TRANG 428# 2
> Chương 855: Nhiên Đăng bị ép bỏ đi
>
>
>
>
>
>
> Nhiên Đăng tràn đầy nụ cười hòa hảo, chắp hai tay hành lễ nói: "Bái kiến Thanh Loan tiên tử."
>
> Thanh Loan cũng chắp tay đáp lễ nói: "Bái kiến Nhiên Đăng Cổ phật."
>
> Nhiên Đăng cười hỏi: "Thanh Loan tiên tử đây có ý gì? Tại sao phải triển khai sơn hà xã tắc đồ bắt bần tăng?"
>
> Thanh Loan chớp mắt vô tội, bất mãn nói: "Chuyện này ta phải hỏi ngài đó! Ta đang tĩnh tọa bế quan trong sơn hà xã tắc đồ, tại sao ngài bất ngờ xông vào? Suýt nữa làm ta tẩu hỏa nhập ma."
>
> Nhiên Đăng sửng sốt, chính xác là bản thân tự xông vào, nhưng ta đang đuổi theo Trương Minh Hiên.
>
> Nhiên Đăng cúi đầu nhìn Trương Minh Hiên trên đỉnh núi, đau răng một hồi, quả nhiên Trương Minh Hiên nham hiểm danh bất hư truyền, suýt chút nữa trúng kế của hắn, nếu lúc vừa bước vào, bản thân không thăm dò kỹ đã triển khai công kích, e rằng bây giờ đã bị sơn hà xã tắc đồ trấn áp, khó mà thoát thân, quả nhiên tiêu nhân thâm hiểm.
>
> Trong đầu Nhiên Đăng bỗng chốc nảy lên các ý nghĩ, cười cưới Thanh Loan nói: "Xin Thanh Loan tiên tử đừng trách, bần tăng không cố ý. Vừa rồi bần tăng đi qua đây, cảm thấy nơi này bất thường, đặc biệt đến kiểm tra."
>
> Thanh Loan gật đầu, cười nói: "Thì ra là hiểu lầm! Vậy thì được. Nếu là cố ý xông vào sơn hà xã tắc đồ, e rằng sẽ khiến nương nương cho rằng có người muốn cướp pháp bảo, vậy thì không hay."
>
> Nhiên Đăng lại đau răng một trận, đây là đang uy hiếp sao? Chắc chắn là uy hiếp.
>
> Nhiên Đăng tỏ vẻ thành khẩn cung kính hành lễ nói: "Tiểu tăng vô cùng tôn kính Nữ Oa nương nương, công đức tạo người vá trời, sao có thể mưu đồ pháp bảo của nương nương được?
>
> Tiểu tăng là đến tham bái một chuyến, để thể hiện lòng tôn kính của tiểu tăng.
>
> Bây giờ đã tham bái xong, mời tiên tử mở sơn hà xã tắc đồ để bần tăng đi, không dám làm phiền tiên tử bế quan."
>
> Thanh Loan giữ lại nói: "Cổ phật hiếm khi tới thăm, không ở lại tham quan một chút sao? Sơn hà xã tắc đồ còn có nhiều cảnh đẹp."
>
> "Đa tạ ý tốt của tiên tử, tiểu tăng con có chuyện phải làm, không ở lại lâu được."
>
> "Vậy được!" Thanh Loan vung tay, bầu trời xuất hiện cánh cửa xoay tròn, Nhiên Đăng phóng ra khỏi cánh cửa.
>
> Thanh Loan kêu lớn: "Đúng rồi! Nữ Nhi Quốc là khởi nguồn của nhân tộc, có nhân tộc thánh vật, phật giáo các ngươi ít tới thì hơn, nếu khiến nương nương hiểu lầm, thì không có ngày giải thích như hôm nay đâu."
>
> Nhiên Đăng phi cơ thể nặng nệ, trầm giọng nói: "Bần tăng hiểu rồi! Khi về sẽ dặn dò họ."
>
> Thanh Loan gật đầu hài lòng.
>
> Sau khi Nhiên Đăng bay ra khỏi sơn hà xã tắc đồ, xuất hiện trong loạn lưu hư không, đi về phương xa không quay đầu lại, bị một tiểu bối tính kế, thật là cay.
>
> Sau khi Nhiên Đăng bay đi, Thanh Loan cười bay xuống bên cạnh Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên hờn trách nói: "Sao tỷ không dùng sơn hà xã tắc đồ trấn áp hắn? Thả hắn đi, lần sau không phải vẫn gây phiền phức cho ta sao?"
>
> Thanh Loan trừng mắt nói: "Ngươi coi viễn cổ chuẩn thánh là cái gì hả? Nói trấn áp là trấn áp sao?"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Người khác không được, chắc chắn Thanh Loan tỷ tỷ được!"
>
> Thanh Loan cười đắc ý, sau đó không vui nói: "Vừa rồi ta có thể dùng sơn hà xã tắc đồ trấn áp hắn, nhưng sau đó thì sao? Phật giáo đến tìm ta, ngươi gánh cho ta à?"
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm nói: "Không phải còn có nương nương sao?"
>
> Thanh Loan trách nói: "Nương nương sẽ không lo cho ta! Không chừng còn chê ta phiền phức, ném thẳng ta cho Phật giáo ý."
>
> Trương Minh Hiên há hốc mồm, khó tin nói: "Không phải chứ?"
>
> Thanh Loan kêu khổ nói: "Ngươi nghĩ thế nào? Những ngày tháng của ta và Thải Phượng như nước sôi lửa bỏng, nương nương khó hậu hạ quá!"
>
> Trương Minh Hiên cười nham hiểm không nói gì, câu nói này bản thân không tiếp nhận được.
>
> Trương Minh Hiên cúi nhìn ngọn núi dưới chân mình, nghi ngờ nói: "Sao núi này nhìn hơi giống con khỉ? Hay là mặc áo giáp con khỉ, tỷ điêu khắc sao?"
>
> Thanh Loan tùy tiện nói: "Cái này à! Là khi trận chiến phong thần, trấn áp cơ thể Viên Hồng, thời gian lâu rồi thì biến thành núi cao.
>
> Ánh mắt Trương Minh Hiên lóe lên, cơ thể Viên Hồng chính là trận chiến bất phân thắng bại với Dưỡng Tiễn?
>
> Thanh Loan nói " Đi thôi! Chúng ta cũng ra ngoài đi! Chuyện ở Nữ Nhi Quốc tạm thời gác lại."
>
> Trong nháy mắt hai người xuất hiện trong không trung, Thanh Loan vẫy tay, một tấm họa cuộn tròn bay từ trên trời xuống, rơi vào lòng bàn tay Thanh Loan, trên tấm bức họa vẽ sông núi, Thanh Loan liền ngửa bản tay cất bức họa đi.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Thanh Loan tỷ, tỷ đợi ở đây một chút, ta về đảo Huyền Không đón một người."
>
> Thanh Loan tùy tiện nói: "Mau đi đi! Mau đi đi!"
>
> Trương Minh Hiên lấy xe của mình ra, ngồi vào trong xe, ông một tiếng đi xuyên trong không gian.
>
> Thanh Loan sờ sờ cằm, nhìn bóng chiếc xe bay vọt đi, lẩm bẩm nói: "Đây chính là phù xe sao? Nhìn thú vị đấy, có nên tặng nương nương một chiếc không nhỉ?"
>
> Đường Tam Tạng trải qua một đêm thấp thỏm lo âu, sáng sớm hôm sau hai mắt thâm như gấu trúc đi ra khỏi căn phòng, ngáp ngủ với vẻ mặt mệt mỏi.
>
> Trong sân, Sa Ngộ Tĩnh đang sửa soạn hành lý, nhìn thấy Đường Tam Tạng liền cười ha ha nói: Sư phụ, người dậy rồi."
>
> Đường Tam Tạng cười gượng.
>
> Két một tiếng, cửa phòng bên cạnh vang lên, Trư Bát Giới vác bụng bự đi ra, cười hề hề nói: "Sư phụ, không nỡ rời đi hả! Chúng con đi lấy kinh thay người."
>
> Đường Tam Tạng khiển trách nói: "Đừng nói bừa."
>
> Tôn Ngộ Không nhảy từ nóc nhà xuống, cười hi hi nói: "Chậc chậc, sư phụ, sắc mặt người thật khó coi."
>
> Đường Tam Tạng nhìn Tôn Ngộ Không, ánh mắt sáng lên vội hỏi: "Ngộ Không, con gặp Trương công tử chưa?"
>
> Tôn Ngộ Không kinh ngạc nói: "Sư đệ? Không phải đệ ấy đã về rồi sao?"
>
> Đường Tam Tạng nhất thời trở nên lo lắng.
>
> Trư Bát Giới kéo Sa Ngộ Tĩnh nói nhỏ: "Sư phụ hỏi vậy không đúng lắm! Sao không hỏi Quốc Vương Nữ Nhi Quốc, mà lại hỏi đến Tiêu Dao đảo chủ?"
>
> Sa Ngộ Tĩnh cười ha ha nói: "Có lẽ là Sư phụ có vấn đề cần thỉnh giáo đảo chủ chăng!"
>
> Trư Bát Giới lắc đầu, đệ thật ngây thơ! Sau đó nhìn Đường Tam Tạng kỳ lạ, lẽ nào người vì Tiêu Dao đảo chủ mà cự tuyệt Quốc Vương Nữ Nhi Quốc sao?
>
> Sa Ngộ Tĩnh ra sức buộc chặt hành lý, cười ha ha nói : "Sư phụ, chúng con đi gặp quốc vương, lấy văn điệp thông quan là có thể lên đường rồi."
>
> Đường Tam Tạng gật đầu nói: "Được!" Đoàn người cùng đi vào Hoàng cung.
>
> Đoàn người Đường Tam Tạng vào trong đại điện hoàng cung Nữ Nhi Quốc, các triều thần đang lâm triều.
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc cười ha ha nói: "Ngự đệ tới rồi!"
>
> Đường Tam Tạng khoác áo cà sa, tay cầm thiền trượng, khom người hành lễ nói: "Bần tăng đến từ biệt."
>
> Nụ cười trên mặt Quốc Vương Nữ Nhi Quốc biến mất, nói: "Sớm như vậy sao?"
>
> Đường Tam Tạng nói: "Bần tăng đã ở đây rất lâu rồi."
>
> Một quan viên bên cạnh không chịu kêu lên: "Hòa thượng Đông Thổ Đại Đường nhà ngươi thật không biết tốt xấu."
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc khoát tay nói: "Hôm nay đến đây đã, các ngươi lui đi!"
>
> "Vâng!" Tất cả quan viên cung kinh khom người hành lễ, lui xuống đại điện.
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc cười nhìn mấy người Tôn Ngộ Không nói: "Có thể phiền các vị đại sư tránh đi một lát không?
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói: "Được, được"
>
> Trư Bát Giới cười hề hề nói: "Chúng ta chưa ăn sáng, nữ vương bệ hạ có thể chuẩn bị bữa sáng cho chúng ta không?"
>
> Đường Tam Tạng liền khiển trách nói: "Ngộ năng chớ có vô lễ."
>
> Nữ vương cười nói: "Không sao, Lam Nguyệt."
>
> Một thị nữ đứng ra cung kính nói: "Bệ hạ!"
>
> Nữ vương dặn dò: "Ngươi đưa họ đi ăn cơm, bảo ngự thiền phòng mang lên món chay ngon nhất."
>
> Thị nữ Lam Nguyệt cung kính nói: "Vâng!"
>
> Tôn Ngộ Không tiến lên xách tai Trư Bát Giới, cười hừ nói: "Ăn, ăn, ăn, đồ ngốc nhà ngươi chỉ biết ăn."
>
>
>
>