TRANG 427# 2
> Chương 853: Tình nữ nhi
>
>
>
>
>
>
> Đường Tam Tạng cung kính nói với nữ vương: "Đa tạ nữ vương bệ hạ." Khuôn mặt nở nụ cười nhạt, cố ý tỏ vẻ hời hợt.
>
> Trư Bát Giới thấy bầu không khí không đúng, cũng cười hề hề nói: "Đa tạ nữ vương bệ hạ tiếp đãi, đợi khi lấy kinh trở về, chúng tôi sẽ đến làm khách."
>
> Nữ vương không rời mắt khỏi Đường Tam Tạng cười nói: "Đến lúc đó, ta sẽ đón gió tẩy trần cho các vị. Cho đồ ăn lên đi~"
>
> Một tiếng hô từ ngự hoa viên vang lên: "Mang đồ ăn lên."
>
> Một đội thị nữ đi tới, đồ ăn được đưa tới vị trí, ngay sau đó tất cả mọi người cùng ăn uống, nhưng bầu không khí có chút không vui, chỉ có Quốc Vương Nữ Nhi Quốc thỉnh thoảng nói với mọi người vài câu.
>
> Sau bữa tối, nữ vương dặn dò: "Mang hết đồ ăn xuống cho ta!"
>
> Thị nữ hai bên cung kính nói: "Vâng~"
>
> Nữ vương đứng lên, cố ý nhìn Đường Tam Tạng nói: "Ngự đệ ca ca, ta đi rồi sẽ quay lại."
>
> Đường Tam Tạng gật đầu nói: "Nữ vương bệ hạ cứ tự nhiên."
>
> Nữ vương quay người rời khỏi chỗ ngồi, đi về cung điện.
>
> Một lúc sau, cơm canh thừa đều đã được mang xuống, ánh đèn trong ngự hoa viên lên tiếp tắt, chỉ còn lại ánh đèn khu vực trống ở giữa lóng lánh, tiếng nhạc em dịu vang lên.
>
> Hai đội vũ nữ kéo tay áo xinh đẹp nhảy ra, Quốc Vương mặc chiếc váy quay lụa trắng che mặt đứng giữa họ, đôi mắt ẩn chứa ân tình nhìn Đường Tam Tạng.
>
> Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn, đều không ngờ đến.
>
> Vũ nữ vây quanh Quốc Vương đến giữa yến tiệc trong ngự hoa viên, Quốc Vương Nữ Nhi Quốc đôi mắt thâm tình nhìn Đường Tam Tạng, giơ tay áo múa trong tiếng nhạc, hát: ""Đôi uyên ương cùng bay
>
> Vườn xuân khơi gợi người say
>
> Lặng lẽ hỏi thánh tăng
>
> Nữ nhi có đẹp không
>
> Nữ nhi có đẹp không. . ."
>
> Quốc Vương trong vòng vũ nữ, xoay tròn tuyệt đẹp tại chỗ, tay áo lượn bay, váy lụa tung bay, mỹ luân mỹ hoán.
>
> Đáng tiếc cảnh tượng đẹp như vậy Đường Tam Tạng lại không dám ngắm nhìn, cúi đầu miệng nhanh chóng niệm phật: "Nam mô a di đà phật nam mô a di đà phật nam mô a di đà phật. . ." trán toát mồ hôi.
>
> Tôn Ngộ Không "ô" lên một tiếng, nhìn Quốc Vương Nữ Nhi Quốc đang nhảy múa, lại nhìn Đường Tam Tạng đang nhắm mắt niệm phật, tai lúc lắc cười quái dị.
>
> ". . . Nói cái gì vương quyền giàu sang
>
> Sợ cái gì giới luật thanh quy
>
> Chỉ nguyện thiên trường địa cửu
>
> Kết chặt với ý trung nhân của ta
>
> . . .
>
> Nguyện kiếp này mãi bên nhau, mãi bên nhau"
>
> Cùng với lời ca cuối cùng vang lên, Quốc Vương Nữ Nhi Quốc xoay tròn trong tấm lụa mỏng, ngồi quỳ xuống đất, hai hàng nước mắt tuôn rơi.
>
> "Pa~" tiếng vỗ tay đứt quãng vang lên, tràng hạt trong tay Đường Tam Tạng bỗng dưng đứt ra, hơn hai mươi viên chân châu lốp bốp rơi xuống mặt bàn, rồi lăn xuống đất.
>
> Không khí nhất thời rơi vào tĩnh lặng, tất cả quan viên đều tránh đi không nói một lời.
>
> Tôn Ngộ Không vểnh tai lên cũng không biết làm thế nào? Tình huống này chưa từng gặp? Sư phụ cũng không dạy!
>
> Lão thừa tướng đứng dậy, khoát tay với mọi người, tất cả quan viên đều nối đuôi ra ngoài theo lão thừa tướng.
>
> Trư Bát Giới nhỏ giọng hỏi: "Sư huynh, chúng ta phải làm sao?"
>
> Tôn Ngộ Không rũ tai xuống phiền não nói: "Đây là việc cá nhân của Sư phụ, Sư phụ phải tự xử lý, chúng ta cũng đi trước đi."
>
> Mấy huynh đệ Tôn Ngộ Không cũng nhanh chóng rời đi, lúc sau cả ngự hoa viên chỉ còn lại hai người Đường Tam Tạng và Quốc Vương Nữ Nhi Quốc.
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc đứng dậy, bước nhẹ đến trước mặt Đường Tam Tạn, quỳ xuống nhìn Đường Tam Tạng đang nhắm mắt, đau lòng nói: "Ngự đệ ca ca, chàng cũng muốn nhìn ta sao?"
>
> Da mặt Đường Tam Tạng run lên, từ từ mở mắt, khóe mắt ửng đỏ.
>
> Đường Tam Tạng khàn khan nói: "Nữ vương bệ hạ, sao người phải khổ như vậy?"
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc phá lên cười: "Ngự đệ ca ca, chàng không tin vào duyên sao?"
>
> Đường Tam Tạng nói: "Duyên, đều là do cố chấp, buông bỏ mới được tự tại."
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc nhìn Đường Tam Tạng nói: "Nếu không buông bỏ được thì sao? Có loại tình cảm vừa nhìn nhớ vạn năm, không quên được, không bỏ được."
>
> Đường Tam Tạng cúi đầu rủ mắt, niệm một câu: "A di đà phật~"
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc phì cười nói: "Xem dáng vẻ ngốc nghếch của chàng kía, ta hỏi chàng, lấy kinh lần này, bao giờ trở về?"
>
> Đường Tam Tạng do dự một lúc nói: "Mười năm."
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc mắt sàng lên nói: "Được, vậy ta đợi chàng 10 năm, 10 năm sau ta hy vọng chàng trở về gặp ta."
>
> Đường Tam Tạng trầm mặc rất lâu, khó khăn nói: "Được!"
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc nở nụ mãn nguyện nói; "Ngày mai, ta đổi văn điệp thông quan cho chàng."
>
> Đường Tam Tạng cúi đầu bái nói: "Đa tạ nữ vương bệ hạ."
>
> Đường Tam Tạng đứng dậy, nói: "Đêm đã khuya, bần tăng xin cáo từ."
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc cũng đứng dậy, đưa mắt tiễn bóng hình Đường Tam Tạng đi xa, bỗng nhiên nói: "Đường Tam Tạng, nếu chàng không phải là hòa thượng, chàng có đồng ý lấy ta không?"
>
> Đường Tam Tạng dừng chân một lát nói: "Bần tăng là hòa thượng! Bệ hạ bảo trọng."
>
> Đường Tam Tạng tiếp tục đi ra ngoài.
>
> Tiếng hát xa xôi vang lên sau lưng: "Đôi uyên ương cùng bay
>
> Vườn xuân khơi gợi người say
>
> Lặng lẽ hỏi thánh tăng
>
> Nữ nhi có đẹp không
>
> Nữ nhi có đẹp không. . ."
>
> Nói cái gì vương quyền giàu sang
>
> Sợ cái gì giới luật thanh quy. . ."
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc một mình dưới ánh sáng sáng lạn, nhảy múa phiêu du.
>
> Đường Tam Tạng cúi đầu đi ra ngoài, đi đến trước cổng vòm hình tròn ngự hoa viên, dừng bước chân, từ từ quay đầu nhìn Quốc Vương Nữ Nhi Quốc đang nhảy múa dưới ánh đèn, dứt khoát quyết tâm đi ra khỏi cổng vòm, hai giọt nước mắt rơi xuống sàn đá, tản xung quanh,
>
> Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tĩnh đang ngồi trên lầu cao, nhìn thấy tất cả.
>
> Trư Bát Giới chậc chậc nói: "Sư phụ, thật là tuyệt tình."
>
> Sa Ngộ Tĩnh nói: "Nhị sư huynh, Sư phụ là người đi lấy kinh do trời định, lấy cứu rỗi chúng sinh làm nhiệm vụ, sao có thể bị tình yêu trói buộc?"
>
> Trư Bát Giới trừng mắt không nói gì, ngươi thì biết gì về tình cảm?
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói: "Đợi khi lấy kinh trở về, lại qua Nữ Nhi Quốc, chưa chắc sư phụ không thể nối lại tình duyên."
>
> Trư Bát Giới lẩm bẩm nói: "Bỏ qua chính là bỏ qua, Đường Tam Tạng lúc đó còn là Đường Tam Tạng hiện tại sao?
>
> Tôn Ngộ Không kinh ngạc nhìn Trư Bát Giới nói: "Đồ ngốc, ngươi nói thế có ý gì?"
>
> Trư Bát Giới lập tức cười hề hề nói: "Sư huynh, ý của ta là lúc đó Sư phụ đã thành phật rồi."
>
> Trong lúc mấy người nói chuyện, Đường Tam Tạng đã rời khỏi hoàng cung Nữ Nhi Quốc, trầm mặc đi trên đường lớn, chậm rãi tiền về dịch trạm.
>
> Trên lầu cao, Sa Ngộ Tĩnh nói; "Đại sư huynh, nhị sư huynh, chúng ta cũng về đi."
>
> Tôn Ngộ Không vẫy tay nói: "Hai đệ cứ về trước, tạm thời lão tôn ta chưa về."
>
> Trư Bát Giới xoa xoa bụng, cười hề hề nói : "Ta phải về rồi, bây giờ mang thai không thể bị nhiễm phong hàn."
>
> Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tĩnh lập tức biến thành hai làn gió, bay về dịch trạm, chui vào hai căn phòng
>
> Phòng sách
>
>
>
>