Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 860: Mục 861

TRANG 431# 1

> Chương 860: Bọ Cạp Tinh xuất hiện

>

>

>

>

>

>

> Trong lòng Đường Tam Tạng nhất thời ấm áp, do những lời khuyên giải của Trương Minh Hiên trước đó, bây giờ đối diện với Quốc Vương Nữ Nhi Quốc, Đường Tam Tạng có một tâm tư khác, nghe những lời ấm áp của Nữ vương, nỗi sợ vô hình xuất hiện trong lòng.

>

> Đường Tam Tạng thấp giọng nói nhỏ: "Vậy cũng không được, chẳng may bên cạnh bần tăng có người khác thì sao?"

>

> Nữ vương cười nói: "Vậy lần sau ta chú ý, bây giờ ngẩng đầu lên nhìn ta đi."

>

> Đường Tam Tạng do dự một lúc rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe lên nhìn vào màn hình, đôi mắt mơ hồ.

>

> Nữ vương khẽ hỏi: "Ta có đẹp không?"

>

> Đường Tam Tạng nói: "Hồng nhan và xương khô trong mắt bần tăng đều như nhau."

>

> Nữ vương hờn trách nói: "Lại dám so ta với xương khô, đáng đánh!"

>

> Đường Tam Tạng bất giác cười lên, nở nụ cười tươi sáng từ trái tim.

>

> Nữ vương cười khanh khách hỏi: "Đường Đường, tìm ta có chuyện gì?"

>

> "Ta muốn hỏi bụng nàng có đau không? Có cảm giác không tốt không?"

>

> Nữ vương thất vọng nói: "Thì ra là quan tâm đến con của chàng! Không hề quan tâm ta."

>

> Đường Tam Tạng vội giải thích: "Không có, không có, ta cũng có. . ."

>

> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc mở to mắt cười nói: "Cũng có cái gì?"

>

> Đường Tam Tạng mặt đỏ ửng, ngại ngùng nói: "Cũng có. . . cũng có lo cho nàng."

>

> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc cười khanh khách nói: "Cảm động quá." Dịu dàng nói nhỏ: "Chàng yên tâm đi lấy kinh di! Ta và con đều rất tốt."

>

> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc xoa xoa bụng, khuôn mặt nở nụ cười hiền từ nói: "Ta có thể cảm nhận được, nó đang trưởng thành trong bụng ta."

>

> Đường Tam Tạng bất giác nhìn bụng Quốc Vương Nữ Nhi Quốc, nỉ non nói: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt."

>

> "Bịch" một tiếng, màn hình rung kịch kiệt, kết nối video gián đoạn.

>

> Trong hoàng cung, Quốc Vương Nữ Nhi Quốc chợt đứng lên, kinh sợ kêu lên: "Ngự đệ, Đường Đường, có chuyện gì vậy? Chàng sao thế?"

>

> Quốc Vương Nữ Nhi Quốc sợ hãi kêu, cả hoàng cung lập tức náo loạn.

>

> Trên đường Tây Du, chiếc xe ngựa mới mua không lâu nổ tung, bánh xe tung rời, gỗ vụn bay loạn tan thành, trên mặt đất xuất hiện một cái hố sâu không thấy đáy.

>

> Tôn Ngộ Không bay lơ lửng trên không trung, vểnh tai tức giận nói: "Vừa ra khỏi Nữ Nhi Quốc đã bị yêu quái bắt rồi, hòa thượng này sao gặp nhiều kiếp nạn như vậy?"

>

> Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tĩnh cầm chặt vũ khí sát khí đằng đằng đừng trên đường, nhìn vào cái hố.

>

> Bạch Long Mã cũng dậm chân tại chỗ, hí mũi tức giận, nếu không phải mình chạy nhanh thì suýt nữa bị tập kích rồi.

>

> Tôn Ngộ Không cầm gậy kim cô đập xuống mặt đất quát: "Thổ địa, ra đây cho ta."

>

> Bịch~ một tiếng nổ, mặt đất chấn động, một lúc sau trên mặt đất không có động tĩnh gì.

>

> Tôn Ngộ Không "ô" một tiếng, vành tai vểnh ra nói: "Sao thổ địa cũng không có?"

>

> Trư Bát Giới âm thầm trợn mắt, ở đây là Nữ Nhi Quốc, địa bàn của Nữ Oa nương nương, làm sao có sơn thần thổ địa? Ngọc đế cũng không dám nhúng tay vào nơi này.

>

> Sa Ngộ Tĩnh cười hề hề nói: "Đại sư huynh, có lẽ thổ địa xuyên cửa đi rồi."

>

> Tôn Ngộ Không gấp gáp nói: "Cuối cùng là yêu quái phương nào, dám khiêu khích lão Tôn ta?" biến thành luồng ánh sáng xám chui thẳng xuống hố.

>

> Sa Ngộ Tĩnh quay đầu nhìn Trư Bát Giới gọi: "Nhị sư huynh, chúng ta cũng đi theo đi."

>

> Trư Bát Giới nói: "Được!" cầm bồ cào nhảy xuống, Sa Ngộ Tĩnh lập tức theo sau.

>

> "Bịch~" một tiếng, giọng nói của Trư Bát Giới truyền trong hố: "Sư huynh, sao huynh dừng lại?'

>

> Giọng nói không vui của Tôn Ngộ Không vang lên: Đường bị chặn rồi, cần mở đường từ đầu."

>

> Trong lúc ba người Tôn Ngộ Không tiếp tục mở đường, trong sơn động u ám, Đường Tam Tạng cẩn trọng ngồi trên ghế đá, bât an đối diện với một cô gái diễm lệ.

>

> Cô gái mặc áo lộ bụng, phía dưới là quần siêu ngắn, trên người mang đồ trang sức vàng bạc, rất xinh đẹp.

>

> Bọ Cạp Tinh cười hi hi tiến lên trước, chạm vào gương mặt của Đường Tam Tạng, dịu dàng nói: "Ngự đệ ca ca~"

>

> Đường Tam Tạng vội đứng dậy, né trành bàn tay của Bọ Cạp Tinh, hai tay hành lễ phật nói: "A di đà phật, xin nữ thí chủ tự trọng."

>

> Bọ Cạp Tinh thu lại tay, cười nói: "Ngự đệ ca ca, trước đây chàng và Quốc Vương không phải như vậy sao! Một tiếng gọi thân thiết bao nhiêu!

>

> Đường Tam Tạng lùi về sau hai bước, lắc đầu nói: "Nàng ấy là nàng ấy, ngươi là ngươi, không giống nhau."

>

> Sắc mặt nữ nhân kia trầm xuống, nói: "Làm sao? Ta không đẹp bằng nàng ta sao?"

>

> Xoay một vòng tại chỗ, áo lụa tung bay, trang sức lóe sáng nói: "Hay dáng ta không bằng nàng ta?"

>

> Không giống như Đường Tam Tạng luôn nói gì nghe nấy như trước đó, Đường Tam Tạng đã được Trương Minh Hiên tiêm nhiễm miệng lưỡi sắc xảo, nghiêm túc nói: "Đều đúng!"

>

> Bọ Cạp Tinh nói thế nào cũng là con gái, tức giận nói: "Kim Thiền Tử, ngươi muốn chết sao?"

>

> Đường Tam Tạng giật mình kinh ngạc, tuy có người từng nói mình là Kim Thiền Tử chuyển thế, nhưng trên đường yêu quái đều gọi mình là Đường Tam Tạng, gọi Kim Thiền Tử như này là lần đầu tiên.

>

> Đường Tam Tạng nghi ngờ nói: "Nữ thí chủ, cô biết bần tăng?"

>

> Bọ Cạp Tinh nghiến răng nói: "Biết, đương nhiên biết, ban đầu ngươi bắt nạt ta rất thảm."

>

> Tim Đường Tam Tạng nhảy loạn lên: "Bắt nạt? từ này rất dễ khiến người khác liên tưởng linh tinh! Lẽ nào là nợ tình kiếp trước? Trong lòng sầu muộn, sao nợ tình cứ tìm đến ta?

>

> Đường Tam Tạng chắp tay, cười hành lễ nói: "Thì ra là nữ Bồ Tát ngay trước mặt, xin Bồ Tát xưng tước hiệu, bần tăng tế bái sớm tối cho dễ."

>

> Bọ Cạp Tinh cuốn một lọn tóc nói: "Tước hiệu? Ngươi là Kim Thiền, ta là Bọ Cạp, đâu có tước hiệu gì?"

>

> Tim Đường Tam Tạng đập như trống đập, danh hiệu nghe thật đáng sợ, cười gượng nói: "Thì ra là Bọ Cạp, ngươi xem trời cũng không còn sớm nữa, bần tăng còn phải đi Tây Thiên lấy kinh, không tiện ở lâu, phải lên đường rồi." Quay đầu đi ra ngoài.

>

> Bóng Bọ Cạp Tinh lóe lên xuất hiện trước mặt Đường Tam Tạng, dọa Đường Tam Tạng vội dừng bước, cười gượng nói: "Nữ Bồ Tát dừng bước, không cần tiễn nữa, bần tăng tự về được rồi, chúng ta gặp lại ở Linh Sơn."

>

> Bọ Cạp Tinh cười nói: "Ai tiễn ngươi, đã đến Động Tỳ Bà của ta, ngươi nghĩ bỏ đi dễ dàng thế sao?"

>

> Bước từng bước tiến gần Đường Tam Tạng, Đường Tam Tạng hoảng sợ vội lùi về phía sau, ngã bịch một tiếng xuống giường, mặt tái nhợt, xong đời rồi~

>

> Bọ Cạp Tinh che miệng cười khanh khách, ánh mắt lóe lên hung dữ nói: "Ngươi bây giờ không giống Kim Thiền Tử chút nào."

>

> Đường Tam Tạng cười gượng nói : "Bần tăng là Đường Tam Tạng, không phải Kim Thiền Tử nào đó."

>

> Bọ Cạp Tinh chầm chậm cởi bỏ áo lụa, mở rộng đai lưng, dịu dàng nhỏ nhẹ nói: "Kim Thiền Tử, kiếp trước chúng ta cũng coi như có ân ái, bây giờ hà tất phải tuyệt tình như vậy, từ chối người ngàn dặm?"

>

> Đường Tam Tạng vội siết chặt y phục của mình, lui lại góc giường, cúi đầu nhìn y phục rơi xuống, đôi chân trắng như tuyết xuất hiện trong tầm mắt, bật lên run sợ.

>

> Đường Tam Tạng khổ não nói: "Nữ thí chủ, xin tự trọng, bần tăng không quen ngươi."

>

> Kiếp trước bần tăng cũng là người xuất gia, đâu có ân ái gì?"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!