TRANG 428# 1
> Chương 854: Nhiên Đăng đến
>
>
>
>
>
>
> Ban đêm tĩnh mịch, chỉ có những ngôi sao tô điểm bầu trời.
>
> Tôn Ngộ Không ngồi trên lầu cao đu đưa hai chân, cầm điện thoại kick ô cửa trò chuyện của Bạch Tinh Tinh, gửi tin nhắn đi: "Tinh Tinh, ta nói cho ngươi một chuyện vô cùng buồn cười, tiểu hòa thượng và Trư Bát Giới mang thai rồi."
>
> . . .
>
> Bên kia, Đường Tam Tạng lo lắng hoảng hốt về căn phòng của mình, bịch một tiếng đóng sập cửa, nằm trên giường đôi mắt vô hồn nhìn lên trên, hình ảnh nụ cười Quốc Vương Nữ Nhi Quốc hiện ra trước mắt, các loại kinh phật phật lý đều quên sạch sẽ.
>
> Mãi cho đến đêm khuya tĩnh lặng, ánh mắt lên cao, tất cả mọi ngươi đều đang chìm trong giấc ngủ, Đường Tam Tạng vẫn trằn trọc khó ngủ.
>
> "Đường Tam Tạng ~" tiếng gọi vang lên trong căn phòng Đường Tam Tạng, sau đó một phật quang yếu ớt như ánh nến phát sáng trong gian phòng.
>
> Đường Tam Tạng vội xoay người ngồi dậy, xuống giường cung kính bái: "Không biết là vị tôn giả nào giá lâm?"
>
> Trong ánh nến, hình ảnh một lão tăng hiện lên, cười híp mắt nhìn Đường Tam Tạng nói: "Đường Tam Tạng, ngươi có thể gọi ta là Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật.
>
> Đường Tam Tạng chắp tay cung kính bái nói: "Bái kiến phật tổ Nhiên Đăng, không biết phật tổ tìm đệ tử có gì dặn dò?"
>
> Nhiên Đăng cười nhìn Đường Tam Tạng nói: "Bản tọa đến để nhận đồ đệ."
>
> Đường Tam Tạng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Nhiên Đăng, khó hiểu nói: "Phật tổ Nhiên Đăng muốn nhận đệ tử làm đồ đệ?"
>
> Nhiên Đăng lắc đầu nói: "Không phải ngươi!" Chỉ vào bụng Đường Tam Tạng cười nói: "Mà là nó!"
>
> Đường Tam Tạng bất giác xoa bụng, kinh ngạc nói: "Người. . . người muốn nhận đứa trẻ này làm đồ đề?"
>
> Nhiên Đăng gật đầu cười nói: "Đúng thế."
>
> Đường Tam Tạng cung kính nói: "Phật tổ, người đến sớm quá, đứa trẻ này còn chưa sinh ra."
>
> Nhiên Đăng khẽ lắc đầu, khẽ cười nói: "Vừa hay, đã hình thành sinh mệnh, bản tọa có thể mang đi, chăm sóc cẩn thận."
>
> "Việc này. . ." Đường Tam Tạng hơi chần chừ.
>
> Nhiên Đăng thấy Đường Tam Tạng do dự, cười nói: "Ngươi không tin ta?"
>
> Đường Tam Tạng vội nói : "Không dám!" Chần chừ nói : "Chỉ là. . . chỉ là chuyện này vẫn nên đợi nó lớn lên, để nó tự quyết định thì hơn. "
>
> Nhiên Đăng không kìm được cau mày, sau đó giãn ra cười nói: "Cũng được! ngươi phải đi Tây Thiên lấy kinh, đưa theo đứa trẻ này không tiện, ta sẽ nuôi dưỡng đứa trẻ này, đợi ngươi đến Linh Sơn thì để các ngươi tự quyết đinh, như vậy được không?"
>
> Đường Tam Tạng chỉ có thể cung kinh nói: "Đa tạ Phật tổ."
>
> Nhiên Đăng cổ phật cười mãn nguyện, việc đầu tiên đã xong, đưa tay chiếu dẫn phật quang vào Đường Tam Tạng.
>
> Sang~ tiếng kiếm vang lên, kiếm ảnh màu lục bích lóe lên trong không trung, chém ngang tiếp dẫn phật quang.
>
> Cổ phật Nhiên Đăng lập tức thu tay lại, kinh ngạc nhìn vào một hướng trong không trung, sau đó cười nói: "Tiêu Dao Thần Quân đã đến sao không hiện thân?"
>
> Đường Tam Tạng cũng kinh ngạc nhìn bốn phía, Trương công tử cũng đến sao?
>
> Trương Minh Hiên cất kiếm vào eo lưng, bước ra từ không trung, mỉa mai cười nói: "Hòa thượng các ngươi thật giả tạo!"
>
> Cổ phật Nhiên Đăng nghi ngờ nói: "Sao Thần Quân lại nói vậy?"
>
> Trương Minh Hiên giễu cợt nói: "Trước đó hai vị Bồ Tát Văn Thù, Phổ Hiền không cần sĩ diện giả trang nữ nhi vào Nữ Nhi Quốc, tiếp cận đoàn người Đường Tam Tạng, chỉ điểm cho Tôn Ngộ Không đến cầu cứu Lạc Thai Tuyền, định giết hai đứa trẻ.
>
> Bây giờ, Đường Tam Tạng dự định sinh đưa trẻ ra, ngươi lại đến nói đứa trẻ này có duyên với ngươi, muốn thu nhận đệ tử. Đã có duyên, sao không tới sớm?"
>
> Trương Minh Hiên quát: "Ta thấy không phải ngươi muốn thu nhận đệ tử, mà là muốn giết nó đấy?"
>
> Đường Tam Tạng giật mình nhìn Nhiên Đăng cổ phật, khó hiểu nói: "Phật tổ, Trương công tử nói là sự thật sao?"
>
> Nhiên Đăng trầm mặc, lắc đầu nói: "Người xuất gia không nói dối, bản tọa thực sự đến thu nhận đệ tử,"
>
> Trương Minh Hiên không vui nói: "Cứ làm như trong phật giáo các ngươi rất ít người nói dối vậy."
>
> Nhiên Đăng không để ý Trương Minh Hiên, nhìn Đường Tam Tạng cười nói: "Đường Tam Tạng, để bản tọa đưa đứa trẻ đi."
>
> Trương Minh Hiên nhắc nói: "Huyền Trang, ngươi phải nghĩ kỹ, không chừng vừa giao cho hắn, đã bị hắn bóp chết."
>
> Nhiên Đăng tức giận: "Trương Minh Hiên, ngươi thật cho rằng ta không dám giết ngươi sao?"
>
> Trương Minh Hiên cau mày khiêu khích: "Ngươi thử xem!" Sau đó nhìn Đường Tam Tạng nói: "Có ta ở đây, không cần sợ hắn."
>
> Đường Tam Tạng do dự một lát, hạ quyết thâm, bái một bái nói: "Đa tạ Phật Tổ thương yêu, bần tăng vẫn hy vọng nó có thể làm một người bình thường, có thể yêu người mình yêu, hanh phúc vui vẻ một đời."
>
> Nụ cười trên mặt Nhiên Đăng biến mất, nói: "Ngươi đã quyết định như vậy, bản tọa cũng không cường cầu, mong rằng ngươi có thể tự thu xếp."
>
> Đường Tam Tạng cung kính nói: "Đa ta phật tổ."
>
> Nhiên Đăng cổ phật nhìn Trương Minh Hiên, không biểu cảm nói: "Được, ngươi được lắm! Trước đây Thần Quân vô cớ làm thương ba vị Bồ Tát phật giáo chúng ta, mời theo bản tọa về Linh Sơn một chuyến, giải thích rõ trước mặt Phật Tổ."
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Vậy phải xem ngươi có bắt được ta không! Ta tránh ~" Không gian rung lên, bóng Trương Minh Hiên bỗng chốc biến mất trong không trung.
>
> Nhiên Đăng cổ phật cười niệm một cấu: "A di đà phật ~"
>
> Phật quang trong cả căn phòng hội tụ về Nhiên Đăng cổ phật, hóa thành ánh nến lấp lánh, ba một tiếng rồi biến mất, căn phòng trở lại như cũ, tất cả giống như một giấc mộng.
>
> Đường Tam Tạng đứng lên, lo lắng nhìn bốn phía, tự nói: "Trương công tử, tuyệt đối đừng xảy ra chuyện."
>
> Nghĩ đến đoạn đường đi lấy kinh, Trương công tử đã nhiều lần cứu mình khỏi miệng yêu quái, không chỉ một lần chỉ điểm, tự ngộ bản tâm, nếu như lần này vì mình mà xảy ra chuyện, sao có thể yên tâm!
>
> Đường Tam Tạng lo lắng ngồi trên giường, tự nói: "Trương công tử túc trí đa mưu, thần thông quảng đại, đến Quan Âm Bồ Tát cũng không phải là đối thủ, lần này chắc chắn sẽ không sao!"
>
> Trong loạn lưu hư không, Nhiên Đăng giống như lão tăng cằn cỗi đi vào trong đó, một bước đến trời, một bước đến góc biển, một bước vang phạm âm, một bước hoa sen nở, cảnh tượng như diễn.
>
> Nhiên Đăng đột nhiên cười nói: "Tìm được người rồi." Sải bước, cả người biến mất tại chỗ, xuất hiện trong tầng mây.
>
> Trên trời mây trăng du du, dưới chân là dãy núi liên miên, Trương Minh Hiên đang đứng trên đỉnh núi như một con khỉ, khiêu khích nhìn Nhiên Đăng.
>
> Nhiên Đăng nhìn khắp lượt một vòng, bỗng nhiên mặt biến sắc, kinh ngạc kêu: "Sơn hà xã tắc đồ ~"
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Trả lời đúng rồi, nhưng không có thưởng!"
>
> Nhiên Đăng tức giận đan xen kêu lên: "Sao ngươi có sơn hà xã tắc đồ? Nữ Oa nương nương sao có thể đưa cho ngươi sơn hà xã tắc đồ?"
>
> "Kêu cái gì mà kêu ? Im lặng ! Quấy rầy ta tu luyện rồi." sau giọng nói thanh thúy vang lên, Thanh Loan xuất hiện trong không trung.
>
> Thanh Loan vừa nhìn thấy Thanh Loan liền cảm thấy đau đầu, vị cô nương này sao lại ở đây? Quan Âm họ không nói có cô nương này mà! Lẽ nào họ cùng âm mưu nói dối ta?"
>
>
>
>