Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 863: Mục 864

TRANG 432# 2

> Chương 863: Mão Nhật Tinh Quân hạ phàm

>

>

>

>

>

>

> Mão Nhật Tinh Quan chắp tay cười nói: "Đại Thánh sao lại tới đây?"

>

> Tôn Ngộ Không bất lực nói: "Lão Tôn ta phụng mệnh Phật tổ hộ tống một vị hòa thượng đến Tây Thiên cầu lấy chân kinh, trên đoạn đường này lắm tai nhiều nạn, vừa rời khỏi Nữ Nhi Quốc, tiểu hòa thượng đó lại rơi vào trong động phủ của yêu quái, cần Thần quân cứu giúp."

>

> Đôi mắt của Mão Nhật Tinh Quan mang theo ý cười, nói: "Không biết là loại yêu quái nào lại khiến Đại Thánh bó tay hết cách?"

>

> Tôn Ngộ Không nói: "Tây Lương Nữ Nhi quốc, núi Độc Địch, động Tỳ Bà có một con bọ cạp tinh. Linh Cát Bồ Tát có nói, loại yêu quái này ngoại trừ Thần quân ra không ai có thể hàng phục."

>

> Mão Nhật Tinh Quan gật đầu nói: "Thì ra là con bọ cạp, Tiểu Thần hiểu rồi. Ngọc Đế ra lệnh cho ta tuần tra đài Quan Tinh, vốn dĩ bây giờ phải trở về bẩm tấu. Không biết Đại Thánh đến nhờ giúp đỡ, lại có pháp chỉ của Bồ Tát, không dám khinh mạn làm lỡ việc. Bây giờ Tiểu Thần sẽ đi hàng yêu cùng với Đại Thánh, sau đó trở về sẽ đến chỗ Ngọc Đế phục chỉ sau."

>

> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói: "Được được được. . . Mau đi cùng lão Tôn ta." Nói rồi liền dẫn theo Mão Nhật Tinh Quan bay ra khỏi Đông Thiên Môn, hạ giới.

>

> Trong cung Tử Ngưng, Ngọc Đế hừ lạnh một tiếng nói: "Thái Bạch, ngươi nói xem có phải ta đã quá rộng lượng với bọn họ rồi không?"

>

> Thái Bạch Kim Tinh khẽ cười, nói: "Bệ hạ, Mão Nhật Tinh Quan tên khai sinh là Hoàng Thương, khi được phong thần vẫn là đệ tử Tiệt giáo, sau đó được ghi vào bảng phong thần làm một trong hai mươi tám tinh túc, có giao tình riêng rất thân thiết với Bá Ấp Khảo, sau đó lại lạy Tì Lam Bà Bồ Tát làm mẫu thân, tâm ý sớm đã không ở trên Thiên Đình rồi."

>

> Ngọc Đế gõ ngón tay lên mặt bàn, lạnh lùng nói: "Thiên Đình có quá nhiều kẻ trong lòng có ý đồ xấu xa rồi."

>

> Thái Bạch Kim Tinh cung kính nói: "Có Bệ hạ trấn giữ, bọn họ tạo không nổi sóng gió gì hết!"

>

> "Vậy thì để bọn chúng đều nhảy ra hết đi!"

>

> . . .

>

> Trong khe hở không gian, vẻ mặt Trương Minh Hiên vừa biến đổi, lập tức ngồi thẳng người, nghiêm nghị nhìn ra bên ngoài, kết cục cuối cùng đến rồi. Tên Mão Nhật Tinh Quan này thật sự tài giỏi như vậy sao? Có thể dễ dàng đánh chết bọ cạp tinh ư?

>

> Theo những gì Trương Minh Hiên biết, sau khi yêu quái thành tinh, cái gọi là chủng tộc khắc chế căn bản sẽ không tồn tại nữa, hoặc có thể nói chủng tộc khắc chế cũng không thể quyết định mạnh yếu. Chuột tinh lấy mèo tinh, cóc ghẻ ăn thịt thiên nga, thỏ tinh giết hổ đều là chuyện rất bình thường.

>

> Giống như lời Nguyên Trứ Trung nói, Mão Nhật Tinh Quan biến thành bản thể con gà trống, tùy ý kêu vài tiếng là có thể đánh chết bọ cạp tinh, loại chuyện này vốn không phải là thần thoại!

>

> Phía bên ngoài một luồng ánh sáng màu vàng chiếu xuống, hóa thành hai người Tôn Ngộ Không và Mão Nhật Tinh Quan, hai người đứng trên một tảng đá lớn.

>

> Trư Bát Giới tiến lên, trên mặt là nụ cười khẩn thiết, nói: "Tinh Quan cuối cùng cũng đến rồi, mau xem thử cho lão Trư ta, ta rất đau đó!"

>

> Mão Nhật Tinh Quan cười nói: "Nguyên soái chớ vội!" Nói rồi hắn tiến lên phía trước đặt tay lên phía trên đỉnh đầu Trư Bát Giới, một điểm sáng bảy màu từ trong lòng bàn tay chiếu xuống, thấm vào trong đầu Trư Bát Giới.

>

> Trư Bát Giới lắc đầu vui vẻ nói: "Ý, không đau nữa."

>

> Mão Nhật Tinh Quan thu tay lại, cười nói: "Xong rồi!"

>

> Tôn Ngộ Không vội vàng vẫy tay nói: "Mau tới đây, mau tới đây! Ngươi cũng chữa trị cho lão tôn ta đi."

>

> Mão Nhật Tinh Quan nói: "Vâng, Đại Thánh." Hắn tiến lên, lần lượt chữa sưng giải độc cho Tôn Ngộ Không, Sa Ngộ Tĩnh.

>

> Đúng vào lúc Mão Nhật Tinh Quan giải độc cho đám người Tôn Ngộ Không, ở trong động phủ, Đường Tam Tạng đã được tắm rửa sạch sẽ bị hai con yêu nữ dùng thảm len quấn khiêng đến phòng của bọ cạp tinh, đứng bên cạnh chờ.

>

> Trên giường, bọ cạp tinh đang ngồi thiền, từ từ ép tay xả khí thu công, Phật quang và tiếng tụng kinh quanh người liền biến mất.

>

> Một tên thị nữ khiêng Đường Tam Tạng cung kính nói: "Nương nương, đã đưa người đến."

>

> Trong mắt bọ cạp tinh lóe sáng lên, nói: "Đặt lên trên giường, các ngươi đi ra ngoài."

>

> "Vâng. . ." Hai tên thị nữ cung kính đáp.

>

> Hai con yêu nữ đặt Đường Tam Tạng lên trên giường, chậm rãi lui ra ngoài.

>

> Đường Tam Tạng ngẩng đầu nhìn bọ cạp tinh, cười gượng nói: "Nữ Bồ Tát, người tu hành pháp môn gì? Xem chừng rất giỏi! Có thể dạy cho tiểu tăng hay không?"

>

> Bọ cạp tinh bình thản nói: "Hoan hỉ thiện!"

>

> Hự. . . Đường Tam Tạng lập tức nghẹn lại, một câu nói liền cắt đứt cuộc trò chuyện.

>

> Bọ cạp tinh tháo trang sức trên đầu, một mái tóc đen nhánh óng ánh xõa ra.

>

> Đường Tam Tạng vội vàng nói: "Nữ Bồ Tát, ngài là người xuất gia sao có thể không cạo đầu trọc chứ? Như vậy là không đúng. Hay là ngài thả tiểu tăng ra, bần tăng giúp ngài cạo tóc đi tu. Nhớ năm đó tài nghệ cạo tóc của bần tăng là số một trong viện, tất cả những cái đầu trọc trong miếu chùa đều là do bần tăng cạo, sáng bóng loáng."

>

> Bọ cạp tinh bình thản cười nói: "Không cần nói nhiều nữa, vô ích thôi. Hôm nay cho dù thế nào ngươi cũng phải nghe theo ta."

>

> Đường Tam Tạng cười khổ nói: "Nữ Bồ Tát, ngài việc gì phải như vậy chứ? Bần tăng là Đường Tam Tạng, không phải là Kim Thiền Tử, ngài đâu cần phải làm khó bần tăng chứ? Thân là nữ nhi phải tự tôn tự ái chứ!"

>

> Lời này dường như đã chạm đến nội tâm của bọ cạp tinh. Nó bỗng ngoái đầu nhìn chằm chằm Đường Tam Tạng, trong mắt mang theo cơn tức giận ngùn ngụt, đau buồn phẫn nộ hét nói: "Ngươi cho rằng ta muốn vậy sao? Ta chỉ muốn sống, ta chỉ muốn sống thôi. . . Tại sao muốn sống lại khó khăn đến vậy?"

>

> Đường Tam Tạng sợ hãi, co người lại, niệm nói: "A Di Đà Phật! Nữ Bồ Tát, ngài thần thông quảng đại như vậy, đương nhiên có thể sống lâu trăm tuổi."

>

> Bọ cạp tinh yếu ớt nói: "Sống lâu trăm tuổi? Ngươi đang trù yểu ta sao?"

>

> Đường Tam Tạng sửng sốt, vội vàng lắc đầu.

>

> Bọ cạp tinh giơ tay sờ lên gương mặt của Đường Tam Tạng, lẩm bẩm nói: "Đợi ngươi lấy lại được trí nhớ thì có thể hiểu được ta. Ngươi biết ta sống gặp bao nhiêu trắc trở, trải qua vô số lần giết hại mới vùng vẫy đến ngày hôm nay, ta thật sự thật sự không muốn chết!"

>

> Đường Tam Tạng ngay lập tức cũng yên lặng. Mặc dù không biết là chuyện gì, nhưng quả thật hắn cảm nhận được khát vọng được sống mãnh liệt đến cực độ trên người bọ cạp tinh.

>

> Bọ cạp tinh giơ tay lên, cởi áo lụa ra, một chiếc yếm màu đỏ tươi đẹp đẽ in vào trong mắt Đường Tam Tạng.

>

> Đường Tam Tạng vội vàng nhắm mắt nói: "Nữ Bồ Tát, ngài có dùng điện thoại không?"

>

> Bọ cạp tinh sửng sốt, không biết Đường Tam Tạng hỏi cái này là có ý gì, nhưng vẫn gật đầu nói: "Dùng! Khá thú vị."

>

> Đường Tam Tạng mang theo chút u oán nói: "Trên mạng đã nói, miễn cưỡng sẽ không có được hạnh phúc, ngài cho dù có được thân thể của bần tăng, cũng không có được trái tim của ta."

>

> Bọ cạp tinh lấy tay vuốt ve ngực Đường Tam Tạng một chút, cười khanh khách nói: "Kim Thiền Tử, sau khi ngươi biến thành Đường Tam Tạng thú vị lên nhiều đó. Yên tâm, thứ ta muốn chính là thân thể của ngươi."

>

> Đường Tam Tạng khựng lại, tiếng cởi quần áo vang lên, tiếp theo cảm nhận được một mùi hương cơ thể xông vào mũi tiến lại gần.

>

> Đường Tam Tạng nhắm chặt mắt, nuốt nước bọt, căng thẳng nói: "Nữ Bồ Tát, thật sự không thể tha cho tiểu tăng sao?"

>

> Bọ cạp tinh yếu ớt nói: "Không thể! Bởi vì ta muốn tiếp tục sống."

>

> Đường Tam Tạng nghiêng cổ, cắn răng nói: "Đây là lần đầu tiên của bần tăng, vẫn mong Nữ Bồ Tát nhẹ nhàng một chút." Một dáng vẻ anh dũng hy sinh.

>

> Bọ cạp tinh lấy tay sờ lên gương mặt tuấn tú của Đường Tam Tạng, cười khanh khách nói: "Yên tâm đi! Ta sẽ rất nhẹ nhàng."

>

> Đúng lúc chuyện hay sắp sửa diễn ra, một tiếng rầm cực lớn vang lên làm đất rung núi chuyển, đá rơi ầm ầm. Một tiếng mắng chửi từ bên ngoài vọng vào: "Yêu nghiệt, mau cút ra đây nhận chết."

>

> Bọ cạp tinh chợt ngẩng đầu, tức giận nhìn ra phía bên ngoài nói: "Con khỉ không biết sống chết, lại đến phá rối chuyện tốt của lão nương."

>

> Bóng người tung bay lên, quần áo trên giường tự động bay quấn lên người bọ cạp tinh, lúc hạ xuống đất đã mặc chỉnh tề.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!