TRANG 434# 1
> Chương 866: Nguồn gốc của Bọ Cạp Tinh
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày, mở miệng nói: "Phật nhìn một giọt nước, tám vạn bốn nghìn trùng?"
>
> Bọ Cạp Tinh cười tự giễu nói: "Chính là nói chúng tôi."
>
> Trương Minh Hiên hỏi: "Sau đó thì sao?"
>
> Bọ Cạp Tinh tiếp tục: "Bên trong thế giới đó bị cô lập bởi linh khí, để sống sót không bị các côn trùng khác giết, chúng tôi chỉ có thể tàn sát lẫn nhau, ăn thi thể, tu luyện trở nên mạnh mẽ hơn.
>
> Không muốn chết, muốn sống tới cùng, chỉ có thể chọn con đường giết chóc ăn thi thể, ngàn năm giãy dụa mong cầu sự sống không biết đã giết bao nhiêu côn trùng. Cuối cùng, tám vạn bốn nghìn trùng chỉ còn ta và Kim Thiền Lục Sí.
>
> Khi đó chúng ta cũng biết mục đích của Bì Lam, bà ta muốn bồi dưỡng được một loại trùng độc nguy hiểm nhất trên thế giới, là Đế vương trong các loại cổ độc, nhất định phải có một trận chiến giữa ta và Kim Thiền Lục Sí.
>
> Trương Minh Hiên yên lặng, chăm chú nhìn Bọ Cạp Tinh.
>
> Bọ Cạp Tinh tiếp tục nói: "Ngay tại thời điểm ta và Kim Thiền Lục Sí đang đọ sức trong thế giới nhỏ kia, đột nhiên có một hòa thượng xuất hiện dẫn chúng ta ra ngoài, kết thúc trận giết chóc này.
>
> Ta và Kim Thiền Lục Sí cùng đón chào cuộc sống mới khác biệt. Ban đầu, hắn bị thả ra đi khiêu khích gây loạn lạc ở Hồng Hoang, cuối cùng được Như Lai thu phục làm đệ tử, còn ta luôn ở Linh Sơn tu luyện nghe giảng, quý trọng sự an bình không dễ có được."
>
> Trương Minh Hiên hỏi: "Vậy tại sao ngươi lại tới Nữ Nhi Quốc?"
>
> Bọ Cạp Tinh xúc động kêu lên: "Bởi vì ta muốn sống. . . ta vẫn muốn sống sót! Ta không muốn chết, không muốn bị ăn từng miếng từng miếng."
>
> Trương Minh Hiên ngước nhìn nói: "Bình tĩnh, đừng kích động."
>
> Bọ Cạp Tinh thở mạnh hai cái, nói: "Những ngày bình yên từ từ trôi qua, ta đã tưởng sẽ tiếp tục như vậy mãi, trùng độc giết chóc không liên quan gì tới ta.
>
> Không ngờ tới một ngày trong lúc Như Lai giảng kinh, đột nhiên nói với ta Kim Thiền Tử đã trở lại, chính là lúc ta phải xả thân, lấy thành quả tu luyện của ta để làm trọn vẹn cho Kim Thiền Tử.
>
> Tâm trạng ta lúc đó cực kỳ chấn động, giận dữ đâm Như Lai, trốn khỏi Linh Sơn đi vào Nữ Nhi Quốc."
>
> Trương Minh Hiên híp mắt nói: "Không phải ta coi thường ngươi, nhưng đừng nói là ngươi, đến chuẩn thánh bình thường đều không trốn khỏi Linh Sơn được."
>
> Bọ Cạp Tinh nói: "Ta biết, nhưng ta còn cách nào đây? Cho dù Phật giáo có mưu đồ gì, ta muốn sống cũng chỉ có thể đi tranh giành một con đường duy nhất này thôi."
>
> "Ngươi tính thế nào?"
>
> Bọ Cạp Tinh cắn răng phẫn nộ nói: "Nếu bọn họ muốn ta làm trọn vẹn cho Kim Thiền Tử, trước tiên ta sẽ lấy đạo quả của Kim Thiên Tử thành toàn cho chính mình."
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu nói: "Ngươi nhất định khó thành."
>
> Bọ Cạp Tinh sa sút nói: "Đúng! Ta trúng một chưởng của Như Lai, pháp ấn ngày đêm giày vò ta, trong cơ thể còn bị Bì Lam nguyền rủa, nên ngay cả một Mão Nhật Tinh Quan cũng có thể tùy tiện bắt chẹt ta."
>
> Trương Minh Hiên suy nghĩ một chút nói: "Ngươi cũng là người đáng thương, tất cả quá khứ hãy cứ để trôi qua đi! Đội bảo vệ ở đây của ta còn thiếu người, Sắc Tà cô nương có bằng lòng gia nhập núi Thiên Môn không?"
>
> Bọ Cạp Tinh ngạc nhiên mừng rỡ ngẩng đầu kêu lên: "Thần Quân bằng lòng thu nhận ta?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu cười.
>
> Bọ Cạp Tinh áng chừng bất an nói: "Để đạo quả của Kim Thiền Tử trọn vẹn trở thành trùng độc mạnh nhất, Phật giáo sẽ không bỏ qua cho ta. Ngài. . . ngài thực sự muốn thu nhận ta sao?"
>
> Trương Minh Hiên cười khì khì nói: "Vừa hay, ta cũng rất khó chịu Kim Thiền Tử."
>
> Bọ Cạp Tinh đứng phắt dậy, lùi về phía sau một bước, dập đầu bôm bốp hai cái, nước mắt ròng ròng nói: "Cảm tạ Thần Quân, cảm tạ ơn cứu mạng của Thần Quân! Khụ. . . khụ. . . khụ!
>
> Bọ Cạp Tinh bỗng nhiên ôm ngực ho khan dữ dội, Phật lực màu vàng loang loáng phía trong lớp áo.
>
> Bọ Cạp Tinh vội vàng ngồi xếp bằng trên mặt đất, vận động pháp lực trên toàn cơ thể để áp chế.
>
> Trương Minh Hiên đứng lên, nghiêm trọng nhin Bọ Cạp Tinh, hỏi: "Nàng bị sao vậy?"
>
> Thương Thí Thần lập tức nói: "Thưa tiểu lão gia. . . trong cơ thể nàng ta có Phật ấn của Như Lai."
>
> Trương Minh Hiên nói: "Các ngươi có thể giải trừ không?"
>
> Thí Thần Thương rối rắm nói: "Năng lực của chuẩn thánh tối cao không tầm thường, với thực lực hiện tại của ta rất khó có thể loại trừ."
>
> Trương Minh Hiên lại hỏi: "Năng lực của Nữ Oa nương nương?"
>
> Thí Thần Thương lập tức trả lời: "Đương nhiên có thể!"
>
> Giọng nói của Thanh Bình đột nhiên vang lên: "Không thể dùng được."
>
> Trương Minh Hiên nghi ngờ nói: "Vì sao?"
>
> Thanh Bình nói: "Hiện tại quan hệ của ngươi và Phật giáo ngày càng xấu đi,
>
> Nữ trang tiếp theo không biết là lúc nào, thứ thần lực của tạo hóa này chính là con bài giữ mạng cho ngươi, sao có thể dùng với loại chuyện nhỏ nhặt này?"
>
> Thí Thần nói: "Tiểu lão đệ Thanh Bình nói không sai, ta cũng không tán thành ngươi dùng thần lực tạo hóa."
>
> Trương Minh Hiên ngoài mặt im lặng, sao ta lại cảm thấy lời của các ngươi có ý khác nha! Cổ vũ ta mặc nữ trang ư?
>
> Nhưng ta là nhà nghệ thuật vĩ đại, nhà âm nhạc, nhà điện ảnh, nhà sản xuất trò chơi, người sáng lập, tiểu lão gia của Tiệt giáo, ngươi lại cổ vũ ta nữ trang? ╰_╯╰_╯
>
> Thí Thần nói: "Tiểu lão gia, ngài có thể đi tìm các chuẩn thánh tối cao khác xin giúp đỡ, ví dụ như Bình Tâm nương nương của Địa Phủ, đại tiên Trấn Nguyên Tử, Minh Hà Giáo Chủ, bậc thầy tối cao Khổng Tử, Ngọc Hoàng Đại Đế vân vân. . ."
>
> Trương Minh Hiên nheo mắt suy tư nói: "Bình Tâm nương nương chắc chắn không thể. Địa phủ có Tiểu Hắc Ốc, thật sự đáng sợ.
>
> Minh Hà Giáo Chủ cũng không được, quá gần thế giới U Minh, nhỡ mà bị Bình Tâm nương nương bắt được thì phải làm sao?
>
> Khổng Tử cũng không được, lúc trước bị ta hại suýt chết, không có mặt mũi gặp nha!
>
> Đại tiên Trấn Nguyên Tử cũng không được, tiểu đạo đồng Thanh Phong dưới trướng hắn quá đẹp, nhìn thấy sẽ rất tự ti.
>
> Như vậy, chỉ còn lại Ngọc Đế thôi."
>
> Trương Minh Hiên hạ quyết định, nói: "Có thể giúp áp chế một chút không?"
>
> Thương Thí Thần nói: "Có thể!"
>
> Một cây trường thương lớn bằng cái tăm viu một tiếng bay ra khỏi tay áo của Trương Minh Hiên, biến thành một cây ma thương tối đen cao chọc trời, phía trên có hoa văn màu đỏ sậm.
>
> Thí Thần Thương trôi nổi trên đầu còn Bọ Cạp Tinh, ma khí cuồn cuộn hóa thành một trận văn hạ xuống, giống như một cái lưới lớn phủ lên người Bọ Cạp Tinh, lóe cái biến mất.
>
> Thí Thần Thương thu nhỏ lại, bay vào tay áo Trương Minh Hiên trong nháy mắt.
>
> Bọ Cạp Tinh thét lớn một tiếng, mở to mắt, ngạc nhiên vui mừng nói: "Vậy là được rồi? Ta không có cảm giác năng lực kia tồn tại nữa rồi."
>
> Trương Minh Hiên nói: "Còn chưa khỏe đâu, ta chỉ giúp ngươi áp chế xuống."
>
> Bọ Cạp Tinh vội vàng đứng lên, cúi người 90 độ thở dài cảm kích nói: "Cảm tạ Thần Quân!"
>
> Trương Minh Hiên vung tay áo, một tay chắp sau lưng đi ra ngoài, nói: "Đi theo ta, ta dẫn ngươi đi giải quyết hoàn toàn vấn đề này."
>
> Bọ Cạp Tinh cảm động nói: "Dạ. . ." Nước mắt ầng ậng, cho tới tận bây giờ chưa từng có ai quan tâm ta như vậy, âm thầm hạ quyết tâm dùng cái mạng này tháp tùng Thần Quân, có chết cũng không từ!
>
> Trương Minh Hiên hài lòng hỏi trong lòng: "Vừa nãy ta rất ngầu phải không?"
>
> Long Thiên Ngạo: "Đẹp trai ngây ngất!"
>
> Tiêu Viêm: "Đẹp dã man! !"
>
> Lâm Lôi: "Cực kỳ đẹp trai!"
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha trong lòng, vênh váo tự đắc rời đảo Huyền Không, mở cửa xe ngồi ở ghế lái, quay đầu nói với Bọ Cạp Tinh: "Lên xe!"
>
> Bọ Cạp Tinh nói: "Dạ!" Vội vàng mở cửa xe, ngồi ở phía sau.
>
> Trương Minh Hiên khởi động định vị trên di động, xe thể thao vù một tiếng tăng tốc trong nháy mắt, hóa thành một luồng sáng lao thẳng tới chân trời.
>
>
>
>