TRANG 436# 2
> Chương 871: Thanh Loan trở về
>
>
>
>
>
>
> Tiêu Viêm cười nhạo nói: "Lại sao chép, thật không có chút sáng tạo nào!"
>
> Trương Minh Hiên quát lớn: "Câm miệng! Muốn sáng tạo cái gì chứ, không phải có hiệu quả là được rồi sao."
>
> Long Thiên Ngạo xoa tay nói: "Khi nào ra tay?"
>
> Trương Minh Hiên lười biếng nói: "Chờ một chút, trước tiên để ta nghỉ ngơi một lát đã.
>
> Tiểu Phàm, đừng quên thiết lập chạy siêu tốc cho Ngọc Đế, trận pháp tấn công và phòng thủ không cần quá mạnh, bề ngoài thật lóa mắt, tốc độ cực nhanh là được."
>
> Trương Tiểu Phàm đáp: "Dạ!"
>
> Trên Thiên đình, sau khi ngắt video, sắc mặt Triệu Công Minh tái xanh tự nhủ: "Mão Nhật Tinh Quan đáng chết, thật sự cho rằng ta lên Phong Thần Bảng rồi sẽ không làm gì được ngươi sao? Thật sự nghĩ rằng bái Bì Lam Bồ Tát làm mẹ là có thể khinh thường Tiệt giáo ta sao?"
>
> Đột nhiên ngẩng đầu mở miệng kêu lên: "Người đâu!"
>
> Một thiên binh bước từ ngoài vào, thiên binh mặc giáp bạc, tay cầm trường thương, đầu đội thần văn, oai phong khác thường.
>
> Thiên binh chắp tay cúi đầu nói: "Thiên tôn có gì dặn dò? !"
>
> Triệu Công Minh nghiêm túc nói: "Đi mời chính thần Văn Trọng của Lôi bộ, chính thần La Tuyên của Hỏa bộ, chính thần Lã Nhạc của Ôn bộ tới đây."
>
> Thiên binh cung kính nói: "Da!"
>
> Đám người Văn Trọng, La Tuyên, Lã Nhạc vội vàng tới, sau một lúc lại vội vàng rời đi, sắc mặt tất cả đều nghiêm túc hệ trọng.
>
> . . .
>
> Đông Nhạc Hoa Sơn dưới hạ giới, đỉnh núi cao vờn mây, bốn phía xung quanh là các dãy núi trải dài bốn phương, hình dáng như đóa sen bát nhã, do đó Hoa Sơn được gọi là Hoa Sơn, là tạo hóa của đất trời.
>
> Dưới chân Hoa Sơn có một miếu thờ sáng chói, tên là miếu Thánh Mẫu Nương Nương, nghe nói cực kỳ linh nghiệm, xưa nay người dâng hương tới lui không dứt.
>
> Có một quảng trường bằng phẳng nơi sườn núi, là chỗ người thường không thể tới, trên đó hoa cỏ xanh mượt, mây trắng vờn quanh.
>
> Hai tiên tử đang ngồi trên ghế đá ở quảng trường, trên bàn trước mặt là chén trà, dưa và trái cây.
>
> Thanh Loan cảm thấy cực kỳ hứng thú nhìn bụng của Dương Thiền, nói: "Khi nào sẽ sinh?"
>
> Dương Thiền vuốt bụng của mình, nở nụ cười ân cần nói: "Nhanh thôi, ta có thể cảm thấy nó đang đá ta."
>
> Thanh Loan cười ha ha nói: "Chờ sau này ta giúp ngươi trông nó."
>
> Dương Thiền oán trách nói: "Không cần, ta cũng không muốn nó ngày ngày bị ngươi bắt nạt khóc lớn, ta muốn tự tay nuôi hắn lớn lên."
>
> Hai tay Thanh Loan chống nạnh, kêu lên: "Dương Thiền ngươi giỏi lắm, dám bôi xấu ta, trước kia ngươi mới tới đây không phải là ta nuôi lớn sao?"
>
> Dương Thiền bất đắc dĩ nói: "Đúng vậy! Không biết kẻ nào thường xuyên cướp đồ ăn của ta."
>
> Thanh Loan, Dương Thiền bỗng nhiên toét miệng cười khanh khách, nhớ lại những chuyện lý thú ngày trước ở cung Oa Hoàng.
>
> Hai người cười một lúc, Dương Thiền vuốt bụng hơi lo lắng nói: "Nương nương lấy khí thuần dương của người đàn ông trong số mệnh của ta kết hợp với âm khí trong cơ thể ta mới hoài thai, sinh ra đứa bé này.
>
> Nhưng việc này có vi phạm luật trời không? Thật sự không có việc gì chứ?"
>
> Thanh Loan nói: "Có như vậy đứa bé ngươi sinh ra mới chắc chắn là một phần vận mệnh của ngươi, nếu không đã tùy tiện cho ngươi uống nước sông Tử Mẫu, chẳng phải là tiện hơn sao?" Lại an ủi nói: "Yên tâm đi! Nương nương đã vì ngươi che giấu Thiên cơ, mấy ngày nữa ngươi xuống ẩn cư nơi trần thế, luật trời sẽ không phát hiện ra ngươi."
>
> "Ừm!" Dương Thiền nở nụ cười, gật đầu, vẻ mặt mơ hồ chờ mong.
>
> Thanh Loan cười nói: "Sẽ không phải che giấu quá lâu đâu, chờ luật mang thai hoàn thành, nương nương sẽ thay thế luật trời, xoay chuyển càn khôn, khi đó ngươi có thể đường đường chính chính xuất hiện, dạy dỗ đạo pháp cho đứa bé, dẫn nó trở về Thiên Đình."
>
> Dương Thiền cúi đầu nhìn bụng của mình, cười hiền từ nói: "Sẽ như vậy, nó sẽ là một đứa trẻ ngoan."
>
> Thanh Loan đứng lên nói: "Ta cũng phải trở về rồi."
>
> Dương Thiền đứng dậy nói: "Thanh Loan tỷ đừng đi, ở lại trò chuyện với ta, một mình ở đây thật nhàm chán."
>
> Thanh Loan vươn tay vuốt ve mái tóc của Dương Thiền, cười ha ha nói: "Ta rời đi đã lâu rồi, nương nương vẫn đang chờ ta về phục lệnh! Cứ tiếp tục trì hoãn, ta sợ nương nương sẽ dùng sấm sét đánh ta."
>
> Dương Thiền mất mát nói: "Được rồi!"
>
> Thanh Loan dặn dò: "Một mình ngươi phải chú ý an toàn hơn."
>
> Dương Thiền ngẩng đầu cười nói: "Ta biết,
>
> Có Bảo Liên Đăng của nương nương trong tay, kẻ bình thường không phải đối thủ của ta."
>
> Thanh Loan cười cười bay lên trời, không gian nổi gợn sóng, cả người biến mất không dấu vết.
>
> Dương Thiền ngồi xuống ghế, vuốt bụng của mình, cười nói: "Nương nương nói tên của con phải là Trầm Hương, tiểu Trầm Hương, con mau ra đi! Bên ngoài chơi rất vui, có rất nhiều người quan tâm con!"
>
> Trên bầu trời Oa Hoàng, Thanh Loan bừng bừng hứng khởi bay vào, chao qua chao lại trên bầu trời, lơ lửng ở phía trước Thần điện, hào hứng kêu lên: "Nương nương, ta đã về rồi. . ."
>
> "Vào đi!"
>
> Thanh Loan vừa chạy vào, bụp bụp bụp. . . tiếng súng vang lên bên tai.
>
> Nữ Oa và Thái Phượng đang ngồi chơi game Thương Thần Hồng Hoang trên giường mây, nhìn không rời mắt.
>
> Thái Phượng kêu lên khen ngợi: "Nương nương, ngài quá tuyệt vời đi, Phật Tổ Tiếp Dẫn, Phật Tổ Chuẩn Đề đều bị ngài đánh bại rồi."
>
> Nữ Oa đắc ý nói: "Đương nhiên!"
>
> "Đùng!" Một tiếng súng vang lên, màn hình của Nữ Oa bỗng đen ngòm, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống.
>
> Thanh Loan chạy tới bên cạnh giường mây, hào hứng nói: "Nương nương, ta đã trở về, nhiệm vụ hoàn thành tốt đẹp. . ."
>
> Nữ Oa giận dữ nói: "Thái Phượng, giết chết tay súng bắn tỉa kia cho ta."
>
> Thái Phượng cũng tức giận nói: "Nương nương, ngài xem ta đây!" Ôm M16 xông ra ngoài. Súng vang lên bịch một cái, Thái Phượng bỗng nhiên ngã ngửa trên mặt đất, màn hình tối dần.
>
> Nữ Oa, Thái Phượng nhìn nhau không nói gì.
>
> Nữ Oa đằng hắng một cái, quay đầu nhìn Thanh Loan nói: "Trở về rồi hả?"
>
> Thanh Loan gật đầu, phấn khởi nói: "Ta vừa trở về, thời gian qua luôn mong nhớ tới nương nương."
>
> "Hoàn thành nhiệm vụ thế nào?"
>
> Thanh Loan nói với vẻ phấn khích: "Ta vừa xong chuyện Nữ Nhi Quốc liền gặp Trương Minh Hiên đại chiến Quan Âm, Văn Thù, Phổ Hiền. . ."
>
> Nữ Oa sống lại trong game, màn nhìn sáng lên trong nháy mắt.
>
> Nữ Oa lập tức ngắt lời nói: "Được rồi, không cần nói nữa, ta đã biết rồi." Ngay lập tức đi vào game, tiếng súng lại vang lên bụp bụp bụp.
>
> Thanh Loan nhìn Nữ Oa và Thái Phượng dốc toàn bộ tinh thần vào game, trong lòng lạnh lẽo, tất cả cảm giác phấn khích đều tiêu tán.
>
> Một lát sau, ván game kết thúc, Nữ Oa tắt điện thoại di động, nhìn Thanh Loan nói: "Đã biết sai chưa?"
>
> Thanh Loan gật đầu mất mát nói: "Đã biết ạ!"
>
> Nữ Oa nhíu mày nói: "Sai ở đâu?"
>
> Thanh Loan chớp mắt, thử đoán: "Sai vì không trở về đúng lúc ạ?"
>
> "Hừ. . . Ngươi còn biết sai! Thiền Nhi vốn dĩ sinh ra kết quả kết hợp của thần tiên và người phàm, vì ta đã che đậy thiên cơ cho nàng mới giấu diếm được luật trời. Đám người Ngọc Đế, Vương Mẫu, Dương Tiễn không dám tới gần nàng, sợ làm luật trời chú ý.
>
> Ngược lại ngươi, đường đường chính chính chạy tới chỗ nàng, còn sợ luật trời không biết Thiền Nhi có thực sự ở đây không?"
>
> Thanh Loan rụt đầu lại, lí nhí nói: "Quên mất!"
>
> "Quên mất? Ta thấy ngươi nhàn nhã quá lân, muốn ăn đòn rồi."
>
> Thái Phượng cũng gật đầu nói theo: "Nương nương nói đúng, quả thật lần này Thanh Loan tỷ làm sai, nên phạt!"
>
> Thanh Loan lén trừng mắt liếc nhìn Thái Phượng, Thái Phương không chút yếu thế trừng lại, còn khiêu khích nhướn mày lên.
>
>
>
>