Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 870: Mục 871

TRANG 436# 1

> Chương 870: Trở về núi Thiên Môn

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên duỗi cái lưng mệt mỏi, thầm nói: "Bận rộn lâu như vậy, chuyện của cuối cùng cũng xong chuyện của Nữ Nhi Quốc, sau đây phải xem thủ đoạn của Quốc Vương Nữ Nhi Quốc rồi."

>

> Xoay người chạy về phía đảo Huyền Không, lớn tiếng nói: "Thanh Nhã tỷ, ta đã về rồi!"

>

> Trương Minh Hiên vẻ mặt tươi cười đẩy cửa đi vào trong viện, trong sân gió thổi nhè nhẹ, một cảnh tượng tốt lành.

>

> Nhóm người Lý Thanh Nhã đang ngồi đọc sách dưới tán cây, Lý Thanh Tuyền đang gà gật liên tục.

>

> Trương Minh Hiên đi tới, ngồi bên cạnh Lý Thanh Nhã, cất giọng ấm áp nhỏ nhẹ nói: "Thanh Nhã tỷ, ta đi xa mấy ngày, tỷ có nhớ ta không?"

>

> Lý Thanh Nhã ngẩng đầu lên, cười khẽ nói: "Không hề, ngược lại ngươi đi rồi ta còn an nhàn hơn."

>

> Trương Minh Hiên mất mát nói: "Thật đau lòng! Chẳng cảm thấy chút yêu thương nào."

>

> Hoàng Hậu bật cười "phì" một tiếng.

>

> Lý Thanh Nhã im lặng liếc nửa con mắt, buông sách xuống nói: "Ngươi đã đi đâu vậy? Có chuyện gì xảy ra? Nói với chúng ta đi."

>

> Lý Thanh Tuyền đang ngủ gà ngủ gật lập tức ngẩng đầu lên, cực kỳ hoạt bát la to: "Kể chuyện xưa? Ai kể chuyện xưa?"

>

> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nhìn qua Lý Thanh Tuyền, thật không có cách nào.

>

> Hoàng Hậu cũng khá hăng hái nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên cũng hào hứng hơn, nói: "Vậy ta kể cho các người một chút nha!

>

> Một buổi trưa rất lâu trước kia, ta đang ngồi thiền luyện công trên bãi cỏ, cảm ngộ đất trời, bỗng nhiên. . ."

>

> Lý Thanh Tuyền sợ hết hồn, vỗ ngực tức giận nói: "Có thể không ngạc nhiên sao! Mà ngươi từ bao giờ lại ngồi thiền luyện công vậy? Lại khoác lác rồi!"

>

> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Không cần để ý những chi tiết này, ngồi yên nghe ta nói."

>

> Lý Thanh Nhã cũng cười khẽ nói: "Thanh Tuyền, đừng ngắt lời."

>

> Lý Thanh Tuyền bĩu môi, không nói gì.

>

> Trương Minh Hiên tiếp tục kể chuyện: "Tôn Ngộ Không đột nhiên gửi tin cho ta, nói Đường Tam Tạng và Trư Bát Giới lại mang thai. Ngay lập tức, ta cảm thấy có rất nhiều điều kỳ lạ trong chuyện này."

>

> Hoàng Hậu cười hỏi: "Đường Tam Tạng và Trư Bát Giới đều là nam mà? Làm sao có thể mang thai?"

>

> Vẻ mặt Lý Thanh Nhã chợt thay đổi, dường như nghĩ tới điều gì.

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Đúng vậy, bọn họ đều là nam, cho nên mới cực kỳ bất thường. Cho nên ta tự mình đi một chuyến tới Nữ Nhi Quốc.

>

> . . .

>

> Quan Âm, Văn Thù, Phổ Hiền lại muốn đánh lén ta, thật sự coi Thần Quân ta chỉ ngồi không sao? Vì thế ta liền thi triển kiếm đạo Tam Thập Lục Tiệt, chém phá đại trận hư không tan nát, một tay kiếm pháp tối cao đánh bọn họ chạy hốt hoảng, giống như chó nhà có tang.

>

> Nếu không phải vì sự quý trọng sinh mệnh, tư tưởng từ bi bác ái của Thần Quân ta, bây giờ Phật giáo đã mất đi ba Đại Bồ Tát."

>

> Lý Thanh Tuyền hừ hừ hai tiếng nói: "Ta không tin ngươi có thể đánh thắng ba Đại Bồ Tát?"

>

> Trương Minh Hiên liếc nàng một cái nói: "Vậy ngươi nói xem ta làm thế nào yên lành đi Nữ Nhi Quốc?"

>

> Lý Thanh Tuyền chớp mắt, cười hì hì nói: "Có lẽ là quỳ xuống đất cầu xin tha thứ thì sao?"

>

> "Ta nhổ vào! Trương Minh Hiên ta đường đường là đàn ông chín thước, đầu đội trời chân đạp đất, làm sao có thể quỳ xuống cầu xin tha thứ? ! Phải xin tha rõ ràng là bọn họ."

>

> Lý Thanh Nhã tò mò hỏi: "Sau đó thì sao?"

>

> Trương Minh Hiên nói: "Ngay tại thời điểm ta phát huy uy lực đánh Quan Âm, Văn Thù, Phổ Hiền tè ra quần, Thanh Loan đột nhiên xuất hiện xin tha cho bọn họ

>

> . . .

>

> Ban nãy ta dẫn Bọ Cạp Tinh lên Thiên Đình, xin Ngọc Đế giải trừ pháp ấn của Như Lai."

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu khen ngợi: "Việc ngăn cản đám Đường Tam Tạng uống suối Lạc Thai ngươi làm tốt lắm, mỗi một đứa trẻ xuất hiện trên đời đều là số mạng của chúng, sao có thể tùy ý cướp đoạt? !"

>

> Trương Minh Hiên cười hì hì nói: "Ta cũng nghĩ như vậy."

>

> Lý Thanh Nhã tiếp tục nói: "Con Bọ Cạp Tinh kia cũng là người đáng thương, từ nhỏ bị coi như trùng độc để bồi dưỡng, phải trải qua đủ loại việc ác liệt, tàn khốc. Giống như lời Ngọc Đế nói, nội tâm của nàng từ lâu đã có vấn đề. Sau này ngươi hãy đến thư điếm lấy cho nàng một cuốn Đạo Đức Kinh!"

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: "Đạo Đức Kinh? Thư thành có mà!"

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: "Đạo Đức Kinh của ta ở đây cũng không giống trên mạng."

>

> Lý Thanh Tuyền kêu lên: "Đồ ngốc, Đạo Đức Kinh ở thư điếm của chúng ta đương nhiên là thật rồi! Là vị kia tự tay viết, có năng lực khó tin."

>

> Ánh mắt Lý Thanh Nhã chợt sáng ngời, trong lòng sáng tỏ, cười nói: "Ta xin thay nàng cám ơn Thanh Nhã tỷ trước."

>

> Lý Thanh Tuyền phấn khích nói: "Minh Hiên, lần sau ra ngoài dẫn ta theo được không, thực sự thú vị quá đi. Không những được thấy mấy tên hòa thượng mang thai, còn có thể chiến đấu với Bồ Tát, đẩy lùi Phật Tổ Nhiên Đăng, chơi thật vui, thật kích thích quá."

>

> Trương Minh Hiên thở dài trong lòng, cười mỉa nói: "Lần sau có cơ hội sẽ dẫn ngươi đi chơi!" Nhưng trong lòng đã quyết định, lần sau càng phải lén lút chạy, ẩn thân, độn thổ, thu lại hơi thở, nhất định không để bị phát hiện. Lỡ như lúc chiến đấu cần hóa trang nữ, mặt mũi của ta còn để vào đâu?!

>

> Lý Thanh Tuyền phấn khích nói: "Cứ quyết định vậy đi."

>

> Trương Minh Hiên ngáp một cái, nói: "Lần này ra ngoài đấu trí đấu sức với Phật giáo đã lâu rồi không nghỉ ngơi, ta về trước ngủ một giấc."

>

> Lý Thanh Nhã mỉm cười nói: "Đi đi!"

>

> Trương Minh Hiên đứng lên đi về phía phòng mình, đẩy cửa bước vào, bên trong phòng vẫn không vương chút bụi nào, không hề giống dáng vẻ đã rời xa hơn hai mươi ngày.

>

> Trương Minh Hiên nằm trên giường, nói: "Tiểu Phàm, giúp ta liên lạc với Triệu Công Minh."

>

> "Dạ!" Một màn hình xuất hiện trước mặt Trương Minh Hiên, video được kết nối sau vài cú nhấp chuột, bóng dáng Triệu Công Minh xuất hiện trên màn hình, âm thanh ầm ầm phát ra từ trong màn hình.

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: "Âm thanh gì vậy? Thiên Đình có chiến tranh sao?"

>

> Triệu Công Minh nhỏ giọng nói: "Vương Mẫu đang đánh Ngọc Đế tơi bời."

>

> Trương Minh Hiên hỏi theo bản năng: "Còn chưa đánh xong nữa?"

>

> Triệu Công Minh hạ thấp giọng nói: "Dựa trên kinh nghiệm quá khứ, còn phải một lúc nữa. Tiểu lão gia, ngài tìm ta có việc gì?"

>

> Trương Minh Hiên nghiêm nghị hỏi: "Có phải đám người kia của Thiên Đình lại không yên ổn rồi?"

>

> Triệu Công Minh hoài nghi hỏi: "Ngài nói gì kia?"

>

> Trương Minh Hiên nói: "Là đám người lần trước bị Xiển giáo trấn áp."

>

> Triệu Công Minh đã hiểu, cười nói: "Sau lần trước bị tiểu lão gia ngài bố trí trấn áp, bọn họ đã yên ổn rất nhiều từ khi rời đi, có lẽ là sợ không dám tiếp tục gây khó khăn nữa."

>

> Trương Minh Hiên hoài nghi hỏi: "Thật chứ?"

>

> "Ngài gặp bọn họ?"

>

> "Hôm qua ta gặp Mão Nhật Tinh Quân, mắt điếc tai ngơ đối với mệnh lệnh của ta nhưng lại nghe theo lời của Phật giáo, muốn giết người ta cần bảo vệ."

>

> Triệu Công Minh thay đổi sắc măt, cực kỳ phẫn nộ quát: "Lớn mật!" Lập tức chắp tay nói: "Tiểu lão gia chớ giận, ta sẽ đòi lại công bằng cho ngài."

>

> Trương Minh Hiên nói: "Ta cũng không muốn nhắn nhủ điều gì, ta chỉ muốn hỏi ngươi một chút, nếu như ta ra tay với bọn họ liệu có ảnh hưởng tới trật tự của đất trời."

>

> Triệu Công Minh lập tức nói: "Dù tiểu lão gia có ra tay, chỉ cần không giết chết hoàn toàn thì cũng không sao."

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Được! Ta hiểu rồi." Ngắt video.

>

> Long Thiên Ngạo tò mò hỏi: "Ngươi muốn ra tay thế nào?"

>

> Trương Minh Hiên nằm ngửa trên giường, gối lên tay nói: "Không phải Xiển giáo đã là ví dụ về tấm gương tốt sao? Chém giết phong ấn, quá đơn giản."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!