Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 862: Mục 863

TRANG 432# 1

> Chương 862: Mời Tinh Quân

>

>

>

>

>

>

> Phía sau Bọ Cạp Tinh đột nhiên xuất hiện một cái đuôi bọ cạp khổng lồ. Trong nháy mắt đuôi bọ cạp lao về phía nhóm ba người củaTôn Ngộ Không nhanh như chớp, trên không trung tạo thành ba cái bóng, đồng thời chích trúng ba người bọn họ.

>

> "Á!"

>

> "Ai ui!"

>

> "Hự!"

>

> Ba người Tôn Ngộ Không rơi bịch xuống đất, liên tục ôm đầu kêu la, lăn qua lộn lại trên mặt đất.

>

> Con Bọ Cạp Tinh nghiêng ngả trở về bên trong động của mình, thuận tay mở trận pháp cấm chế ra, rầm một tiếng phong tỏa cửa chính, dựa vào vách tường há miệng thở dốc.

>

> Xoạt một tiếng, Bọ Cạp Tinh xé vạt áo trước ngực ra, một con dấu màu vàng kim dưới cổ đang lập lòe ánh sáng. Phạn văn dầy đặc trên con dấu.

>

> Bọ Cạp Tinh gằn giọng rống lên giận dữ: "Như Lai!"

>

> Bọ Cạp Tinh đứng nghỉ ngơi một chút, thở hổn hển nói: "Không được, nhất định phải lấy được đạo quả của Kim Thiền Tử mới có thể có cơ hội sống sót."

>

> Lảo đảo chạy vào trong phòng, kêu lớn: "Có ai không!"

>

> Hai nữ hầu chạy ra cung kính nói: "Nương nương!"

>

> Bọ Cạp Tinh ôm ngực nói: "Mang Đường Tam Tạng đi gột rửa sạch sẽ, sau đó đưa tới phòng của ta."

>

> Hai nữ hầu kính cẩn nói: "Vâng!"

>

> Bọ Cạp Tinh trở về phòng mình, ngồi xếp bằng trên giường bắt đầu thiền định, Phạn âm lúc ẩn lúc hiện vang lên bên người, Phật luân thần thánh siêu phàm nở rộ sau gáy, Bọ Cạp Tinh vận động Phật lực toàn thân cố gắng đè ép con dấu của Như Lai, sắc mặt trầm xuống.

>

> Bên ngoài, đám người Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới lăn lộn một hồi, nén cơn đau nhức giãy dụa ngồi dậy trên mặt đất.

>

> Tôn Ngộ Không lấy tay sờ cái u lớn trên trán, lập tức hít sâu một hơi la lên: "Đau quá! Thật sự rất đau, đau chết lão Tôn ta rồi."

>

> Trư Bát Giới cũng che cái u lớn trên đầu, kêu đau nói: "Ai ui! Đây là thứ gì vậy? Sao lại đau như thế chứ?"

>

> Sa Ngộ Tĩnh cũng nói: "Đại sư huynh, huynh mau hỏi Thần Quân, yêu quái này nguồn gốc ra sao? Sao nó có thể như vậy?"

>

> Tôn Ngộ Không lấy điện thoại di động ra nói: "Được! Được! Lão Tôn ta sẽ hỏi chuyện này."

>

> "Đại Thánh!" Một tiếng nói từ xa xa vọng tới.

>

> Bên trong khe nứt không gian, Trương Minh Hiên cười nói: "Người của Phật giáo tới!"

>

> Đám người Tôn Ngộ Không xoay đầu nhìn lại, chỉ thấy một sư ông mặt phấn phương phi bóng loáng chống một cái gậy đầu rồng đang từ từ bước trên con đường núi tới.

>

> Sư ông đi tới, dựng một bàn tay hành lễ nói: "Bần tăng xin chào Đại Thánh."

>

> Tôn Ngộ Không ngạc nhiên nói: "Linh Cát Bồ Tát?"

>

> Trư Bát Giới vội vàng kêu lên: "Bồ Tát cũng tới vì con yêu quái này, mau mau phát huy bản lĩnh cao cường thu phục yêu quái, hóa giải đau đớn cho chúng ta đi!"

>

> Dáng vẻ Linh Cát Bồ Tát tươi cười nói: "Thứ các ngươi trúng trên người chính là bản lĩnh của yêu quái này, tên là độc Đảo Mã Thung, ngay cả Phật Tổ cũng không chịu nổ, bần tăng thật sự không có khả năng giải trừ."

>

> Tôn Ngộ Không kêu lên ngạc nhiên: "Lợi hại như vậy sao?"

>

> Linh Cát Bồ Tát nghiêm túc nhìn về phía hang động, nói: "Yêu nghiệt này chính là đệ tử của ta ở Linh Sơn, từng được ngồi nghe Phật Tổ thuyết giảng. Mấy năm trước trong một lần đại hội, Phật Tổ muốn niệm chú cho nàng, cố ý đẩy nàng ta xuống, đột nhiên nàng ta lại nhân cơ hội này dùng Đảo Mã Thung đốt vào ngón tay Phật Tổ, trốn khỏi Linh Sơn, xuống hạ giới làm yêu quái.

>

> Trư Bát Giới cười nhạo nói: "Lại là yêu quái của Phật giáo các người? Phật giáo các người xuống hạ giới làm yêu cũng quả là nhiều!"

>

> Linh Cát Bồ Tát hơi chậm lại, liếc nhìn Trư Bát Giới không vừa lòng.

>

> Tôn Ngộ Không cũng không vừa lòng nói: "Phòng thủ của Linh Sơn các người có hơi lỏng lẻo? Một con yêu quái nhỏ cũng có thể trốn khỏi Linh Sơn."

>

> Linh Cát Bồ Tát lắc đầu nói: "Cũng không phải phòng thủ của Linh Sơn lỏng lẻo mà chính là Ngã Phật từ bi, không muốn giết hại sinh linh."

>

> Tôn Ngộ Không la to: "Bớt nói xàm đi, nhanh nhanh bắt con yêu quái này lại, lão Tôn ta còn phải tiếp tục lên đường."

>

> Linh Cát Bồ Tát vừa cười vừa nói: "Nàng ta có độc Đảo Mã Thung, bần tăng cũng bó tay, không lại gần nàng ta được"

>

> Trư Bát Giới than khổ nói: "Vậy nên làm thế nào?"

>

> Tôn Ngộ Không lấy điện thoại di động ra nói: "Vẫn là nên cầu cứu sư đệ thôi!"

>

> Linh Cát Bồ Tát vội vàng nói: "Đại Thánh chớ sốt ruột, yêu nghiệt này có bản thể là Bọ Cạp Tinh, chỉ cần Đại Thánh đi tới cung Quang Minh bên trong Đông Thiên Môn của Thiên Đình, mời Mão Nhật Tinh Quan tới đây, nhất định có thể hàng phục nó.

>

> Tôn Ngộ Không khì khì nói: "Bồ Tát như ngươi thật ra lại làm biếng trốn tránh, tại sao không tự mình đi mời?"

>

> Linh Cát Bồ Tát khẽ mỉm cười, nói: "Đây là kiếp nạn trong mệnh của Đường Tam Tạng, bần tăng không nên xen vào." Nói xong, hóa thành một luồng ánh sáng vàng vàng bay về phương Tây.

>

> Trư Bát Giới quay đầu kêu lên: "Đại sư huynh, làm sao bây giờ?"

>

> Tôn Ngộ Không bất đắc dĩ nói: "Không còn cách nào khác, lão Tôn ta đây chỉ có thể đi một chuyến thôi." Lộn nhào một cái bay lên không trung, hướng thẳng về phía Thiên cung.

>

> Tôn Ngộ Không cưỡi Cân Đẩu Vân xuyên qua tầng gió lớn đi tới Đông Thiên Môn, liếc mắt thấy Tăng Trưởng Thiên Vương đang dựa người lên một trụ đá, cầm di động trong tay, vẻ mặt tươi cười.

>

> Tôn Ngộ Không nhảy lên phía trước, vươn đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy trên màn hình có một cô gái dáng dấp không tệ mang mặt nạ đang hát, tiếng ca trong trẻo êm tai.

>

> Tôn Ngộ Không nghi hoặc hỏi: "Ồ! Cùng xem được không, Tăng Trưởng tướng quân?"

>

> Tăng Trưởng Thiên Vương hoảng sợ, tranh thủ buông ngay điện thoại di động xuống, nhìn thấy Tôn Ngộ Không mới thở phào một hơi, tức giận nói: "Đại Thánh, người làm ta sợ muốn chết?"

>

> Tôn Ngộ Không cười hi ha nói: "Sợ cái gì?"

>

> Tăng Trưởng Thiên Vương nhỏ giọng thì thầm: "Ngọc Đế ban hành quy định mới, trong lúc trực ca không được phép chơi di động, nếu không sẽ bị trừ tiền."

>

> Tôn Ngộ Không kinh ngạc nhìn Tăng Trưởng Thiên Vương nói: "Vậy mà ngươi vẫn còn xem?"

>

> Vẻ mặt Tăng Trưởng Thiên Vương tươi cười, si mê nói: "Bích La Điện hạ của ta đang phát sóng trực tiếp, làm sao có thể bỏ lỡ được?"

>

> Tôn Ngộ Không hỏi: "Ta hỏi ngươi Mão Nhật Tinh Quan hiện đang ở đâu?"

>

> Tăng Trưởng Thiên Vương không tập trung nói: "Mão Nhật Tinh Quan đã phụng chỉ của Ngọc Đế đi tuần đài Quan Tinh, ngươi tới cung Quang Minh chờ là được."

>

> Tôn Ngộ Không chắp tay nói: "Cảm ơn! Lão Tôn ta đi đây"

>

> Nói xong liền hóa thành một luồng sáng màu xám tro bay vào trong Thiên Đình, như con thoi xuyên qua giữa những đình đài lầu các.

>

> Tôn Ngộ Không vừa đi, Tăng Trưởng Thiên Vương lập tức lấy điện thoại di động ra, mở màn hình xem khen thưởng.

>

> Dẫn chương trình dùng giọng nói dễ thương nói: "Cảm ơn Nhị Thiên Vương đã khen tặng kiếm Tru Tiên tứ phẩm, yêu người nha!"

>

> Vẻ mặt Tăng Trưởng Thiên Vương hạnh phúc cảm thán nói: "Giọng của Bích La Điện Hạ nhà ta thật dễ nghe, rõ ràng có sắc đẹp nhưng lại muốn kiếm tiền dựa vào tài năng, bây giờ trên mạng rất ít những nữ nhân thế này." Thuận tay gửi thêm một phần thưởng.

>

> Chỉ sau một lát, Tôn Ngộ Không đã tới cung Quang Minh, quả nhiên Mão Nhật Tinh Quan không có ở đây.

>

> Chờ không bao lâu liền thấy một đoàn xe ngựa do thiên binh bảo vệ đi tới, thiên mã có hai cánh sau lưng, chân đạp ánh lửa. Trên khung xe vẽ hoa văn hình mặt trời rất lớn, tỏa ra ánh sáng thần thánh rực rỡ, cửa xe ngựa dát vàng nạm ngọc cực kỳ hoa lệ.

>

> Một thiên binh thấy Tôn Ngộ Không, chạy lại phía xe ngựa cung kính chắp tay nói: "Tinh Quân, Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không ở phía trước!"

>

> "À. . ." Một giọng nói khẽ từ trong xe ngựa truyền ra.

>

> Sau đó màn xe bị vén lên, một thanh niên mũi ưng từ trong xe ngựa đi ra, mặc áo bào Tinh Quân tơ vàng sợi ngọc, đội mão Ngũ Nhạc lóe lên ánh vàng, áo bào đeo mây Thất Tinh mờ ảo, thắt lưng là vòng Bát Cực sáng rỡ.

>

> Khi thanh niên mũi ưng bước xuống xe, tiếng vòng vang lên leng keng theo bước chân, một làn hương thơm lan tỏa.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!