Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 869: Mục 870

TRANG 435# 2

> Chương 869: Gặp Vương Mẫu ở Dao Trì.

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên dừng chiếc xe thể thao, mở cửa bước xuống, lập tức có hai thị nữ nghênh đón, khom người thi lễ nói: "Bái kiến Tiêu Dao Thần quân!"

>

> Trương Minh Hiên chắp tay cười nói: "Ta muốn cầu kiến Vương Mẫu, xin thông báo giúp."

>

> Một giọng nói lúc có lúc không vang lên trên bầu trời: "Vào đi!"

>

> Hai thị nữ cung kính quay trở về vị trí ban đầu.

>

> Trương Minh Hiên nói với Bọ Cạp Tinh: "Đi theo ta!"

>

> Bọ Cạp Tinh vội gật đầu, theo sát phía sau Trương Minh Hiên, vô cùng sợ sệt bước vào trong Dao Trì, chỉ lo cuộc đời mới không dễ mà có được sẽ bởi vì hành động thiếu sót phạm phải sai lầm mà bị hủy diệt.

>

> Hai người bước đến quảng trường Dao Trì, khói tiên lượn lờ, mây lành khắp chốn, một nhóm tiên nữ đang nhảy múa trên quảng trường, áo váy tung bay.

>

> Âm nhạc biểu diễn trên quảng trường chính là Bán Hồ Sa trong Phật Ma kiếp: Mực đã vào nước chở một hồ hoa xanh, ta ôm ráng mây chiều ngũ sắc nhặt trúc mang về nhà, gió đu đưa đến chôn cả một vùng tê dại, áo cà sa khoác lên người rũ bỏ tương tư. . .

>

> Vương Mẫu khẽ khua tay nói: "Các ngươi lui xuống trước đi!"

>

> Tiếng nhạc và vũ điệu lời ca đều dừng lại. Tất cả tiên tử thần nữ đều cung kính thi lễ nói "Vâng", sau đó liền rời khỏi quảng trường.

>

> Trương Minh Hiên tiến lên trước, cười chắp tay hành lễ, khom người lạy nói: "Bái kiến tiểu sư cô!"

>

> Bọ Cạp Tinh cũng vội vàng lạy nói: "Bái kiến Vương Mẫu nương nương. . ."

>

> Vương Mẫu nhìn Bọ Cạp Tinh thêm một chút, cười nói: "Miễn lễ!"

>

> Trương Minh Hiên duỗi tay ra, một hộp ngọc tinh xảo xuất hiện trong lòng bàn tay, hắn cười nói: "Tiểu sư cô, đây là món quà sư điệt chuẩn bị cho người, chút tâm ý này vẫn mong người vui lòng nhận cho."

>

> Vương Mẫu cười ha hả nói: "Vẫn có thể nhớ đến thăm ta đã rất tốt rồi, còn phải chuẩn bị lễ vật gì chứ?"

>

> Hai tay Trương Minh Hiên dâng hộp ngọc đưa cho Vương Mẫu, nói: "Nương nương, người xem thử có thích không?"

>

> Vương Mẫu nhận lấy hộp ngọc, cười nói: "Được! Vậy ta sẽ xem thử ngươi tặng đồ tốt gì, quá quý giá thì ta sẽ không nhận."

>

> Vương Mẫu nhẹ nhàng mở hộp ngọc, một luồng ánh sáng chói lóa tỏa ra. Ánh sáng tản đi, một miếng ngọc điêu khắc tinh xảo đứng ở bên trong, trên miếng ngọc điêu khắc có mười một người, Ngọc đế và Vương Mẫu ngồi ở chính giữa, Dương Tiễn Dương Thiền đứng phía sau, ở bên cạnh là bảy vị tiên nữ vây quanh, hiển thị rõ là một bức tượng điêu khắc cả nhà bọn họ.

>

> Vẻ mặt Vương Mẫu tươi cười, liên tục nói: "Đẹp! Rất đẹp! Ta rất thích."

>

> Trong lòng Trương Minh Hiên thở phào một hơi. Cái này là vừa nãy khi Ngọc đế muốn chiếc xe thể thao có nhắc đến cả nhà bọn họ, bản thân mới nghĩ đến, nên không ngại gió mây chế tạo gia công khẩn cấp mới có được. Tuy rằng không phải là bảo bối gì, nhưng nó có ý nghĩa, không phải sao?

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Sư thúc, sư cô tôn vinh khắp Tam giới, có bảo bối gì mà chưa từng thấy? Sư điệt khá nghèo, cũng không có đồ tốt đẹp gì, dồn hết tâm sức mài khắc miếng ngọc điêu khắc này để bày tỏ tâm ý."

>

> Vương Mẫu cười ha hả nói: "Món quà này của ngươi khắc sâu vào trái tim ta, nó còn trân quý hơn so với những loại đồ linh bảo kỳ trân gì đó."

>

> Nói rồi Vương Mẫu liền tiện tay cất miếng ngọc điêu khắc đi, tay vươn ra vui vẻ nói: "Mau đến đây, mau ngồi đi! Đợi lát nữa sư cô bày tiệc rượu, chúng ta từ từ tâm sự."

>

> Trương Minh Hiên vội vàng nói: "Đa tạ ý tốt của sư cô, nhưng vẫn là không cần. Ta rời khỏi núi Thiên Môn đã rất lâu rồi, muốn sớm một chút quay về xem thử. Lần này đến Thiên Đình xử lý công việc, đi ngang qua Dao Trì đặc biệt đến thỉnh an người."

>

> Vương Mẫu gật đầu vui vẻ yên tâm nói: "Thật đúng là một đứa bé ngoan. Muốn xử lý chuyện gì? Cần ta giúp ngươi không?"

>

> Trương Minh Hiên chỉ vào Bọ Cạp Tinh cười nói: "Đã xử lý xong rồi! Nàng ấy tên là Sắc Tà, là người làm ta mới thu nhận, trước đây bị Như Lai đánh một chưởng để lại pháp ấn ở trước ngực, vừa rồi đến chỗ Bệ hạ nhờ giúp trị thương."

>

> Vương Mẫu cau mày nói: "Đánh vào ngực?"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu, vẻ mặt thành thật nói: "Đúng vậy! Tên nhóc mập Như Lai đó thật không biết xấu hổ, đây không phải là vô lễ sao?"

>

> Vương Mẫu liếc mắt một cái, nhìn về phía Bọ Cạp Tinh, cười nói: "Ta giúp ngươi xem thử có được không?"

>

> Bọ Cạp Tinh vội vàng nói: "Làm phiền Vương Mẫu nương nương rồi."

>

> Vương Mẫu gật đầu, tay ra một chiêu về phía Bọ Cạp Tinh. Trước ngực Bọ Cạp Tinh lập tức dâng lên điểm sáng nhỏ li ti, có ánh sáng màu vàng, màu đen, còn có cả màu tím. Đó là sức mạnh vẫn còn sót lại, chưa hoàn toàn tan đi hết.

>

> Vương Mẫu gật đầu nói: "Quả thật là sức mạnh của Như Lai." Tiện thể hỏi: "Ông ấy làm thế nào để chữa thương?"

>

> Trương Minh Hiên cười ngại ngùng, khen ngợi nói: "Bệ hạ quả thật cực kỳ giỏi, ngài ấy vừa ấn như thế này, nhẹ nhàng xoa xoa, pháp ấn của Như Lai liền vỡ vụn dễ như trở bàn tay."

>

> Vương Mẫu nhíu mày, nói: "Ấn một cái?"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Vâng!" Tay hắn đưa về phía hư không ở bên cạnh bắt lấy, khẽ xoay tròn, nói: "Chính là như thế này, vừa ấn vừa xoay là xong, vô cùng lợi hại."

>

> Tay Vương Mẫu nhấn xuống chiếc bàn ở bên cạnh, một tiếng kêu rắc rắc vang lên, trên bàn xuất hiện những kẽ hở chằng chịt như mạng nhện, trong khoảnh khắc liền hóa thành bột vụn như tro bụi bay đi.

>

> Vẻ mặt Vương Mẫu có chút khó coi, nói: "Đã ấn, lại còn xoa?"

>

> Trương Minh Hiên tươi cười, có chút hưng phấn nói: "Đúng vậy! Trong quá trình chữa trị, trên mặt Bệ hạ còn mang theo nụ cười, tỏ ra vô cùng thoải mái. Sức mạnh của tên nhóc mập Như Lai đó căn bản không phải là đối thủ của ngài ấy."

>

> Ở bên cạnh, sắc mặt của Bọ Cạp Tinh có chút kỳ quái, muốn nói lại thôi, lại không dám chen miệng vào.

>

> Trong đầu Vương Mẫu hiện lên một cảnh tượng, trên gương mặt Ngọc đế mang theo nụ cười bỉ ổi, ôm Bọ Cạp Tinh nhỏ bé yếu đuối vào trong lòng, tay đang sờ mó ngực nàng ta, mang cái danh là trị thương.

>

> Vương Mẫu cố nén sự tức giận, cười nói: "Vậy sư cô cũng không giữ ngươi ở lại nữa, mau trở về đi! Thanh Nhã chờ đến sốt ruột rồi."

>

> Trương Minh Hiên liên tục gật đầu nói: "Đúng vậy đó. . . Ta giờ trở về ngay đây." Hắn cung kính lạy nói: "Sư điệt xin cáo từ."

>

> Bọ Cạp Tinh cũng cung kính lạy nói: "Sắc Tà cáo từ!"

>

> Hai người lui ra khỏi Dao Trì tiên cảnh, lên chiếc xe thể thao, như một làn khói bay về Tây Thiên Môn.

>

> Trên đường cưỡi mấy, Trương Minh Hiên đang lái xe, một tay đặt lên trên cửa xe, chẹp chẹp nói: "Mình thật là thông minh, lại nghĩ ra cái ý kiến lấy lòng Vương Mẫu nương nương thế này. Chỉ cần quan hệ với Vương Mẫu nương nương tốt trở lại, lần sau có tìm Ngọc đế nhờ giúp đỡ nữa, xem ông ta còn dám dọa nạt ta nữa hay không. Ta quả thật là một thiên tài!"

>

> Bọ Cạp Tinh ngồi ở phía sau, mặt đầy suy tư.

>

> Trương Minh Hiên đang lái xe, vừa rời khỏi Tây Thiên Môn, một tiếng rầm rầm cực lớn vang lên, cả Thiên Đình đều rung lên ba lần, một tiếng gầm tức giận vang khắp Thiên Đình: "Hạo Thiên, chết đi cho ta!"

>

> Giọng nói kinh hoảng của Ngọc đế vang lên: "Dao Trì đừng có lại đây. . . Nàng muốn làm gì?"

>

> . . .

>

> Trương Minh Hiên quay đầu kinh ngạc nhìn một chút, nói: "Đã xảy ra chuyện gì vậy? Lẽ nào Bệ hạ giấu tiền riêng bị phát hiện rồi ư?"

>

> Bọ Cạp Tinh khẽ nói: "Thần quân, chúng ta có cần quay lại xem thử hay không? Giúp giải thích một chút?"

>

> Trương Minh Hiên mặt đầy tinh quái, lắc đầu nói: "Là một yêu quái, ngươi không hiểu được chuyện đối nhân xử thế đâu nhỉ? Đây gọi là việc xấu trong nhà, sao có thể mang ra ngoài được? Chúng ta quay trở lại không phải là gây cho bọn họ mất mặt sao? Đi! Chúng ta mau đi thôi!"

>

> Chiếc xe thể thao liền phá vỡ không gian, biến mất trong nháy mắt.

>

> Tiếng rầm rầm dữ dội liên tiếp vang lên trên Thiên Đình, khiến cho các vị thần tiên sợ đến mức phải trốn trong phòng ăn dưa hấu, không dám lộ diện. Trong từng nhóm thần tiên đều náo nhiệt hẳn lên, đủ các loại suy đoán xuất hiện trong nhóm.

>

> Trên đảo Huyền Không ở Thiên Môn, một chiếc xe ảo ảnh đen nhánh chui ra từ trong không trung, lướt một cái dừng ở trước cửa chính đảo Huyền Không. Trương Minh Hiên và Bọ Cạp Tinh từ trên xe bước xuống.

>

> Trương Minh Hiên lên tiếng nói: "Hùng Đại!"

>

> "Hùng Đại. . ." Giọng nói đầy khí thế dũng mạnh truyền ra ngoài, quét qua vạn dặm trong núi.

>

> Một cơn gió lốc màu đen từ trong bìa rừng dâng lên, lướt qua bầu trời, hạ xuống trước mặt Trương Minh Hiên, biến thành dáng vẻ của hắc hùng tinh.

>

> Hắc hùng tinh chắp tay nói: "Thiếu gia!"

>

> Trương Minh Hiên nói: "Đây là người cộng tác ta tìm cho ngươi, cũng giống như ngươi nàng ta sẽ thuộc sự quản lý của đội trị an núi Thiên Môn, ngươi đưa nàng ta đi làm quen nghiệp vụ đi."

>

> Hùng Đại cung kính nói: "Vâng!" Nó ngẩng đầu nhìn Bọ Cạp Tinh, nói: "Ta tên là Hùng Bì! Sau này vẫn mong được quan tâm nhiều hơn."

>

> Bọ Cạp Tinh cũng vội vàng nói: "Xin chào đạo hữu! Ta tên là Sắc Tà."

>

> Hùng Đại nói: "Đi theo ta thôi! Ta dẫn ngươi đi tìm một động phủ."

>

> Bọ Cạp Tinh cảm kích nói: "Đa tạ đạo hữu!"

>

> Hùng Bì và Bọ Cạp Tinh cung kính lạy Trương Minh Hiên, sau đó bay lướt về phía trong rừng ở phía dưới núi.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!