Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 857: Mục 858

TRANG 429# 2

> Chương 857: Đứa trẻ trở về vị trí

>

>

>

>

>

>

> Trư Bát Giới vừa chạy ra ngoài, vừa nhét bánh bao vào trong miệng.

>

> Chỉ trong chốc lát ba người đã tiến vào trong Đại điện.

>

> Tôn Ngộ Không liếc mắt liền nhìn thấy Trương Minh Hiên đang trôi nổi trên không trung, ngạc nhiên mừng rỡ nói: "Sư đệ, ngươi đến rồi."

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Đường Đường đã tìm được mẹ cho đứa con của hắn, cũng nên chuyển thai nhi cho bọn họ rồi, càng kéo dài càng không tốt cho thai nhi."

>

> Trư Bát Giới vội vàng đưa tay lên người lau một cái, kinh ngạc mừng rỡ nói: "Nương tử. . ."

>

> Cao Thúy Lan từ trên không trung bay xuống, mang theo nụ cười ngọt ngào bước về phía Trư Bát Giới, bước đến bên cạnh Trư Bát Giới, khẽ thì thầm với hắn. Trư Bát Giới bị hỏi mặt đờ ra, tay chân luống cuống.

>

> Trương Minh Hiên lên tiếng nói: "Người đã đến đông đủ, vậy bắt đầu thôi! Ngộ Không, huynh và Ngộ Tĩnh ra ngoài hộ pháp cho đệ, lúc thi triển pháp thuật không thể bị bất cứ ai quấy rầy."

>

> Tay Tôn Ngộ Không vừa móc vào trong lỗ tai, gậy Kim Cô lập tức xuất hiện trong tay, chống bịch một tiếng lên nền đất nói: "Sư đệ, có lão Tôn ta ở đây, đệ yên tâm đi! Bảo đảm một con ruồi cũng không bay vào được."

>

> Sa Ngộ Tĩnh cũng cầm hàng yêu bảo trượng, nói: "Sư phụ, Nhị sư huynh, ta đi giữ cửa cho mọi người."

>

> Tôn Ngộ Không và Sa Ngộ Tĩnh bước ra khỏi Đại điện, đóng cửa phòng lại.

>

> Tôn Ngộ Không nói: "Sa sư đệ, đệ ra phía sau đi!"

>

> Sa Ngộ Tĩnh nói: "Được. . ." Nói rồi lập tức bay lên không, hạ xuống cửa sau Đại điện, cảnh giác nhìn xung quanh.

>

> Trong Đại điện, Trương Minh Hiên hất tay áo, một chuỗi rung chuyển "bịch. . . bịch. . . bịch. . ." vang lên, cửa sổ trong Đại điện đều đóng cả lại, cả căn phòng rơi vào một khoảng mờ tối.

>

> Trương Minh Hiên cười nói với Trư Bát Giới: "Nguyên soái, đắc tội rồi!"

>

> Tay giơ về phía trước, một điểm sáng màu trắng rơi ra, điểm sáng rơi xuống cơ thể bốn người Trư Bát Giới, Đường Tam Tạng, Cao Thúy Lan và Quốc Vương Nữ Nhi quốc. Bốn người lập tức không có sức lực, ngã bịch xuống đất.

>

> Trương Minh Hiên thu tay lại, lẩm bẩm nói một tiếng: "Thần lực Nữ Oa này thật dễ sử dụng."

>

> Nếu không có thần lực Nữ Oa, muốn làm cho Trư Bát Giới bất tỉnh thì không dễ dàng như vậy. Tuy rằng tên béo đầy thịt Trư Bát Giới này thực lực không mạnh, nhưng sức mạnh nguyên thần của hắn rất mạnh mẽ! Cấp bậc Đại La đủ đầy.

>

> Trương Minh Hiên treo bốn người đang hôn mê lơ lửng trên không trung nói: "Thí Thần, sau đây phải làm thế nào?"

>

> Giọng nói của Thí Thần vang lên bên tai Trương Minh Hiên: "Dùng thần lực Nữ Oa bao quanh thai nhi, di chuyển nó vào trong cơ thể khác. Để điều khiển thần lực Nữ Oa được tốt hơn, người tốt nhất vẫn nên dẫn thần lực vào trong cơ thể, biến thân."

>

> Mắt Trương Minh Hiên lập tức trợn to, sợ hãi nói: "Trước đây ngươi không nói phải dẫn thẫn lực tạo hóa vào trong cơ thể mà!"

>

> Thí Thần nói: "Không biến thân cũng được, chỉ là thần lực có thể sẽ mất kiểm soát, có tính nguy hiểm nhất định, thậm chí có thể sẽ có người chết."

>

> Trương Minh Hiên do dự trong chốc lát, cắn răng tức giận nói: "Thí Thần, ta ghi sổ ngươi rồi đó!"

>

> Hai tay liên tục kết ấn, từng dòng thần lực kết giới bao vây toàn bộ Đại điện, hình thành mấy trăm tầng thần lực kết giới phòng vệ.

>

> Trương Minh Hiên thở dài một hơi, cắn răng chịu đau đớn hồi lâu không bằng đau trong chốc lát nói: "Vào đi!"

>

> Từng luồng thần lực Nữ Oa màu trắng toát từ trong thương Thí Thần tràn vào trong cơ thể Trương Minh Hiên, trong chớp mắt một thiếu nữ tràn đầy vẻ đẹp khác thường xuất hiện bên trong Đại điện.

>

> Thiếu nữ Trương Minh Huyên tức giận cắn môi dưới, Trương Minh Hiên ta thề, đời này cũng sẽ không giả nữ nữa!

>

> Trương Minh Huyên giơ bàn tay ngọc ngà về phía Đường Tam Tạng ở trước mặt, một dải ánh sáng màu trắng từ lòng bàn tay tỏa ra, bao phủ Đường Tam Tạng vào trong đó. Trong dải ánh sáng một phôi thai to chừng hạt ngô hạt gạo từ trong bụng Đường Tam Tạng chậm rãi bay lên, có nhịp đập theo quy luật.

>

> Trương Minh Huyên di chuyển tay, dải ánh sáng cũng theo sự di chuyển soi chiếu lên cơ thể của Quốc Vương Nữ Nhi quốc. Phôi thai dưới tác động của dải ánh sáng từ từ dung nhập vào trong cơ thể của Nữ Vương.

>

> Trương Minh Huyên thi triển theo pháp, lại đưa phôi thai trong cơ thể Trư Bát Giới chuyển vào trong cơ thể Cao Thúy Lan.

>

> Hoàn thành xong việc di chuyển phôi thai, bóng hình Trương Minh Huyên lập tức biến mất trong Đại điện.

>

> "Bụp" một tiếng, bốn người Trư Bát Giới, Đường Tam Tạng rơi xuống đất, nằm trên đất không động đậy.

>

> Qua một lúc lâu, Trư Bát Giới mơ màng mở mắt, tinh quang trong mắt lóe lên, lập tức ngồi dậy, vội vàng lay Cao Thúy Lan kêu lên: "Nương tử, nương tử, mau tỉnh lại."

>

> Cao Thúy Lan cũng mơ mơ màng màng mở mắt, chống người ngồi dậy, nghi ngờ nói: "Như vậy là di chuyển xong rồi sao? Đảo chủ đâu?"

>

> Trư Bát Giới cười ha ha nói: "Xong rồi, lão Trư ta có thể cảm nhận được, không thấy đứa bé trong người nữa."

>

> Cao Thúy Lan lại đánh thức Đường Tam Tạng và Quốc Vương Nữ Nhi quốc, mấy người lại nói vài câu, Đường Tam Tạng liền lên tiếng cáo từ.

>

> Ở bên ngoài thành Nữ Nhi quốc, Quốc Vương dẫn theo một đám quan văn võ tiễn đưa Đường Tam Tạng, đội hình long trọng, cờ quạt phần phật, ngựa hí rền vang.

>

> Một Quốc Vương trang nghiêm chỉnh tề, nắm cánh tay Đường Tam Tạng đứng giữa đường lớn, trong mắt rưng rưng lệ dặn dò: "Lần này Ngự đệ đi, trên đường có rất nhiều khó khăn hiểm ác ngăn trở, nhất định phải chú ý an toàn."

>

> Đường Tam Tạng cũng không giằng co, cúi đầu, hiếm khi mang theo tình cảm dịu dàng, nói: "Ta sẽ chú ý, người cũng phải chú ý bảo trọng."

>

> Quốc Vương sờ lên bụng mình, trên mặt mang theo nụ cười hạnh phúc nói: "Ta và con của chúng ta sẽ ở đây đợi chàng trở về. Đợi khi chàng lấy kinh trở về đi qua chốn này, hy vọng chàng vẫn nhớ đến mẹ con ta."

>

> Đường Tam Tạng gật đầu nói: "Nhất định."

>

> Tôn Ngộ Không ở cách đó không xa nói: "Không phải có điện thoại di động sao? Gọi video thì ngày nào cũng có thể nhìn thấy, hoặc vào trong giới hồng hoang cũng không khác gì gặp mặt ngoài đời thực."

>

> Trư Bát Giới cũng kêu lên: "Đúng vậy sư phụ, sao hai người lại giống như là sinh ly tử biệt vậy?"

>

> Quốc Vương Nữ Nhi quốc cười phá lên, đôi mắt đẹp với ánh mắt long lanh chuyển động nhìn Đường Tam Tạng nói: "Ta muốn chàng mỗi ngày đều gọi video cho ta."

>

> Đường Tam Tạng do dự một lúc, gật đầu nói: "Được!"

>

> Tôn Ngộ Không kêu nói: "Đi thôi. . . đi thôi. . . Không còn sớm nữa rồi."

>

> Quốc Vương buông bàn tay đang nắm của Đường Tam Tạng.

>

> Đường Tam Tạng chắp hai tay thi lễ, nói: "Nữ Vương Bệ hạ, xin hãy bảo trọng!" Nói rồi quay người bước về phía xe ngựa, nhảy lên xe ngựa chui vào trong buồng xe.

>

> Bạch Long Mã hí lên một tiếng, bước cộc cộc dọc theo đường lớn về phía Tây.

>

> Quốc Vương Nữ Nhi quốc chạy về phía trước vài bước theo bản năng, dừng bước đưa mắt nhìn Đường Tam Tạng rời đi, cho đến khi xe ngựa biến mất, mới nói: "Thu quân hồi triều!"

>

> "Vâng!"

>

> Ngay lập tức có hai thị nữ tiến lên, dìu Quốc Vương lên loan giá, toàn đội đi vào trong thành.

>

> Bên trong loan giá, Quốc Vương sờ lên cái bụng phẳng của mình, trên gương mặt mang theo nụ cười hiền từ. Đây là con của ta và Ngự đệ, sau này nó nhất định sẽ ưu tú giống như Ngự đệ.

>

> "Ngươi muốn mãi mãi ở bên cạnh hắn không?" Một giọng nói trong trẻo vang lên.

>

> Gương mặt của Quốc Vương Nữ Nhi quốc liền biến sắc, lớn tiếng kêu lên: "Ai?"

>

> Giọng nói khẽ cười nói: "Không cần kêu nữa, bọn họ đều không nghe thấy đâu."

>

> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc lập tức vén rèm xe lên, chỉ thấy bên ngoài là một màu trắng xóa, không thấy bóng người, giọng nói biến mất, giống như tiến vào một thế giới khác.

>

> Quốc Vương Nữ Nhi quốc buông rèm cửa xuống, sờ lên bụng, bất giác trở nên lo lắng. Ở kiếp trước chưa từng gặp người nào có pháp lực, sao mấy ngày nay đột nhiên lại có nhiều người thần thông như vậy?

>

> Bất giác nghĩ đến chuyện mấy ngày trước đột nhiên xuất hiện biển lớn mênh mông trên trời, là có liên quan đến chuyện đó sao? Hay là nói chính là người này đã tạo ra? Trong lòng không khỏi thấp thỏm bất an.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!