Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 850: Mục 851

TRANG 426# 1

> Chương 850: Đường Tam Tạng buổi đầu gặp Quốc Vương Nữ Nhi Quốc

>

>

>

>

>

>

> Một bên, Đường Tam Tạng dẫn Tôn Ngộ Không đi vào hoàng cung Nữ Nhi Quốc, đi qua con đường lớn rỗng rãi sạch sẽ, đi đến đại điện nghị sự.

>

> Đường Tam Tạng bước vào đại điện, ngẩng đầu nhìn Quốc Vương Nữ Nhi Quốc ngồi trên vương tọa.

>

> Đường Tam Tạng lập tức dừng bước chân, bốn mắt nhìn nhau với Nữ Nhi Quốc, hai ngươi cùng dâng lên một cảm giác trước nay chưa từng có, bầu không khí kỳ dị tràn ngập.

>

> Tôn Ngộ Không nhảy đến bên cạnh Đường Tam Tạng, lay lay Đường Tam Tạng đang đờ đẫn, nói nhỏ: "Sư phụ, người đang nghĩ gì vậy? Mau hành lễ đi!"

>

> Đường Tam Tạng lấy lại thần hồn, chân tay luống cuống vội vàng bước lên trước, khom người hành lễ nói: "Đường Tam Tạng tăng lên Đại Đường bái kiến nữ vương bệ hạ."

>

> Tôn Ngộ Không cũng chắp tay cười hi hi nói: "Bái kiến, bái kiến."

>

> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc nở nụ cười, đưa tay nói: "Mau, mời đứng dậy."

>

> Đường Tam Tạng đứng thẳng người lại nói: "Đa tạ bệ hạ!"

>

> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc nhìn thị nữ bên cạnh nói: "Ban ngồi."

>

> Hai thị nữ cung kính nói: "Vâng!"

>

> Hai thị nữ lập tức xoay người rời đi, nhưng lát sau đã mang ra hai chiếc ghế, đặt ở bên trái phía dưới.

>

> Tôn Ngộ Không "ồ" lên một tiếng, liền nhảy lên ghế, ngồi xổm trong ghế, đôi mắt linh lợi nhìn ngắm xung quanh.

>

> Đường Tam Tạng lén trừng mắt nhìn Tôn Ngộ Không, con khỉ này lại làm mất thể diện của vi sư, sau đó cung kính nói: "Đa tạ bệ hạ."

>

> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc nói: "Ngự đệ không cần đa lễ, mau ngồi đi."

>

> Đường Tam Tạng đến bên chiếc ghế và ngồi xuống, khuôn mặt nở nụ cười nho nhã khiêm tốn.

>

> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc nhìn Đường Tam Tạng, trong mắt hiện lên ý cười khen ngợi: "Ngự đệ tướng mạo đường đường anh tuấn, đúng là nam nhi thiên triều thượng quốc."

>

> Đường Tam Tạng mặt hồng đỏ nói: "Bệ hạ quá khen rồi."

>

> Ánh mắt Quốc Vương Nữ Nhi Quốc hiện lên ý cười, nói: "Ngự đệ chớ khiêm tốn, dù Nữ Nhi Quốc ở Tây Lương cách xa Đại Đường hàng nghìn dặm núi sông, nhưng vẫn nghe danh Đông Thổ Thượng Quốc, vật hoa thiên bảo, nhân kiệt địa linh, cũng khó trách xuất hiện nhân vật như Ngự Đệ."

>

> Đường Tam Tạng sắc mặt ửng đỏ, được Quốc Vương Nữ Nhi Quốc khen ngợi nên đứng ngồi không yên.

>

> Không biết tại sao, khi đối diện với nàng lại có cảm giác căng thẳng, tim đập nhanh, lòng bàn tay toát mồ hôi, cứ như mắc bệnh vậy.

>

> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc cười hỏi: "Ngự đệ có thể kể cho quả nhân về phong thổ nhân tình ở Đại Đường không?

>

> Đường Tam Tạng thở dài trong lòng, vội nói: "Dĩ nhiên là được."

>

> Sau đó Đường Tam Tạng kẻ mọi chuyện của Đại Đường, tuy rời khỏi Đại Đường bao nhiêu năm nay, nhưng thông qua điện thoại, những thay đổi của Đại Đường, Đường Tam Tạng vẫn nắm rõ như lòng bàn tay, kể ra những sự phát triển của Đại Đường, nét mặt Đường Tam Tạng sáng bừng, tự hào, khiến cho Quốc Vương Nữ Nhi Quốc sửng sốt từng hồi.

>

> Một người nói, một người nghe, còn một người mơ màng buồn ngủ, thời gian chầm chậm trôi qua.

>

> Trong lúc lơ đãng, đã đến chạng vạng tối, bụng của Đường Tam Tạng không thể kìm được kêu lên hai tiếng.

>

> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc cười nói: "Là lỗi của quả nhân, quên chuẩn bị bữa tối cho ngự đệ."

>

> Đường Tam Tạng cũng tỏ ra hơi khó chịu, không biết làm sao.

>

> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc gọi người: "Người đâu?"

>

> Một thị nữ đi đến, cung kính hành lễ nói: "Bệ hạ, xin dặn dò."

>

> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc nói: "Dặn dò ngự thiền phòng chuẩn bị đồ ăn chay, ta muốn ăn cùng ngự đệ."

>

> Thị nữ cung kính nói: "Vâng~" sau đó đi lùi lại quay người rời đi.

>

> Đường Tam Tạng vội nói: "Bệ hạ không cần phải như vậy, bần tăng quay về ăn chút là được rồi."

>

> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc cười nói: "Ngự đệ đừng từ chối, quả nhân còn có rất nhiều chuyện muốn thỉnh giáo ngự đệ."

>

> Dưới yêu cầu mạnh mẽ của Quốc Vương Nữ Nhi Quốc, Đường Tam Tạng chỉ có ở cùng ăn bữa tối với nàng.

>

> Trong khe nứt không gian, Trương Minh Hiên và Thanh Loan ngồi trong căn phòng bọt khí ổn định, thưởng thức mỹ vị, mỹ tửu.

>

> Trương Minh Hiên nhìn ra bên ngoài cười nói: "Quốc Vương Nữ Nhi Quốc đó chính là tình kiếp của Đường Tam Tạng.

>

> Thanh Loan nghiêm túc nói: "Nương nương đã nói rồi, đây gọi là tình duyên, tình duyên của Đường Tam Tạng. Tình kiếp và cách nói của đám người Phật giáo.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Là ta nói sai rồi."

>

> Hai người nhìn ra bên ngoài, Quốc Vương Nữ Nhi Quốc đang cười gắp thức ăn cho Đường Tam Tạng, Đường Tam Tạng không biết từ chối thế nào.

>

> Trương Minh Hiên chậc chậc nói: "Đường Tam Tạng đúng là có phúc, lại gặp được nữ tử thế này, xinh đẹp, biết chăm sóc người khác, hơn nữa còn là một Quốc Vương, chỉ đáng tiếc là người phàm, họ được định trước khó có thể dài lâu."

>

> Thanh Loan cười nói: "Ta sẽ nhận nàng ta làm đồ đệ."

>

> Trương Minh Hiên chắp tay cười nói: "Chúc mừng Thanh Loan tỷ đắc giai đồ."

>

> Thanh Loan cười, hài lòng nhìn ra bên ngoài.

>

> Trương Minh Hiên hiếu kỳ hỏi: "Thanh Loan tỷ, bỗng nhiên ta nghĩ đến một vấn đề."

>

> "Vấn đề gì?"

>

> "Giữa thần và tiên khó có thể sinh ra con cháu, vậy thần tiên kết thành đạo lữ đến sông Mẫu Tử uống một ngụm không phải có thể mang thai sao?"

>

> Thanh Loan cười nói: "Giống như Thanh Nhã?"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu, ánh mắt lo âu nói: "Nữ Oa nương nương không phải lúc nào cũng để ý tới sông Mẫu Tử chứ?"

>

> Thanh Loan không vui nói: "Ngươi coi đất thần thiên là ăn cơm khô à? Đây là nơi nương nương tạo người, thánh địa nhân tộc, coi như nương nương không để ý đến, những sơn thần thổ địa thủy thần thành hoàng của thiên đình, và các La hán, bồ tát hộ pháp kim cương của Linh Sơn cũng sẽ trấn hộ bên ngoài Nữ Nhi Quốc, bảo vệ Nữ Nhi Quốc, yêu quái nào dám khiêu khích Linh Sơn và Thiên đình? Đại yêu thượng cổ ai không biết lai lịch của sông Mẫu Tử, to gan đến khiêu khích nương nương?"

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Thì ra là có người bảo vệ!"

>

> Thanh Loan nhìn Trương Minh Hiên, nói: "Lẽ nào người còn muốn lấy trộm hay sao?"

>

> Trương Minh Hiên vội lắc đầu nói: "Không dám, không dám~ Tôi đâu dám trộm đồ của nương nương!" Vội vàng bưng chén rượu.

>

> Thanh Loan cau mày nhìn Trương Minh Hiên nói: "Chuyện ta bảo ngươi làm, ngươi làm đến đâu rồi?"

>

> Trương Minh Hiên trả lời theo bản năng: "Chuyện gì?"

>

> Thanh Loan nhất thời tức giận nói: "Quả nhiên ngươi quên rồi, dám quên chuyện ta giao phó, giả nữ hầu hạ cho ta."

>

> Trương Minh Hiên mặt biến sắc, vội nói: "Thanh Loan tỷ bớt giận, để ta nghĩ, để ta nghĩ kỹ."

>

> Ánh mắt hoảng loạn nhìn ra bên ngoài thấy Tôn Ngộ Không đang ăn uống một mình một bàn, trong lòng lóe lên vội nói: "Thanh Loan nói chuyện để Tôn Ngộ Không trở về cung Oa Hoàng phải không?"

>

> Thanh Loan tức giận nói: "Nghĩ ra rồi?"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu, cười nói: "Mấy ngày trước gõ chữ hơi nhiều, đầu óc hơi lẫn một chút."

>

> Thanh Loan hỏi: "Làm thế nào rồi? Không phải vẫn chưa bắt đầu kế hoạch chứ?"

>

> Trương Minh Hiên đảo mắt, cười nói: "Sao có thể? Ta sớm đã nghĩ ra rồi."

>

> Sau đi đưa ra hai ngón tay, lại vội đưa thêm một ngón tay, nói: "Muốn thu phục Tôn Ngộ Không, cần ba bước."

>

> Thanh Loan hiếu kỳ hỏi: "Ba bước gì?"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!