TRANG 430# 1
> Chương 858: Thanh Loan nhận đồ đệ
>
>
>
>
>
>
> Trong xe ngựa, một luồng ánh sáng xanh xoay vòng, Thanh Loan xuất hiện trước mặt Quốc Vương Nữ Nhi Quốc, cười như không cười nhìn nàng nói: "Ngươi đang sợ?"
>
> Quốc Vương cười cười nói: "Người thần thông vô lượng, chúng ta như con kiến trước mặt người, đương nhiên trong lòng sợ hãi."
>
> Thanh Loan cười nói: "Không phải sợ, ta đến để giúp ngươi, ta hỏi ngươi, ngươi muốn mãi mãi bên Đường Tam Tạng không?'
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc do dự một lát, gật đầu nói, bất giác sờ bụng mình.
>
> Thanh Loan nói: "Ngươi phải hiểu rằng Đường Tam Tạng là Kim Thiền Tử đại năng Phật giáo chuyển thế, một khi Đường Tam Tạng hoàn thành nhiệm vụ đi lấy kinh, lập tức hồi phục trí nhớ pháp lực của Kim Thiền Tử, đến lúc đó e rằng ngươi là ai hắn cũng không nhớ đâu."
>
> Quốc Vương sỡ hãi nói: "Không thể nào!" Liên tiếp lắc đầu nói: "Không, không đâu, ngự đệ sẽ không quên ta đâu."
>
> Thanh Loan cười nói: "Minh Hiên, ngươi nói với nàng ấy đi."
>
> Bóng Trương Minh Hiên xuất hiện trong xe ngựa, nhìn Quốc Vương bất đắc dĩ nói: "Có thể thật sự như vậy, trí nhớ mấy chục năm ít ỏi của Đường Tam Tạng so với trí nhớ vạn năm của Kim Thiền Tử, thực sự quá nhỏ bé, như giọt nước trong biển cả."
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc che miệng lại, khóc nói: "Sao lại như vậy?" Ánh mắt khẩn cầu nhìn Trương Minh Hiên nói: "Thần Quân, người từng nói chúng tôi là duyên trời định, tam sinh tam thế thập lý đào hoa."
>
> Trương Minh Hiên lúng túng cười, vừa nãy thực sự là nói bừa.
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc vội đứng dậy, quỳ xuống dập đầu trước Trương Minh Hiên nói: "Cầu xin Thần Quân giúp ta, cầu xin Thần Quân giúp chúng ta?"
>
> Trương Minh Hiên nói: "Ta không có cách." Nhìn sang Thanh Loan nói: "Nhưng nàng ấy có."
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc lại liên tiếp dập đầu với Thanh Loan, cầu xin nói: "Cầu xin Tiên Tử hãy giúp ta, cầu xin Tiên Tử giúp ta. Ta nguyện lập miếu thờ Tiên Tử, cả nước cúng tế."
>
> Thanh Loan cúi đầu nhìn Quốc Vương Nữ Nhi Quốc nói: "Ngươi có đồng ý bái ta làm sư không?"
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc kinh ngạc vui mừng ngẩng đầu nhìn Thanh Loan, nói: "Bái tiên tử làm sư, tiên tử có thể giúp ta sao?"
>
> Thanh Loan cười nói: "Chỉ có thực lực mới có thể thay đổi vận mệnh, nếu không đến lúc đó tiên phàm ngăn cách, ngươi đến nhìn hắn cũng không nhìn thấy được.
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc ra sức dập đầu nói: "Xin tiên tử nhận con làm đệ tử."
>
> Thanh Loan gật đầu cười nói: "Được, ngươi tạm thời về trước,
>
> Hôm khác ta đến dẫn ngươi đi bái kiến nương nương."
>
> Bóng người Thanh Loan và Trương Minh Hiên biến mất, tiếng huyên náo bên ngoài xe ngựa lại truyền vào.
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc thần sắc hoảng hốt đứng lên từ sàn xe ngựa, căn môi dưới kiên nghị nói: "Ngự đệ ca ca, ta tuyệt đối sẽ không để chàng quên ta."
>
> Trong loạn lưu hư không, Trương Minh Hiên và Thanh Loan đứng ổn định trong đó.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Thanh Loan tỷ, tại sao tỷ phải giúp họ? cứ coi như Nữ Nhi Quốc là địa bàn của nương nương, tỷ cũng không cần phải giúp họ?"
>
> Thanh Loan hừ hừ nói: "Lần trước cuộc thi Thương Thần, Đường Tam Tạng tính kế với nương nương, ngư ông đắc lợi đạt được cup, nương nương đã rất không vui, nương nương không vui thì hắn đừng mong yên ổn. Hòa thượng này, hắn đừng mong yên ổn."
>
> Ánh mắt Trương Minh Hiên lóe lên, lúng túng cười.
>
> Thanh Loan nhìn Trương Minh Hiên, nghi ngờ nói: "Còn ngươi? Tại sao ngươi hao tâm giúp họ như vậy?"
>
> Trương Minh Hiên chính nghĩa nói: "Con người ta khá lương thiện, không nỡ nhìn vui buồn hợp tan. . ."
>
> "Xí", Thanh Loan nhìn Trương Minh Hiên khinh bỉ nói: "Không muốn nói thì đừng nói."
>
> Trương Minh Hiên lúng túng cười: "Được thôi! Ta cũng không muốn hắn làm một hòa thượng tốt."
>
> "Vậy còn tạm"
>
> Trương Minh Hiên nhướng mắt hỏi: "Sau khi Đường Tam Tạng đến Phật giáo sẽ hồi phục trí nhớ của Kim Thiền Tử, việc này là thật sao?"
>
> Thanh Loan gật đầu nói: 'Đương nhiên là thật rồi."
>
> Trương Minh Hiên kêu khổ: "Vậy con đường này không phải chúng ta làm vô ích sao?"
>
> Thanh Loan cười hi hi nói: "Cũng không phải không có cách."
>
> Lập tức Trương Minh Hiên lấy lại tinh thần hỏi: "Cách gì?"
>
> Thanh Loan cười hi hi nói: "Nếu nương nương ra tay thì chắc chắn có thể, nhưng nương nương là thánh nhân chí tôn, sao có thể ra tay vì chuyện nhỏ này?"
>
> "Còn cách khác không?"
>
> "Trừ khi có được linh dược của linh hồn cường mạnh, lớn hơn linh hồn của Đường Tam Tạng, đến lúc đó không đến nỗi bị Kim Thiền Tử nuốt gọn."
>
> Trương Minh Hiên vội hỏi: "Linh dược của linh hồn lớn có gì?"
>
> Thanh Loan bẻ đầu ngón tay nói: "Linh dược bình thường không đủ, chỉ có dị bảo quý hiếm của trời đất mới được. Ví dụ như U Minh Hoa của địa ngục, Ma Linh tinh hoa cấp chuẩn thánh của Thiên Ma giới, ngọc Hư Cung Tam Quang thần thủy, cây Tịnh Trúc của Thiên Địa, còn có Cửu Chuyển kim đan." Nói xong cười hi hi nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên giơ ngón tay, tính một chút, kêu khổ: "Tính đi tính lại, đều trong tay các thế lực hàng đầu tam giới."
>
> Thanh Loan cười nói: "Linh vật bình thường không có tác dụng với Đường Tam Tạng, cũng chỉ có chí bảo đỉnh cấp mới có thể cường hóa linh hồn người phàm Đường Tam Tạng chống lại Kim Thiền Tử.
>
> Trương Minh Hiên híp mắt nhìn Thanh Loan cười nói: "Thanh Loan tỷ, những cái này chắc không khó với tỷ nhỉ? Lấy danh nghĩa của Nữ Oa nương nương, đều có thể mượn được những thứ này chứ?'
>
> Thanh Loan không vui nói: "Người cho rằng thánh nhân sẽ vì Đường Tam Tạng mà nợ nhân tình?"
>
> Vươn người một cái nói: "Được rồi~ Nhiệm vụ của ta cũng đã xong rồi, ta phải về đây." Nói xong bay về hướng xa, chưa bay được bao xa, quay đầu cười híp mắt nói: "Đúng rồi, Kim Thiền Tử kiếp của Đường Tam Tạng là hung trùng kim thiền sáu cánh Hồng Hoang, là cổ thành vô cùng hung ác.
>
> Trên đường ngươi chặn hắn thê thảm như vậy, mấy lần hao tổn khí vận của hắn, một khi hắn hồi phục trí nhớ, với hung tính của hắn, chắc chắn sống chết với ngươi." Nói xong, cười khanh khách biến mất.
>
> Trương Minh Hiên lập tức rủ tai xuống, hung trùng Hồng Hoàng, nghe thật đáng sợ? Còn sống chết không thôi! Nghe khiến người ta khiếp sợ! Thôi bỏ đi, vẫn không để hắn hồi phục trí nhớ nữa?
>
> Đoàn người Đường Tam Tạng trên xe ngựa, Cao Thúy Lan ngồi bên cạnh Trư Bát Giới, chân để bên ngoài, đung đưa chân nhỏ, miệng vui vẻ hát.
>
> Trư Bát Giới cười híp mắt nói: "Hay quá, rất là hay."
>
> Cao Thúy Lan vui vẻ nói : "Ta học Vương Bội tỷ tỷ đấy."
>
> Trong xe ngựa, Đường Tam Tạng nói: "Là Vương Bội trong tiểu thiến sao?"
>
> Cao Thúy Lan cười hi hi trả lời: "Đúng vậy! con người Vương Bội tỷ rất tốt."
>
> Đường Tam Tạng hỏi: "Thúy Lan cô nương, bao giờ cô trở về? Trương công tử sẽ không quên cô chứ?"
>
> Cao Thúy Lan cũng lo lắng nói : "Chắc là không đâu? Có lẽ tạm thời Đao chủ có việc, hoặc là dịch chuyển thai nhi hao tổn quá lớn, đi nghỉ ngơi rồi."
>
> Đường Tam Tạng cảm khái nói: "Lần này thật sự đa tạ trương công tử rồi, nếu không, bần tăng không biết nên làm thế nào mới tốt!"
>
> Đường Tam Tạng lại nói: "Nhưng cô đi theo chúng ta cũng không ổn."
>
> Trư Bát Giới lập tức bất mãn nói: "Sư phụ, người nói thế là có ý gì? Chê Thúy Lan nhà ta sao?"
>
>
>
>