TRANG 435# 1
> Chương 868: Ngọc đế ra tay
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên kêu oan nói: "Tiểu sư thúc minh giám, ngài đã đổ oan việc này cho ta rồi. Thuốc lá này được Thanh Nhã tỷ trồng trên đảo Huyền Không, về chất lượng tuyệt nhiên không có loại thuốc lá phổ thông nào có thể so sánh được, chuyên cung cấp cho đảo Huyền Không ta dùng."
>
> Động tác hút thuốc của Ngọc đế ngay lập tức chậm dần lại, sắc đến mức ho liên tục, từng làn khói trắng từ trong mũi phun ra, vẻ mặt tươi cười nói: "Không tệ! Không tệ! Hóa ra là Thanh Nhã tiểu thư trồng, quả nhiên thật sự khác rất nhiều so với thuốc lá bình thường. Thuốc lá này hấp thu một chút linh khí của Thanh Nhã tiểu thư, mùi vị tinh khiết thơm nồng, có một kiểu âm vận rất đặc biệt, khiến người ta muốn thôi chẳng được."
>
> Trong lòng Trương Minh Hiên tràn đầy sự vui mừng, cười nói: "Ta nói rồi mà! Bệ hạ nhất định sẽ thích loại thuốc lá này, ta đã chuẩn bị riêng cho ngài một ít."
>
> Tay đặt trên bàn, quay tay một chút trên không, một hàng thuốc lá xuất hiện trên mặt bàn, vẻ mặt hắn tươi cười nhìn Ngọc đế nói: "Tiểu sư thúc, chỗ thuốc lá này đều là ta biếu ngài, hút xong ới ta một tiếng, sư điệt lại tặng cho ngài."
>
> Ngọc đế gõ bàn, không mấy vui vẻ, nói: "Trên đời làm gì có chuyện tốt dễ dàng như vậy, không phải là kẻ gian cũng là đạo tặc! Nói đi! Lần này lại muốn ta giúp gì?"
>
> Trương Minh Hiên tùy ý ngồi đối diện với Ngọc đế, cười ngượng nói: "Là chuyện nhỏ, chuyện nhỏ, đối với ngài chỉ là chuyện nhẹ như nhấc tay mà thôi."
>
> Trương Minh Hiên nói với Bọ Cạp Tinh đang đứng bên ngoài đình lạnh lẽo: "Còn không mau lại đây, để bệ hạ nhìn ngươi cho kĩ."
>
> Bọ Cạp Tinh vội vàng bước đến, cung kính lạy Ngọc đế, nói: "Sắc Tà bái kiến Ngọc Hoàng Đại đế."
>
> Ngọc đế nhìn Bọ Cạp Tinh, ánh sáng màu tím vàng trong mắt vừa lóe lên, liền khẽ thốt lên một tiếng "ấy" nói: "Phong ấn Ma tộc, pháp ấn Như Lai!"
>
> Trương Minh Hiên giơ ngón tay cái tán dương nói: "Con mắt của bệ hạ thật tinh tường, liếc mắt đã nhìn ra lo lắng âm thầm trên người nàng ấy."
>
> Ngọc đế cười nói: "Ngươi là muốn bảo ta giúp nàng ta giải trừ pháp ấn Như Lai?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu lia lịa, vui mừng nói: "Tiểu sư thúc đoán thật chính xác, sư điệt đến chính là vì chuyện này. Chỉ là pháp ấn Như Lai cỏn con mà thôi, với tiểu sư thúc không phải cũng chỉ là đến tay mà bắt thôi sao? Đừng nói là một pháp ấn Như Lai, cho dù tên nhóc mập đó thật sự ở đây cũng không bằng một tay trấn áp của tiểu sư thúc!"
>
> Khóe miệng Bọ Cạp Tinh co lại giật giật, cúi đầu nhìn xuống đất. Đây vẫn là Thần quân vô cùng thô bạo ở trước động Tỳ Bà sao?"
>
> Ngọc đế gật đầu, hài lòng nói: "Ngươi nói không sai, đối với ta đó quả thật không tính là chuyện khó gì, nhưng tại sao ta phải giúp ngươi? Có lợi gì cho ta?"
>
> Trương Minh Hiên kêu oan nói: "Tiểu sư thúc, ngài nói như vậy là không đúng rồi. Mối quan hệ này của chúng ta chỉ dùng để trao đổi điều kiện hay sao? Ta có chút đồ tốt đều nghĩ tới ngài, bảo ngài giúp ta một chuyện cỏn con ngài cũng không đồng ý ư? Ngài nhìn thuốc lá trên bàn xem, ngài nói ngài không ngại sao?"
>
> Ngọc đế tức giận nói: "Bớt lại đi, nếu quan hệ tốt, ngươi còn cần nhiều lần gài bẫy Dương Tiễn ư?"
>
> Trương Minh Hiên cười mỉa nói: "Cái đó của ta đâu phải là bẫy? Trùng hợp, tất cả chỉ là trùng hợp mà thôi. Tiểu sư thúc, ngài nói đi, ngài có điều kiện gì? Chú ý chừng mực nhé! Quá đáng quá ta sẽ đưa nàng ta đi mua quan tài."
>
> Cơ thể Bọ Cạp Tinh run lên, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch, mình thật sự không muốn chết!
>
> Trên gương mặt Ngọc đế lộ ra nụ cười, nói: "Vừa nãy ngươi lái phù xa đến nhỉ? Không giống với những chiếc phù xe bình thường lắm."
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, hưng phấn giới thiệu nói: "Đúng vậy! Phù xa này của ta là do đệ tử Vạn Minh Mặc gia đồng sức luyện chế thành. Từ kiểu dáng màu sắc đến cơ quan trận pháp, tất cả đều tốt rồi lại muốn tốt hơn nữa, gần như hoàn mỹ. Đường nét đẹp đẽ trôi chảy, động lực mạnh mẽ tràn đầy, có thể đạt đến mức gia tốc đột phá không gian trong nháy mắt. Gia trì thêm hàng vạn trận pháp, không những khiến cho chiếc xe thể thao này vượt qua tốc độ cao nhất, còn khiến nó có được sức công kích vô cùng lớn, có thể so sánh với Đại La Kim Tiên. . ."
>
> "Ta muốn nó. . ."
>
> ". . . Tiên. . . Tiên. . . Tiên" Nụ cười trên gương mặt Trương Minh Hiên khựng lại, hắn lắp bắp vài tiếng, rên rỉ hét nói: "Tiểu sư thúc, ngài đây là đục nước béo cò!"
>
> Hai mắt Trương Minh Hiên nhìn chằm chằm Ngọc đế, cắn răng nói: "Tiểu sư thúc, đồ của ta có lẽ không xứng với thân phận của ngài đâu nhỉ?"
>
> Ngọc đế cười ha hả nói: "Rất xứng mà! Nó thể hiện quan hệ của chúng ta rất hòa thuận."
>
> Trương Minh Hiên nhìn Ngọc đế với vẻ mặt đầy chân thành, cười gượng gạo nói: "Tiểu sư thúc, ngài nghĩ kĩ vào. Ngài là Ngọc đế chí tôn, là giáo chủ của Tam giới, lại đi nhặt đồ ta dùng thừa, tin này nếu truyền ra ngoài ngài cũng không sợ người khác chê cười sao?"
>
> Ngọc đế trầm ngâm nói: "Có lý!"
>
> Trên gương mặt Trương Minh Hiên lộ ra nụ cười.
>
> Ngọc đế buông một câu, nói: "Vậy ngươi hãy giúp ta làm lại mấy chiếc đi! Bao gồm cả Vương Mẫu, Dương Tiễn, Dương Thiền, còn cả bảy vị tiên nữ. Tổng cộng là mười một chiếc, kiểu dáng không được giống nhau."
>
> Nụ cười trên gương mặt Trương Minh Hiên vụt tắt, nhất thời tức giận nói: "Ngài vẫn mang chiếc xe đó của ta đi đi!"
>
> Ngọc đế cười nói: "Nhặt lấy đồ của ngươi dùng rồi ư? Sợ người khác chê cười lắm!"
>
> Trương Minh Hiên: "Ta. . ." Trong lòng hắn đột nhiên muốn mắng chửi người.
>
> Ngọc đế vẫy tay với Bọ Cạp Tinh: "Ngươi lại đây!"
>
> Bọ Cạp Tinh liếc nhìn Trương Minh Hiên, Trương Minh Hiên gật đầu.
>
> Ngọc đế giơ tay ấn về phía ngực Bọ Cạp Tinh, trên tay hiện lên ánh sáng màu tím óng ánh.
>
> Trương Minh Hiên lập tức nói: "Tiểu sư thúc, chú ý chừng mực, nam nữ thụ thụ bất thân."
>
> Chân mày Ngọc đế nhíu lại, quát nói: "Im miệng!"
>
> Trương Minh Hiên lập tức tủi thân ngậm miệng lại, nhắc nhở ngài cũng là sai sao? Ngộ nhỡ phạm phải sai lầm thì sao?
>
> Tay Ngọc đế dừng ở chỗ cách ngực Bọ Cạp Tinh mấy centimet. Ánh sáng màu tím vàng bao phủ trước ngực Bọ Cạp Tinh. Pháp trận Ma tộc màu đỏ sậm hiện ra, hơi xoay tròn trước ngực Bọ Cạp Tinh, "bụp" một tiếng vỡ nát.
>
> Bọ Cạp Tinh khó chịu hừ một tiếng theo bản năng, Phật quang từ trước ngực tỏa ra, Vạn Phật âm ỉ xướng vang lên, một ấn chữ "*" nổi lên.
>
> Ngọc đế khẽ cười nói: "Đa Bảo, làm khó một nữ tử thật không phải là hành động một đại trượng phu nên làm."
>
> Bàn tay khẽ chuyển động, thần lực màu tím vàng hình thành một vòng xoáy tác động lên ấn phù chữ "", một tiếng "bịch", ấn phù chữ "" hóa thành ánh sáng vàng li ti vỡ nát.
>
> Ngọc đế thu tay lại, cầm chén trà như miếng ngọc đen lên thổi một hơi, chậm rãi thưởng thức trà.
>
> Một luồng uy áp trên người Bọ Cạp Tinh trút xuống, trong khí thế mang theo sự hung tàn tuyệt vọng điên cuồng.
>
> Ngọc đế khẽ cau mày, phất tay lên, trong chớp mắt đã tiêu trừ khí tức tỏa ra từ Bọ Cạp Tinh.
>
> Bọ Cạp Tinh quỳ "phịch" xuống đất, nói một cách nặng nề: "Đa tạ ơn cứu mạng của Thần quân và Bệ hạ!"
>
> Ngọc đế nói: "Đứng lên đi! Không cần cảm ơn ta, đây là một vụ giao dịch mà thôi." Ông híp mắt lại nhìn Trương Minh Hiên nói: "Ngươi nói có phải không?"
>
> Trương Minh Hiên bất lực nói: "Đúng vậy!"
>
> Ngọc đế tức giận nói: "Đừng có bày dáng vẻ rất thua thiệt của ngươi ra. Nhân thể ta cũng đã tiêu trừ chú sâu độc trong người nàng ta rồi. Mấy chiếc phù xa đổi lấy một Đại La Kim Tiên, ngươi hời quá rồi."
>
> Vẻ mặt Bọ Cạp Tinh lập tức trở nên kích động, nước mắt ào ạt tuôn rơi, cảm kích dập đầu "bụp bụp", nói: "Đa tạ Bệ hạ! Đa tạ Thần quân!"
>
> Ngọc đế vung tay nói: "Đứng lên đi!"
>
> Bọ Cạp Tinh chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh lớn khó chống lại được tuôn đến, trong nháy mắt bị buộc đứng lên, có chút cảm giác không biết làm sao.
>
> Ngọc đế uống một ngụm trà, nói: "Ngươi tên là Sắc Tà đúng không?"
>
> Bọ Cạp Tinh cung kính trả lời: "Vâng!"
>
> Ngọc đế nghiêm túc nói: "Sau khi trở về phải chăm chỉ đọc đạo kinh, tâm cảnh của ngươi rất có vấn đề, tiếp tục như vậy sợ rằng sẽ nhập Ma đạo."
>
> Bọ Cạp Tinh cảm kích nói: "Đa tạ Bệ hạ chỉ dạy, tiểu yêu nhất định sẽ làm theo."
>
> "Ừ. . ." Ngọc đế gật đầu.
>
> Trương Minh Hiên đứng lên, nói: "Nếu việc đã làm xong rồi thì không quấy rầy Bệ hạ nữa. Chúng ta về trước đây."
>
> Ngọc đế cười nói: "Đừng quên xe thể thao của ta đấy."
>
> "Biết rồi!"
>
> Trương Minh Hiên dẫn Bọ Cạp Tinh bước ra ngoài, sau khi bước ra khỏi Đại điện ngồi lên xe, quét qua một dải đen vào chính giữa Thiên Đình bay đi.
>
> Bọ Cạp Tinh nhắc nhở nói: "Thần quân, đây không phải là đường chúng ta mới đến sao?"
>
> Trương Minh Hiên tay cầm vô lăng nói: "Đến Thiên Đình sao có thể không đi thăm hỏi Vương Mẫu một chút chứ? Điều này chứng tỏ chúng ta không lễ phép."
>
> Bọ Cạp Tinh gật đầu công nhận, lần này Ngọc đế đã trượng nghĩa ra tay giúp đỡ, về tình về lý đều nên tiện đường đi thăm hỏi Vương Mẫu một chút.
>
> Hai người lái xe thể thao xuyên qua xuyên lại trong đám mây tường vân, không bao lâu đã đến tiên cảnh Dao Trì.
>
>
>
>