn che vô hình xuất hiện trước mặt Trương Minh Hiên, trong màn che như có không gian bao la bát ngát, khó mà bay vượt qua.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Giờ ta đã biết thần lực tạo hóa dùng như thế nào rồi, cách cỏn con này không có tác dụng với ta."
>
> Hắn đưa ngón tay ra chỉ lên màn che hư không, đại đạo hư không của Phổ Hiền liền hóa thành một con chim trong nháy mắt, vui sướng xòe rộng cánh kêu to bay lên trên trời.
>
> Phổ Hiền Bồ Tát đang bay vượt trong hư không hoảng sợ nói: "Đạo tạo hóa này thật đáng sợ, lại có thể khiến đạo hóa của ta thành sinh linh."
>
> Văn Thù Bồ Tát nghiêm túc nói: "Đạo của thánh nhân, làm gì có cái nào không đáng sợ?"
>
> Ba người vội vàng dừng việc bay vượt qua hư không chảy loạn, nghiêm túc nhìn về phía trước.
>
> Chỉ thấy phía trước có một thiếu nữ đang cười như không cười nhìn họ, một tay cầm trường kiếm, một tay cầm trường thương, cả người tỏa ra sự ớn lạnh.
>
> Quan Âm Bồ Tát giơ một bàn tay lên, niệm: "A Di Đà Phật. . . , chúng ta không hề muốn hại Thần quân, hà cớ gì Thần quân hùng hổ hăm dọa lẫn nhau chứ?"
>
> Trương Minh Hiên hờn dỗi nói: "Không muốn giết ta, nhưng lại muốn phong ấn ta. Vậy bây giờ ta cũng không giết các ngươi, phong ấn các ngươi mấy chục năm, các ngươi thấy sao?"
>
> Quan Âm cười nói: "Vậy xin mời Thần quân ra tay đi!"
>
> Hai vị Bồ Tát còn lại cũng là dáng vẻ tùy ý xử lý, thu hồi linh bảo mang theo nụ cười thản nhiên.
>
> Văn Thù Bồ Tát cười nói: "Đối với Tiên Phật mà nói, mấy chục năm cỏn con chẳng qua chỉ là thời gian thấm thoát thoi đưa, bế quan một lần cũng hơn mấy chục năm."
>
> Phổ Hiền Bồ Tát gật đầu nói: "Đúng vậy, coi như là một lần thiện ngộ thôi."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nghi ngờ bọn họ, cảnh giác nói: "Các ngươi thật sự đưa tay chịu trói?"
>
> Quan Âm gật đầu, nói: "Nhân lúc trước, quả hiện tại, quả báo mà thôi. Vẫn xin Thần quân ra tay đi!"
>
>
>
>