Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 865: Mục 866

TRANG 433# 2

> Chương 865: Giải cứu Đường Tam Tạng

>

>

>

>

>

>

> Tôn Ngộ Không ngạc nhiên, nghi ngờ nói: "Chợt có linh cảm sao?"

>

> Trư Bát Giới đi ra từ phía sau tảng đá lớn, cười khờ nói: "Hầu ca, mấy tu sĩ đạo hạnh cao thâm có thể đi vào cõi thần của Thái Hư, hiểu được đất trời, có thể được trời đất gợi ý những chuyện có liên quan đến mình, đây gọi là chợt có linh cảm."

>

> Tôn Ngộ Không tức giận nói: "Lão Tôn ta đương nhiên biết, nhưng sư đệ làm sao có thể có linh cảm với nữ yêu quái này được?" Kỳ quái nhìn Trương Minh Hiên cười đùa nói: "Không phải là sư đệ cũng có số đào hoa chứ hả?"

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Đừng vội nói bậy, đi cứu Đường Tam Tạng đi chứ! Ta cũng muốn đi."

>

> Tôn Ngộ Không quay đầu kêu lên "Bát Giới, Sa sư đệ, các ngươi mau đi cứu tiểu hòa thượng ra."

>

> Trư Bát Giới kêu lên: "Sa sư đệ, chúng ta đi!" Hai người lập tức đi vào trong hang động.

>

> Trương Minh Hiên nói lớn: "Tiểu yêu trong hang động thực sự không làm việc ác, kính xin hai vị tha cho các nàng một mạng."

>

> Giọng của Trư Bát Giới truyền ra từ trong hang động: "Lão Trư ta hiểu. . ."

>

> Bọ Cạp Tinh nhìn Trương Minh Hiên, cảm kích nói: "Cảm ơn Thần Quân nhân từ."

>

> Trương Minh Hiên cúi đầu nhìn Bọ Cạp Tinh nói: "Chúng ta cũng đi thôi!"

>

> Bọ Cạp Tinh "dạ" một tiếng, vật lộn đứng dậy phía sau Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên chắp tay cười nói với Tôn Ngộ Không: "Sư huynh giữ gìn sức khỏe, chúng ta gặp lại sau."

>

> Tôn Ngộ Không nhón chân chắp tay, hi hi ha ha cười nói: "Chú ý sức khỏe! Chú ý sức khỏe!"

>

> Không gian phía trước Trương Minh Hiên xoay tròn giống như một lốc xoáy, nuốt chửng Trương Minh Hiên và Bọ Cạp Tinh, biến mất không chút dấu vết.

>

> Môt lát sau, Đường Tam Tạng ăn mặc chỉnh tề được Sa Ngộ Tĩnh và Trư Bát Giới nâng đỡ, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra từ trong động.

>

> Đường Tam Tạng vẫn còn sợ hãi đứng trên đống đá tán loạn, nhìn xung quanh nói: "Ngộ Không, yêu quái kia đâu rồi?"

>

> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói: "Tiểu hòa thượng yên tâm, yêu quái kia đã bị sư đệ của ta bắt đi."

>

> Đường Tam Tạng ngạc nhiên vui mừng nói: "Trương công tử?" Sửa sang lại quần áo một chút, chắp tay trước ngực nhìn trời cúi đầu, cảm kích nói: "Cảm tạ ơn của Trương công tử!"

>

> Trư Bát Giới kêu lên: "Sư phụ, ta thấy hôm nay cũng đã muộn rồi, thật sự không thích hợp để di chuyển nữa, chúng ta nghỉ ngơi trong động yêu quái này một đêm, ngày mai hẵng lên đường chứ!"

>

> Sa Ngộ Tĩnh cũng nói: "Sư phụ, nhị sư huynh nói rất phải! Ban đêm di chuyển nhiều hiểm nguy."

>

> Đường Tam Tạng nói: "Được rồi!"

>

> Đoàn người tiếp tục đi vào trong động, xa xa có âm thanh vọng lại.

>

> "Các con đi gần thầy một chút."

>

> "Sư phụ yên tâm đi! Có lão Trư ta ở đây!"

>

> "Ngộ Không, con đừng đi nhanh như vậy, cẩn thận lạc đường."

>

> "Tiểu hòa thượng nhà người làm sao lại nhiều chuyện như vậy? !"

>

> "Ngộ Không, con lại quát nạt ta."

>

> . . .

>

> Bên trong Đại Lôi Âm ở Linh Sơn, Phật Tổ Như Lai đang ngồi xếp bằng trên đài, Phật luân sau đầu tỏa hào quang rực rỡ.

>

> Một ánh nến lóe lên trên không trung, Phật Tổ Nhiên Đăng hiện lên giữa ánh nến, ngồi xếp bằng trên đài sen trong không trung.

>

> Phật Tổ Như Lai mở to mắt, nói: "Phật Tổ Nhiên Đăng, việc này là thế nào?"

>

> Nhiên Đăng lắc đầu nói: "Đường Tam Tạng có một con gái, ở trong bụng Quốc vương Nữ Nhi Quốc. Bọ Cạp Tinh còn sống, được Trương Minh Hiên cứu đi."

>

> Phật Tổ Như Lai cảm thán nói: "Chuyến đi Tây Du này phát sinh nhiều biến cố. Đường Tam Tạng có con gái, sau này e rằng sinh nở khó khăn."

>

> Nhiên Đăng nói: "Phật Tổ không cần lo lắng. Tây Du kết thúc, Kim Thiền Tử trở về, tất cả sẽ quay trở lại chính đạo, đứa bé kia sẽ không mang lại phức tạp cho Kim Tiền Tử."

>

> Như Lai lại từ từ nói: "Số mệnh của Bọ Cạp Tinh vốn đinh sẵn phải chết bên cạnh Đường Tam Tạng, tác thành cho đạo quả của Kim Thiền Tử, đáng tiếc, đáng tiếc!"

>

> Nhiên Đăng lắc đầu cười khổ nói: "Trương Minh Hiên hoành hành, bần tăng cũng không thể làm gì, Nữ Nhi Quốc cũng không cho bần tăng can thiệp nhiều hơn nữa."

>

> "Haizz. . ." Như Lai thở một hơi thật dài, bần tăng thật gian nan mà!

>

> Nhiên Đăng nói: "Phật Tổ Như Lai, tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?"

>

> Nhiên Đăng bấm ngón tay tính toán một lát, cười nói: "Bản tọa đã có dự tính."

>

> Nhiên Đăng "à" một tiếng, tò mò nói: "Xin Phật Tổ chỉ rõ!"

>

> Phật Tổ Như Lai khẽ lắc đầu, cười nói: "Phật rằng không thể nói."

>

> Nhiên Đăng: ". . ."

>

> . . .

>

> Sáng sớm, mặt trời mọc đằng đông,

>

> Phía trên đảo Huyền Không đột nhiên xuất hiện một hố đen, một ảo ảnh màu đen gào thét chui ra từ bên trong, một thứ trôi nổi dừng trước cửa đảo Huyền Không.

>

> Ba người Trương Minh Hiên, Cao Thúy Lan, Bọ Cạp Tinh bước xuống từ trên xe.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Thúy Lan, ngươi về trước đi! Dưỡng thai cho tốt."

>

> Gương mặt Cao Thúy Lan tươi cười, hơi cúi mình hành lễ nói: "Vâng!" Từ từ theo gió bay xuống.

>

> Trương Minh Hiên nhìn về phía Bọ Cạp Tinh nói: "Ngươi đi theo ta!"

>

> Bọ Cạp Tinh lặng lẽ đi theo Trương Minh Hiên vào bên trong đảo Huyền Không, băng qua vườn hoa, theo đường mòn đi tới chòi nghỉ mát ven hồ, chia ra ngồi hai phía đối diện của chiếc bàn đá.

>

> Bọ Cạp Tinh vừa nghiêng đầu chợt thấy Tiểu Bạch bị đóng băng trên hồ, tròng mắt trừng lớn, cảm giác này thật đáng sợ.

>

> Tuy thực lực của Bọ Cạp Tinh bị hao hụt nghiêm trọng do vết thương nhưng cảm nhận của tầm mắt vẫn còn, cảm giác từ khối băng đen này làm cho tim nàng đập mạnh, giống như khi đối mặt với Bồ Tát Bì Lam.

>

> Trương Minh Hiên mang theo ấm trà, rót ra hai chén, đẩy một ly đến trước mặt Bọ Cạp Tinh, cười nói: "Mời dùng trà!"

>

> Bọ Cạp Tinh vội vàng nhận lấy chén trà, nói: "Cảm ơn, cảm ơn!"

>

> Nâng chén trà lên uống một hớp liền ngạc nhiên nhìn Trương Minh Hiên, trà này. . . trà này. . . Với thân phận của hắn chẳng lẽ lại không uống trà Thiên Địa Linh sao? Mùi vị này không giống! Chẳng những không có linh khí ngược lại còn hơi cay đắng.

>

> Trương Minh Hiên cười hỏi: "Trà thế nào?"

>

> Bọ Cạp Tinh cười cười nói: "Uống rất ngon!"

>

> Trương Minh Hiên hài lòng nói: "Đương nhiên, trà này là tự tay Thanh Nhã tỷ sao làm, người bình thường sao có thể uống được."

>

> Bọ Cạp Tinh yên lặng đặt ly trà xuống.

>

> Trương Minh Hiên tặc lưỡi uống hết chén trà, lại rót cho mình một ly, hỏi: "Ngươi tên gì?"

>

> "Bọ Cạp Tinh!"

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Ta biết ngươi là Bò Cạp thành tinh, ta hỏi tên của ngươi, đạo hiệu."

>

> Bọ Cạp Tinh lắc đầu cô đơn nói: "Không có."

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: "Sao có thể không có tên?"

>

> "Không ai lại đi đặt tên cho thứ yêu quái có thể chết bất cứ lúc nào, ta được gọi là Bọ Cạp Tinh, cũng như Kim Thiền được gọi là Kim Thiền Tử.

>

> Nếu Thần Quân vui lòng, cũng có thể gọi ta là Sắc Tà, đây là tên ta ở Nữ Nhi Quốc."

>

> Trương Minh Hiên suy tư nhìn Bọ Cạp Tinh, nàng cũng có chuyện xưa nha! Hỏi: "Có thể kể ta nghe một chút chuyện cũ của ngươi không?"

>

> Bọ Cạp Tinh trầm giọng nói: "Thần Quân cứu tiểu yêu, đương nhiên tiểu yêu không dám giấu diếm Thần Quân.

>

> Ta vốn là một loài bọ cạp độc khác biệt ở phương Bắc Lô Châu, lúc ta còn rất nhỏ đã gặp một bà lão, bà ta cười cười bắt ta đi. . ."

>

> Nói tới đây, giọng nói của Bọ Cạp Tinh hơi ngập ngừng, con ngươi không kìm được mở lớn, trong mắt mang theo vẻ sợ hãi, hiển nhiên là đang nghĩ về chuyện gì đáng sợ.

>

> Trương Minh Hiên yên lặng uống trà, chờ nàng khống chế cảm xúc.

>

> Sau một lúc lâu, cảm xúc của Bọ Cạp Tinh đã dịu xuống, cười khổ nói: "Bà ta còn bắt rất nhiều con trùng độc, mang chúng ta tới Linh Sơn, lúc ấy chúng ta đều rất nhỏ, cực kỳ phấn khích nhìn Linh Sơn xa hoa xanh vàng rực rỡ, không hề biết nơi đó chính là Địa Ngục của chúng ta."

>

> Trương Minh Hiên mở miệng nói: "Bà lão kia là Bì Lam Bồ Tát phải không?"

>

> Bọ Cạp Tinh gật đầu đáp: "Vâng! Bà ta biến một giọt nước thành một thế giới, đem nhốt chúng ta trong đó, tổng cộng có tới tám vạn bốn nghìn con côn trùng, ra lệnh cho chúng ta tự giết lẫn nhau."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!