TRANG 431# 2
> Chương 861: Bọ Cạp Tinh đại chiến Tôn Ngộ Không.
>
>
>
>
>
>
> Giọng nói của con Bọ Cạp Tinh mang theo ý cười vang lên: "Bởi vì kiếp trước ngươi đã từng Hoan Hỉ Thiền!"
>
> Đường Tam Tạng run rẩy theo bản năng, không thể nào? Kiếp trước bần tăng là loại người này sao? Tuy cảm thấy không thể tin, nhưng tại sao lại thấy trống rỗng trong lòng thế này?
>
> Bọ Cạp Tinh cười hì hì nói: "Ngự đệ ca ca, ngươi hãy theo ta đi!"
>
> "Ầm. . ." Một tiếng nổ thật lớn vang lên, trong phút chốc cửa động rung chuyển.
>
> Ở ngoài cửa động vang lên một tiếng: "Yêu tinh, mau ra đây cho lão Tôn."
>
> Thân thể con Bọ Cạp Tinh lắc lư một lúc, trên mặt lóe lên nét lạnh lùng, quần áo trên đất tự động bay lên mặc vào người.
>
> Đường Tam Tạng kinh ngạc vui mừng ngẩng đầu kêu lên: "Đám Ngộ Không đã tới!" Hét lớn: "Ngộ không, sư phụ ở trong này!"
>
> Vẻ măt Bọ Cạp Tinh tối sầm, kêu lên: "Người đâu!"
>
> Hai nữ yêu quái chạy vào, cung kính hành lễ nói: "Nương nương!"
>
> Bọ Cạp Tinh nói: "Trông coi hắn, đừng để hắn chạy thoát."
>
> "Dạ!" Hai nữ yêu cùng đồng thanh đáp.
>
> Bọ Cạp Tinh vung tay áo lên, sải bước nhanh ra ngoài, sắc mặt lạnh như sương.
>
> Bên ngoài cửa động Tỳ Bà, Tôn Ngộ Không đang nhón chân ngồi xổm trên một tảng đá lớn, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tĩnh đều cầm vũ khí đứng bên cửa động.
>
> Bọ Cạp Tinh đi ra từ cửa động tan hoang, nhìn ba người bằng ánh mắt lạnh lùng.
>
> Tôn Ngộ Không "Ô!" một tiếng, gãi đầu gãi tai cười khì khì nói: "Sư phụ thật có số đào hoa, vừa rời Nữ Nhi Quốc đã bị nữ Đại vương bắt về làm áp trại tướng công rồi. Ha ha ha. . ."
>
> Trư Bát Giới cười khờ nói: "Vị nữ Bồ Tát này, cho dù ngươi coi trọng sư phụ của ta, cũng phải ba mâm sáu lễ tới cửa cầu xin cha mẹ hai bên bằng lòng đã chứ? ! Ngươi cướp đoạt mạnh mẽ như vậy là đạo lý gì?"
>
> Bọ Cạp Tinh hừ một tiếng nói: "Vậy các ngươi đồng ý không?"
>
> Trư Bát Giới lắc đầu liên tục cười khờ nói: "Lễ nghĩa của ngươi không chu toàn, đương nhiên bọn ta không đồng ý rồi!"
>
> Trong tay Bọ Cạp Tinh lóe sáng một cái, quát lên: "Mồm méo láu lỉnh!" Bay người lên lao về phía Trư Bát Giới.
>
> "Đùng!" Một tiếng nổ vang lên, luồng sáng xanh và vàng cùng nở rộ, nổ vang một tiếng ở nơi va chạm, đất đá vụn vỡ, tro bụi tung bay, che lấp bóng dáng của hai người.
>
> Trong khe nứt của khoảng không có một bong bóng không gian kỳ dị tồn tại, Trương Minh Hiên và Cao Thúy Lan đang ngồi ăn bên trong, quan sát thế giới bên ngoài.
>
> Thời điểm Trư Bát Giới giao đấu với Bọ Cạp Tinh, một tiếng nổ dữ dội vang lên, Cao Thúy Lan đứng dậy theo bản năng.
>
> Trương Minh Hiên bỏ nho vào trong miệng, mồm miệng nói không rõ nữa: "Yên nào. . . yên tâm đi! Không nguy hiểm đâu."
>
> Ngay sau đó, tro bụi vang lên theo tiếng binh khí va chạm, tia lửa văng khắp nơi. Gió lớn đột nhiên nổi lên cuốn bay bụi mù, Trư Bát Giới đang chiến đấu cùng Bọ Cạp Tinh.
>
> Bên trong bong bóng không gian, Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Ngươi xem, ta nói không sai chứ?"
>
> Lúc này Cao Thúy Lan mới thở phào nhẹ nhóm lo lắng nhìn bên ngoài nói: "Đảo chủ, nếu ngài cảm thấy hứng thú với nữ yêu này, tại sao không tự mình thu phục nó?"
>
> Trương Minh Hiên khẽ cười, từ chối cho ý kiến, nhìn Bọ Cạp Tinh đánh nhau bên ngoài, trong mắt sáng ngời lên. Đầu tiên là dùng đuôi Bọ Cạp làm Như Lai bị thương, sau đó có thể trốn khỏi Linh Sơn, nói chuyện xưa không có vấn đề, có đánh chết mình cũng không tin, tạm thời vẫn nên quan sát kỹ hẵng nói.
>
> Bên dưới, Tôn Ngộ Không đứng trên một tảng đá, một tay cầm Kim Cô Bổng, một tay vò đầu bứt tai nhìn hai người đánh nhau phát ra tiếng kêu kỳ quái "Ngao!"
>
> Trư Bát Giới vừa đánh vừa rút, lớn tiếng kêu lên: "Con khỉ Ôn, còn không mau tới giúp đỡ?"
>
> Tôn Ngộ Không cười to hai tiếng, lập tức bay lên trời, Kim Cô Bổng tỏa ra hào quang rực rỡ mang theo khí thế ngút trời đánh về phía đầu của con Bọ Cạp, quát lên chói tai: "Yêu tinh, ăn một gậy của ông nội ngươi đây!"
>
> "Đùng!" Một tiếng vang thật lớn, đất cát bay tán loạn, Trư Bát Giới chạy trối chết. Luồng sáng vàng quét ngang tạo thành dư chấn, bịch một tiếng hằn lên vách núi một dấu vết thật sâu.
>
> Dư chấn quét ngang qua, đất trời rõ ràng, trên mặt đất xuất hiện một hố đá lớn, con Bọ Cạp Tinh đang nửa quỳ trong hầm đá, ba lưỡi dao thép sắc bén giơ lên kẹp chặt Kim Cô Bổng.
>
> Tôn Ngộ Không đang lơ lửng trên đỉnh đầu con Bọ Cạp, tay cầm Kim Cô Bổng đánh xuống.
>
> Trư Bát Giới chạy qua một bên, cười ha ha nói: "Hầu ca quả nhiên lợi hại, xử lý yêu tinh dễ như trở bàn tay."
>
> "Phụt!" Bọ Cạp Tinh phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy vàng, sức mạnh dâng trào mạnh mẽ hất bay Tôn Ngộ Không, thân thể biến thành ánh sáng xẹt qua không trung, chạy trốn tới bên một cây cột đá phía xa.
>
> Bọ Cạp Tinh nửa quỳ trên cây cột đá, tay xoa ngực, đau đớn ho ra máu.
>
> Tôn Ngộ Không lộn nhào một cái trên không trung, hạ xuống một tảng đá lớn, vác Kim Cô Bổng lên cười hì hì nói: "Yêu quái, mau thả tiểu hòa thượng ra, lão Tôn ta có thể rủ lòng từ bi tha cho ngươi một mạng."
>
> Bọ Cạp Tinh nghiến răng oán hận nhìn Tôn Ngộ Không.
>
> Bên trong khe nứt không gian, Cao Thúy Lan vui vẻ nói: "Đội của phu quân chiến thắng rồi ha?"
>
> Trương Minh Hiên nhìn vào chiến trường với vẻ kì lạ, dễ dàng chịu thua như vậy? Không phải vừa rồi còn chặn được Tôn Ngộ Không sao? Sao đột nhiên thương tích nghiêm trọng thế này?
>
> Vẻ mặt Bọ Cạp Tinh xấu xí quát lên: "Đừng có mơ!"
>
> Đứng dậy trên trụ đá, ba lưỡi dao trong tay biến mất không dấu vết, thay vào đó lại xuất hiện một cây đàn tỳ bà.
>
> Bọ Cạp Tinh trừng mắt giận dữ nhìn Tôn Ngộ Không, tay dùng sức gảy lên dây đàn tỳ bà. Tinh. . . Từng luồng văn chú hiện lên trên chiếc đàn tỳ bà, sóng âm biến thành từng lưỡi dao sắc bén đâm về phía Tôn Ngộ Không.
>
> Tôn Ngộ Không vội vã lẩn trốn, một tiếng nổ vang lên, tảng đá lớn ban đầu dưới chân nát vụn.
>
> Trư Bát Giới mở to tròng mắt, hét lớn: "Nghe tiếng tỳ bà ta đã wow một cái rồi mà, còn đòi mạng ta sao?"
>
> Tinh tinh! Tiếng tỳ bà rung lên lạnh tanh, róc rách trong trẻo như khe suối nhỏ, dồn dập như sấm rền ngoài cửa sổ, tha thiết như mưa rơi trên phiến lá, thư giãn rả rích như mưa phùn, quyết liệt như giáo vàng ngựa sắt, uyển chuyển như lời nói đùa nơi tân phòng. Âm thanh phát ra từ đôi tay của Bọ Cạp Tinh thay đổi theo tiếng nhạc, sóng âm biến hóa linh hoạt như kiếm bay, hay như cây chùy khổng lồ mạnh mẽ, mưa tên sắc nhọn hoặc trường thương giăng trời, đủ loại thủ đoạn giết chóc ngập tràn núi rừng.
>
> Đám người Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới nhảy nhót trong đám vũ khí sáng loáng, tránh né sóng âm tấn công ở bên trong, không ngừng kêu lên sợ hãi. Nơi nào sóng âm đi qua, cột đá bị chặt đứt, mặt đất nứt toác, đá tảng dập nát, chỉ trong khoảng thời gian ngắn, xung quanh thành một bãi trống trải.
>
> Bên trong khoảng không, Cao Thúy Lan lo lắng nói: "Thần Quân, ngài giúp họ một tay chứ?"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Không vội, nhìn là được."
>
> Tôn Ngộ Không ở bên dưới lăn lộn mấy vòng trên không trung, vài thanh kiếm vô hình im lặng bay xuyên qua ảo ảnh của hắn trên không, ầm ầm vang lên, để lại một vài cái hố lớn trên vách đá sau lưng, đất đá rơi xuống.
>
> Tôn Ngộ Không vô cùng giận dữ nói: "Yêu tinh, có bản lĩnh ra đấu quang minh chính đại với ông nội Tôn, đâm sau lưng người ta là thứ bản lĩnh gì chứ?"
>
> Bọ Cạp Tinh cười lạnh một tiếng, đột nhiên thay đổi sắc mặt, dưới chân mềm nhũn suýt ngã nhào trên đất, lấy tay ôm ngực theo bản năng, tiếng tỳ bà bỗng tắt.
>
> Ba người Tôn Ngộ Không chớp thời cơ bay người lên, lao về phía Bọ Cạp Tinh, Kim Cô Bổng, Cửu Xí Đinh Ba, Hàng Yêu Bảo Trượng đều mang ánh sáng lạnh làm người ta sợ hãi.
>
>
>
>