TRANG 426# 2
> Chương 851: Nữ Vương cầu thân
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên ho một tiếng nó: "Bước đầu tiên, quan trọng là ở Bạch Tinh Tinh, thu phục Bạch Tinh Tinh trước, sau đó thu phục Tôn Ngộ Không dễ hơn nhiều."
>
> Thanh Loan suy nghĩ gật đầu, cười nói: "Có lý, chắc là nương nương sẽ thích Bạch Tinh Tinh! Sau đó thì sao?"
>
> Trương Minh Hiên làm ra vẻ thần bí nói: "Thời cơ chưa tới, không thể tiết lộ thiên cơ."
>
> "Không phải ngươi chưa nghĩ ra chứ?"
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: "Sao có thể chưa nghĩ ra? Nhiệm vụ của Nữ Oa nương nương, đối với ta là chuyện quan trọng nhất đời người, sớm đã lên kế hoạch ổn thỏa rồi. Bởi vì thời gian quá lâu, có hơi quên chút, vừa nãy nhất thời chưa nghĩ ra."
>
> Thanh Loan hừ hừ hai tiếng nói: "Thôi được, lần này bỏ qua cho ngươi."
>
> Ăn xong bữa tối, Quốc Vương Nữ Nhi Quốc và Đường Tam Tạng lại nói chuyện thêm một lúc, phần lớn đều là Quốc Vương Nữ Nhi Quốc hỏi, Đường Tam Tạng bị động trả lời, hai người nói nói cười cười, Tôn Ngộ Không bị họ coi như không nhìn thấy.
>
> Cho đến khi trời tối, Quốc Vương Nữ Nhi Quốc mới cho hai người Đường Tam Tạng, Tôn Ngộ Không về phòng.
>
> . . .
>
> Sau khi Đường Tam Tạng và Tôn Ngộ Không về đến dịch trạm, nhìn thấy Trư Bát Giới đang nằm một cách thoải mái trên giường của Đường Tam Tạng, bên cạnh để một đống trái cây, nho chuối vv. . vv. . , Sa Ngộ Tĩnh đang xách hai thùng vỏ trái cây đi ra ngoài.
>
> Sa Ngộ Tĩnh vừa nhìn thấy Đường Tam Tạng và Tôn Ngộ Không lập tức dừng bước chân, kinh ngạc kêu lên: "Sư phụ, đại sư huynh, cuối cùng hai người cũng về rồi."
>
> Trư Bát Giới nuốt cả quả chuối, lười biếng nói: "Sư phụ, hai người đi lâu vậy? Bữa tối cũng không có ai chuẩn bị, Lão Trư đói sắp chết rồi."
>
> Tôn Ngộ Không hai bước nhảy lên giường, ngồi xổm bên cạnh Trư Bát Giới, một tay xách tai Trư Bát Giới cười nói: "Đồ ngốc, chúng ta đi bái kiến bệ hạ, ngươi ở nhà ăn uống no say rồi?"
>
> Trư Bát Giới vội nói: "Ai ô~ đau đau đau, con khỉ ôn dịch bỏ tay ra."
>
> Đường Tam Tạng nói: Ngộ Không mau buông tay
>
> Lúc này Tôn Ngộ Không mới buông tay.
>
> Đường Tam Tạng nhìn Trư Bát Giới nói: "Ngộ Năng, sao con ăn nhiều trái cây như vậy?"
>
> Trư Bát Giới ngồi dậy cười hề hề nói: "Sư phụ người không biết, thai phụ ăn nhiều trái cây mới tốt cho thai nhi, đây là dịch thừa nói cho ta biết."
>
> Đường Tam Tạng xoa xoa bụng theo bản năng, rồi nói: "Vậy vi sư cũng ăn một chút!"
>
> Tiến lên phía trước, lấy một chùm nho trên giường cầm ăn.
>
> Một lúc sau, Sa Ngộ Tĩnh đi đổ rác quay lại, đặt thùng gỗ bên cạnh Đường Tam Tạng, cười ha ha hỏi: "Sư phụ, văn điệp thông quan được thông qua chưa?"
>
> Đường Tam Tạng ngừng ăn nho, lắc đầu nói: "Chưa, nữ vương bệ hạ rất hiếu kỳ với Đại Đường chúng ta, không ngừng hỏi vi sư chuyện của Đại Đường, vi sư nhất thời quên mất."
>
> Sa Ngộ Tĩnh cười ha ha nói: "Không sao, ngày mai Sư phụ lại đi bái kiến nữ vương bệ hạ là được."
>
> Đường Tam Tạng do dự nói: "Nữ vương bệ hạ rất hiếu kỳ với Đại Đường chúng ta, e rằng phải lưu lại mấy ngày."
>
> Trư Bát Giới kêu khổ nói: "Còn phải mấy ngày ư? Sư phụ, người đưa điện thoại cho nữ vương bệ hạ, sau đó để bà ấy tự lên mạng tìm hiểu không phải là được sao? Chúng ta còn phải nhanh chóng lên đường, tìm một người mẹ cho đứa con trong bụng người quan trọng hơn."
>
> Sa Ngộ Tĩnh cũng khuyên nói: "Sư phụ, nhị sư huynh nói đúng đấy!"
>
> Đường Tam Tạng chần chừ một lúc, nói; "Vậy được! Ngày mai ta sẽ giao điện thoại cho nữ vương bệ hạ."
>
> Tôn Ngộ Không ăn một quả chuối, cười hi ha nói: "Ta thấy không cần phải tìm người khác đâu, Nữ Vương này rất thích hợp."
>
> Trư Bát Giới cười hề hề nói: "Vậy tình cảm tốt, sư phụ trở thành hoàng hậu."
>
> Đường Tam Tạng giáo huấn: "Chớ có nói bậy."
>
> . . .
>
> Sau đó một thời gian, Nữ Vương đưa Đường Tam Tạng đến ngự hoa viên thưởng hoa, chơi thuyền trên hồ Minh Kính, sáng sớm ngắm mặt trời mọc, hoàng hô đốt lửa thưởng ca vũ, tình cảm hai người cũng dần dần thân thiết, trước đây vốn là Nữ Vương bệ hạ, ngự đệ Đại Đương, bây giờ trở thành Nữ cơ thí chủ, ngự đệ ca ca.
>
> Sáng sớm, đoàn người Đường Tam Tạng đang ăn cơm trong dịch trạm.
>
> Tôn Ngộ Không vểnh tai lên nói: "Sư phụ, chúng ta đã ở Nữ Nhi Quốc này hơn nữa tháng rồi? Cuối cùng bao giờ chúng ta lên được?"
>
> Sa Ngộ Tĩnh cũng nói: "Đúng vậy! Sư phụ, bao giờ chúng ta đi?"
>
> Trư Bát Giới vừa ăn vừa cười hề hề nói: "Không đi cũng tốt, ở đây ăn ngon ngủ ngon, dưỡng thai tốt."
>
> Đường Tam Tạng nói: "Đợi thêm đi, Nữ Vương bệ hạ còn chưa học xong cách sử dụng điện thoại, còn cần bần tăng dạy thêm vài ngày."
>
> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói: "Sư phụ, không phải cần dạy Nữ Vương dùng điện thoại, mà là người động lòng rồi!"
>
> Đường Tam Tạng run lên, liền khiển trách nói: "Chớ có nói bừa!"
>
> "Thánh chỉ đến!" Một tiếng hô từ bên ngoài vọng vào.
>
> Sư đồ Đường Tam Tạng lập tức quay đầu nhìn ra, thấy một quan viên già dâng một cuộn thánh chỉ đi vào, hai bên có hai hàng nữ binh mặc áo giáp.
>
> Đường Tam Tạng vội vàng đứng lên nói: "Đường Tam Tạng bái kiến lão đại nhân, không biết Nữ Vương bệ hạ truyền ý chỉ gì?"
>
> Lão quan viên cười ha ha nói: "Ngự đệ Đại Đường không cần đa lễ, sau này chúng ta là người một nhà rồi."
>
> Trư Bát Giới nói: "Các người là người Nữ Nhi Quốc, sư phụ ta là người Đại Đường sao có thể thành người một nhà?"
>
> Lão quan viên giơ thánh chỉ trong tay, cười ha ha nói: "Lĩnh thánh chỉ này thì thành người một nhà rồi. Ở đây, lão thân xin chúc mừng ngự đệ trước."
>
> Tôn Ngộ Không nhảy lên trước, đưa tay giật thánh chỉ trong tay lão quan viên, hihi cười nói: "Lão Tôn ta rất hiếu kỳ muốn xem trong thánh chỉ này viết cái gì?"
>
> Mở thánh chỉ ra xem, phát ra tiếng "ô" kinh ngạc, đôi tai nhích nhích, ngẩng đầu nhìn Đường Tam Tạng đang đau khổ.
>
> Đường Tam Tạng chắp tay với lão quan viên, thành khẩn nói: "Xin đại nhân nói rõ, cuối cùng Nữ Vương bệ hạ có ý chỉ gì?"
>
> Lão quan viên nhìn tướng mạo hiên ngang của Đường Tam Tạng, âm thầm gật đầu, cũng chỉ có nhân vật thế này mới xứng với Nữ Vương bệ hạ, cười nói: "Lão thân đến thay Nữ Vương bệ hạ cầu thân!"
>
> Đường Tam Tạng run lên, trốn tránh theo bản năng nói: "Thiện tai, thiện tai, bần tăng một mình đến quý địa, lại không có con trai con gái, chỉ có ba đồ đệ, không biết đại nhân cầu thân ai?"
>
> Lão đại nhìn Đường Tam Tạng hiền từ, cười ha ha nói: "Hòa thượng chớ có nói vậy. Đêm qua Nữ Vương bệ hạ chúng tôi mơ một giấc mơ, trong mơ kim bình sinh lóng lánh sắc màu, ngọc kính phát sáng, là chuyện tốt sắp tới, sắp có hỷ sự.
>
> Quốc Vương bệ hạ chúng ta hạ ý chuyện vui cả nước, chiêu rể ngự đệ Đại Đường làm phò mã, ngồi phía nam gọi là cô, Quốc vương ta là đế hậu.
>
> Truyền chỉ Thái sư làm mai, hạ quan chủ hôn, vì vậy đặc biệt đến đây cầu thân.
>
> Đường Tam Tạng cúi đầu không nói gì.
>
> Trư Bát Giới cười ha ha nói: "Hỷ sự, nếu là hỷ sự, sư phụ người đồng ý đi! Như vậy chúng ta cũng được coi là hoàng thân quốc thích, vinh hoa phú quý hưởng không hết, còn đi lấy kinh vất vả làm gì."
>
> Lão đại nhân cười nói với Trư Bát Giới: "Vị Trư công tử này nói rất đúng."
>
>
>
>