TRANG 430# 2
> Chương 859: Trương Minh Hiên tiễn
>
>
>
>
>
>
> Đường Tam Tạng vội nói: "Bát Giới chớ buồn, đương nhiên vi sư không có ý chê Cao tiểu thư."
>
> Chỉ là trên đường tây du, chúng ta sẽ gặp bao nhiêu vất vả tai ương, bần đạo lo gặp phải yêu quái, làm hại đến Cao tiểu thư."
>
> Lúc này Trư Bát Giới mới thuận khí, suy nghĩ nói: "Nương tử đang mang thai, thực sự không thích hợp thuyền xe vất vả với chúng ta." Nhìn sang Cao Thúy Lan, cười híp mắt nói; "Nương tử, hay là ta đưa nàng về nhé!"
>
> Cao Thúy Lan cười hi hi nói: "Được!"
>
> Sa Ngộ Tĩnh bỗng nhiên chỉ tay về phía trước, kinh ngạc hô: "Mau nhìn xem, là Thần Quân."
>
> Trư Bát Giới và Cao Thúy Lan quay đầu nhìn, thấy một thanh niên đứng dưới cây, đâu đội ngọc quan, phe phẩy chiếc quạt phong lưu.
>
> Đường Tam Tạng từ trong xe chui ra, nhìn Trương Minh Hiên trong ánh mắt vui mừng nói: "Mau lại gần đi!"
>
> Bạch Long Mã chạy đến bên cạnh Trương Minh Hiên, Đường Tam Tạng nhảy xuống xe ngựa vội chắp tay bái, vẻ mặt vui mừng nói: "Bái kiến Trương công tử."
>
> Tôn Ngộ Không cũng nhảy xuống từ nóc xe ngựa, cười hi ha nói;: "Sư đệ, sao đệ tới đây?"
>
> Ba người Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tĩnh, Cao Thúy Lan lần lượt kêu một tiếng đảo chủ, nhảy từ xe ngựa xuống.
>
> Trương Minh Hiên gật đầu cười nói: "Ta đến đón Cao Thúy Lan về."
>
> Cao Thúy Lan cảm kích nói: "Đa tạ đảo chủ."
>
> Trư Bát Giới cười ha ha nói: "Vẫn là Tiêu Dao Thần Quân tốt."
>
> Trương Minh Hiên nhìn Đường Tam Tạng nói: "Huyền Trang, ta có chuyện muốn hỏi ngươi."
>
> Đường Tam Tạng cười nói: "Thần Quân xin nói."
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc hỏi: "Tình cảm của người và Quốc Vương Nữ Nhi Quốc thế nào?"
>
> Đường Tam Tạng nhất thời im lặng.
>
> Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Cao Thúy Lan, Sa Ngộ Tĩnh đều quay sang nhìn Đường Tam Tạng, ánh mắt đầy vẻ hiếu ký bát quái.
>
> Đường Tam Tạng cười gượng một chút nói: "Tại sao Thần Quân hỏi vậy?"
>
> Trương Minh Hiên trầm giọng nói: "Quốc Vương Nữ Nhi Quốc sinh lòng si mê ngươi, bây giờ còn có con của ngươi, nếu ngươi không có tình cảm với nàng ấy, khó tránh khiến nàng ấy đau khổ cả đời."
>
> Trong đầu Đường Tam Tạng bỗng chốc hiện lên cảnh tượng Quốc Vương Nữ Nhi Quốc đang nhảy múa dưới ánh đèn lung linh, tiếng hát như khóc như trách vang lên bên tai. "Nói gì vương quyền giàu sang, sợ cái gì giới luật thanh quy. . ."
>
> Đường Tam Tạng chợt lắc đầu, nhất thời chân tay luống cuống, Trương Minh Hiên bình tĩnh đợi Đường Tam Tạng gạt bỏ hết trong đầu.
>
> Một lúc sau, Đường Tam Tạng thở dài, cười gượng nói: "Ta. . . bần tăng cũng không biết, nhưng bần tăng là người xuất gia, không nên có nữ nhi tư tình, trong lòng có yêu mến nhưng không phải là tình cảm nam nữ."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Ta thấy ngươi mơ hồ giằng co." Đùng một tiếng gấp quạt nói: "Ta kể cho ngươi một câu chuyện nhé!"
>
> Đường Tam Tạng cúi đầu cung kính nói: "Xin nghe Thần Quân dạy bảo."
>
> Trương Minh Hiên nói: "Câu chuyện này là của một tiểu hòa thượng trong nhóm TT kể cho ta.
>
> Rất lâu về trước, có một hòa thượng truy tìm phật pháp đến một đất nước, quen biết một cô gái, cuối cùng cũng vì truy tìm phật pháp mà rời đi.
>
> Năm đó, hắn truy truy tìm phật pháp mà rời đi.
>
> Cô ấy vừa khóc vừa cười ở đầu thành, trước mặt bách tính toàn thành, gọi với theo bóng lưng của hắn: "Tiểu hòa thượng, kiếp sau lấy ta được không?"
>
> Dưới chiều ta, áo trắng cưỡi ngựa trắng.
>
> Gió cát nổi khắp trời, không nhìn thấy biểu cảm của hắn.
>
> Tăng nhân không nói, chỉ có tiếng gió vi vu.
>
> Năm đó, hắn viên tịch.
>
> Ngàn phật tụng kinh, vạn chúng hướng tông.
>
> Trước khi đi hắn chỉ cười để lại một câu nói khó hiểu: "Được", không ai có thể hiểu ý nghĩa trong đó."
>
> Cao Thúy Lan che miệng, khóc thút thít nói: "Thật cảm động."
>
> Trư Bát Giới cảm khái nói: ": Tự cổ đa tình không dư hận. . ."
>
> Sa Ngộ Tĩnh nói theo: "Thử hận miên duyên vô tuyệt kỳ."
>
> Trư Bát Giới ngưng lại, tức giận nói: "Tiêp lời ta làm gì?"
>
> Sa Ngộ Tĩnh cười hề hề nói: "Nhị sư huynh, huynh nói quá nhiều lần, ta thuộc cả rồi."
>
> Đường Tam Tạng cúi đầu niệm một câu: "A di đà phật."
>
> Trương Minh Hiên nhìn Đường Tam Tạng, nghiêm túc nói: "Huyền Trang, ý của ta ngươi có hiểu không?"
>
> Đường Tam Tạng gật đầu, nặng nề nói: "Bần tăng hiểu."
>
> Trương Minh Hiên cảm khái nói: "Ta không muốn sau này ngươi hối hận như tiểu hòa thượng trong câu chuyện đó."
>
> Tăng nhân thế gian đều sợ tình yêu như hổ, lại không biết tình yêu nam nữ có thể cảm động trời xanh, tạo ra kỳ tích."
>
> Tôn Ngộ Không trầm từ nói: "Giống như 《 tiên kiếm kỳ hiệp truyện 》ư?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Không sai, tình yêu trong phật giáo là ma chướng, nhưng không trải nghiệm ma chướng thì siêu thoát thế nào?"
>
> Đường Tam Tạng gật đầu nghiêm túc nói: "Bần tăng hiểu rồi, như Địa Tạng Vương Bồ Tát nói, ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục, chỉ có trải qua nỗi khổ trong địa ngục mới có thể phổ độ chúng sinh."
>
> Trương Minh Hiên không kìm được cong khóe miệng, Địa Tạng Vương Bồ Tát ư? Chắc xác của hắn cũng đã lạnh rồi nhỉ! Nhưng vẫn vui vẻ gật đầu nói: "Huyền Trang, ngươi nói đúng."
>
> Đường Tam Tạng nói: "Bần tăng biết ý của Thần Quân, chỉ có trải nghiệm mới có thể siêu thoát, bần tăng đồng ý đi một vòng trong hồng trần." Câu vừa dứt, Đường Tam Tạng lập tức nhẹ lòng, như thoát khỏi phiền muộn.
>
> Trương Minh Hiên nói: "Vậy chúc các ngươi hạnh phúc, Thúy Lan, chúng ta đi thôi."
>
> Cao Thúy Lan lau nước mắt, nhìn Trư Bát Giới nói: "Phu quân, lên đường bình an."
>
> Trư Bát Giới gật đầu không nỡ.
>
> Cao Thúy Lan đến đứng bên cạnh Trương Minh Hiên, một đám mây trắng xuất hiện dưới chân hai người, nâng hai người bay lên trời.
>
> Đường Tam Tạng đột nhiên nói: "Thần Quân, vậy nhóm đó tên là gì? Ta muốn làm quen với đại sư trong câu chuyện người kể."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "748092562, ngươi tự tìm đi!"
>
> Đường Tam Tạng chắp tay bái, một đám mây trắng lượn đi.
>
> Đường Tam Tạng đứng thẳng lưng, mặt nở nụ cười nhẹ nhõm nói: "Chúng ta đi thôi!" Đi đến bên xe ngựa, nhanh nhẹn nhảy lên xe, chui vào buồng xe.
>
> Tôn Ngộ Không cười hắc hắc, đạp chân dưới đất phi thẳng lên nóc xe, Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tĩnh ngồi hai bên xe, Bạch Long Mã kéo xe ngựa kẽo kẹt đi trên đường lớn.
>
> Một lúc sau, bên trong xe, Đường Tam Tạng do dự một lúc, lấy điện thoại ra gọi video cho Quốc Vương Nữ Nhi Quốc.
>
> Ting ting! Vang lên hai tiếng, video sáng lên.
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc quấn người trong thảm nhung xuất hiện trước ống kính, lộ vẻ cười yêu kiều và bờ vai trắng.
>
> Đường Tam Tạng nhắm mặt lại theo bản năng, cúi đầu niệm: "A di đà phật~ Vô lễ chớ nhìn,! Sắc tức là không, không tức là sắc."
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc cười khanh khách nói: "Đường Đường, chàng xấu hổ."
>
> Đường Tam Tạng cúi đầu nói: "Quốc Vương bệ hạ mặc áo vào đi! Tránh bị nhiễm phong hàn."
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc cười nói: "Mặc rồi, ngẩng đầu lên."
>
> Đường Tam Tạng ngẩng đầu, chầm chậm mở mắt, lại vội nhắm mắt.
>
> Lúc này Quốc Vương Nữ Nhi Quốc đang ngồi trước bàn trang điểm, hai thị nữ chải tóc cho nàng, vẫn là trang phục đó, quấn trong tấm nhung lộ vai ra ngoài, căn bản là không mặc quần áo.
>
> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc cười khanh khách nói: "Đường Đường, bộ dạng xấu hổ của chàng thật đáng yêu!"
>
> Đường Tam Tạng bất mãn nói: "Nữ vương bệ hạ, ăn mặc như vậy không hợp thuần phong mỹ tục."
>
> Hai thị nữ đang chải tóc cho Nữ vương phì cười một tiếng, lại vội bịt miệng, mặt đỏ ửng.
>
> Nữ vương liếc nhìn hai thị nữ, dịu dàng nói với Đường Tam Tạng: "Cũng chỉ trước mặt chàng ta mới như vậy."
>
>
>
>