TRANG 437# 1
> Chương 872: Trận chiến của các vị thần
>
>
>
>
>
>
> Thanh Loan vội vàng nói: "Nương nương dạy phải, ta biết sai rồi!"
>
> "Hừ! Nói đi, ngươi muốn phạt thế nào?"
>
> Thanh Loan lí nhí đề nghị: "Nương nương, người xem con giả gái thì sao?"
>
> Nữ Oa tức giận nói: "Ngươi nghĩ cũng hay thật!"
>
> Thái Phượng đề nghị: "Nương nương, không bằng lấp biển đi!"
>
> Nữ Oa sờ lên cằm âm thầm suy tư, lấp lỗ hổng của biển sao? !
>
> Thanh Loan vừa thấy tình hình không ổn, lập tức kêu lên: "Nương nương, ta còn mang quà về cho ngài."
>
> "À. . ." Nữ Oa tò mò hỏi: "Là quà gì?"
>
> Thanh Loan đưa tay lên, một chiếc xe mini xuất hiện trong lòng bàn tay, nịnh nọt nói: "Nương nương ngài xem, cái này là xe thể thao phổ biến ở dưới phàm trần, rất thú vị, ta cố ý mang về tặng ngài đó."
>
> Tới đây Nữ Oa nương nương hơi hứng thú hỏi: "Xe thể thao? Đi, đi thử xem." Vươn tay nắm lấy cái xe thể thao nhỏ trong tay Thanh Loan, xuống khỏi giường mây đi ra ngoài.
>
> Thanh Loan thở phào một hơi trong lòng, hẳn là thế chứ!
>
> Một hàng ba người rời khỏi cung Oa Hoàng, đi ra bên ngoài khoảng không Oa Hoàng.
>
> Nữ Oa ném chiếc xe thể thao nhỏ xíu bịch một cái, nháy mắt biến thành to lớn, lơ lửng giữa không trung.
>
> Thanh Loan liền vội vàng tiến lên mở cửa xe, cười cười nói: "Nương nương, đây là vị trí lái, cần cắm điện thoại di động vào để điều khiển."
>
> Nữ Oa nói: "Ta biết!" Bước vào xe đua, ngồi trên ghế lái, cắm điện thoại di động và giẫm chân, nổ to cái bịch một tiếng, xe đua nhả ra một làn khói chạy vọt ra ngoài, giống như một ảo ảnh màu đen xuyên qua bầu trời Oa Hoàng.
>
> Chạy một lúc, xe đua từ từ dừng trước cửa cung Oa Hoàng.
>
> Nữ Oa một tay cầm lái, một tay đặt lên trên cửa xe, cười nói: "Không tệ, dù tốc độ quá chậm nhưng cho người phàm dùng vậy cũng đủ rồi."
>
> Thanh Loan lập tức xoay người cười nói: "Nương nương, đây là phiên bản xa xỉ của tu sĩ, xe đua của người phàm không thể đạt tới tốc độ này đâu."
>
> Nữ Oa nương nương gật gật đầu, đứng dậy từ chiếc xe đua nói: "Còn biết mang quà cho ta, coi như ngươi có lòng, miễn trừng phạt!"
>
> Thanh Loan ngạc nhiên kêu lên vui mừng: "Cảm tạ nương nương!" Bước lên dìu cánh tay của Nữ Oa nói: "Nương nương, cẩn thận một chút, ta đỡ ngài."
>
> Nữ Oa "Ừ" một tiếng, được Thanh Loan nâng đỡ đi vào trong điện thần.
>
> Thanh Loan hài lòng lén nhướn mày với Thái Phượng.
>
> Thái Phượng hừ một tiếng, gườm gưỡm mím chặt môi.
>
> Mấy ngày sau, Trương Minh Hiên tiếp tục quay trở lại cuộc suống cá ướp muối nhàn nhã tại núi Thiên Môn, mỗi ngày ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, cả ngày lười biếng phơi nắng cũng chẳng màng xoay người.
>
> Mà giờ phút này ở Thiên Hà trên Thiên Đình, hai mươi bảy tinh tú tề tựu.
>
> Tâm Nguyệt Hồ quạt chiếc quạt nhỏ hình hoa đào, cười hì hì nói: "Kháng Kim Long, ngươi có biết Lã Nhạc tìm chúng ta có việc gì không?"
>
> Kháng Kim Long cả người mặc giáp vàng, giọng nói buồn bực: "Làm sao ta biết được? Hai mươi tám vì tinh tú chúng ta từ trước tới nay không có tình cảm qua lại gì với bọn họ, không biết hắn đột nhiên hẹn chúng ta tới đây có chuyện gì?"
>
> Vĩ Hỏa Hồ nhếch miệng cười lớn nói: "Có lẽ Lã Nhạc cũng không hài lòng với vị ở núi Thiên Môn kia! Muốn nhờ vả chúng ta? !"
>
> Tuy Hỏa Hầu xấu xí cất giọng nói: "Nếu hắn đùa bỡn, muốn đối phó với bọn ta thì phải làm sao?"
>
> Mão Nhật Tinh Quân cười lạnh nói: "Yên tâm, ta đã dặn dò đạo hữu khác mai phục ở gần đây, không sợ bọn họ gây chuyện, chỉ sợ bọn họ không tới."
>
> Tâm Nguyệt Hồ cầm quạt che miệng, cười khẽ nói: "Vẫn là con gà Mão Nhật ngươi chắc chắn."
>
> Con ngươi của Kháng Kim Long ngưng tụ, nói: "Tới rồi!"
>
> Bốn phương tám hướng dày đặc thần linh, cầm trường thương, trường đao, dao dài, chùy khổng lồ từ từ bao vây, khí thế ngập trời khuynh đảo gió mây.
>
> Tâm Nguyệt Hồ cười hì hì, lớn tiếng kêu: "Đại trận này lớn như vậy, đạo hữu Lã Nhạc ngươi cũng không thể phát động được, ta đoán thử một chút xem ai tới, Văn Trọng hay chính là Triệu Công Minh?"
>
> Đám người tách ra, Văn Trọng, Triệu Công Minh đi ra từ giữa.
>
> Triệu Công Minh cười lạnh nói: "Chúng ta đều tới!"
>
> Tâm Nguyệt Hồ cúi người làm lễ, cười khẽ nói: "Gặp qua đại sư huynh môn phái khác! Không biết người con gái nhỏ bé như tôi đã xúc phạm gì tới đại sư huynh, thậm chí còn phải phát động trận chiến như thế?"
>
> Văn Trọng quát chói tai: "Mão Nhật Khê lăn ra đây cho ta!"
>
> Mão Nhật Tinh Quân nghênh ngang đi ra,
>
> Ngọc bội dưới chân khẽ va chạm phát ra tiếng kêu lanh lảnh, đi tới phía trước mọi người, ngẩng đầu ưỡn ngực cười lạnh nói: "Như thế nào? Ra mặt vì tên oắt con kia?"
>
> Trong mắt Văn Trọng lóe lên một tia mãnh liệt, nói: "Đó là tiểu lão gia của Tiệt giáo ta!"
>
> Mão Nhật Tinh Quân cười nhạo một tiếng: "Nhưng ta không thừa nhận hắn!"
>
> Triệu Công Minh quát: "Phí lời làm gì, đánh!"
>
> Tất cả thần linh cùng hét lớn: "Giết!" Khuấy đảo thần quang đánh về phía hai mươi tám vì tinh tú.
>
> Mão Nhật Tinh Quân phẫn nộ quát: "Thật sự nghĩ rằng các ngươi còn là Tiệt giáo vạn tiên trước đây sao? Giết!"
>
> Ban ngày trời nắng lập tức biến thành dầy đặc đầy sao, từng vì sao từ trên trời tỏa ánh sáng xuống, hóa thành một thiên tướng Thần Sao gầm lên giận dữ đánh xuống, cầm đầu chính là Lôi Chân Tử với hai cánh gió - sấm, một tay Thiên Lôi tạc nên ánh chớp đầy trời.
>
> Ở bên này, một con khỉ áo bào xám bay lên trời, một gậy kình thiên đánh về phía Lôi Chấn Tử.
>
> Một tiếng nổ ầm vang, hai người va chạm, dư âm to lớn thổi bay mấy trăm thần linh gần đó, Thiên Hà nổi sóng lớn, sấm chớp ngập nửa vùng trời, một bóng dáng màu xám khá chật vật bay ra ngoài.
>
> Lôi Chấn Tử nổi giận gầm lên một tiếng "Giết!" Thiên Lôi tạc bịch một tiếng, một trụ sấm chớp đánh xuống con khỉ mặc áo xám.
>
> Con khỉ áo bào xám giẫm mạnh chân lên không trung, một tiếng bịch trầm đục vang lên, giống như sao băng đâm vỡ trụ sấm chớp, lao vào chém giết cùng Lôi Chấn Tử.
>
> Ở nơi khác, ngàn vạn thần tiên thiên tướng chém giết nhau, tiếng la thét vang vọng Thiên Hà, thần quang kéo dài vạn dặm. Từng bóng người tung hoành trên không trung, tiếng la hét vang lên từng giây, đao thương vấy máu khắp trời.
>
> Trong giây lát có hàng trăm thần linh ngã xuống, lại hồi sinh bên trong ao thần, gia nhập đại chiến.
>
> Trong Tử Ngưng Điện, Ngọc Đế một mắt tím xanh ngồi trong Ngự Hoa Viên, mặt mũi bầm dập.
>
> Dương Tiễn ngồi đối diện Ngọc Đếm khóe miệng co giật hai cái, không còn gì để nói: "Cậu, cậu lại chọc giận mợ rồi hả?"
>
> Ngọc Đế cắn răng nói: "Là tên hèn mọn Trương Minh Hiên kia, hắn tới trước mặt mợ ngươi đâm bị thóc chọc bị gạo."
>
> Dương Tiễn nhỏ giọng nói: "Sao ta lại nghe nói là cậu khinh thường phụ nữ khác mới khiến mợ giận dữ."
>
> Ngọc Đế tức giận nói: "Nói hươu nói vượn, là kẻ nào nói vậy?"
>
> Dương Tiễn nói: "Cửu Thiên Huyền Nữ!"
>
> "Cửu Thiên Huyền Nữ lớn mật dám bịa đặt sinh sự, ta chỉ giúp nàng ta trị liệu vết thương mà thôi."
>
> Dương Tiễn hoài nghi nói: "Cậu, người thật sự không làm gì ư?"
>
> Ngọc Đế hít sâu một hơi, da mặt co quắp một hồi nói: "Cậu ngươi là loại người này sao?"
>
> Dương Tiễn nói: "Cậu, ta tin người. Yên tâm đi! Ta sẽ tới giải thích với mợ."
>
> Ngọc Đế vui mừng gật đầu, nói: "Nhờ ngươi tới chỗ mợ ngươi đó, nhất định đừng để Trương Minh Hiên thực hiện được kế hoạch tà ác."
>
> Dương Tiễn nghiêm túc nói: "Dạ!" Sau đó nhìn về phía Thiên Hà nói: "Chuyện bên kia phải làm thế nào ạ? Có cần ta ra mặt ngăn cản không?"
>
> Ngọc Đế tức giận nói: "Dù sao cũng đều là đệ tử Tiệt giáo, cứ để bọn họ đánh! Đánh càng nhiều càng tốt, nhìn bõ giận."
>
> Dương Tiễn im lặng nhìn Ngọc Đế, nói: "Dạ!"
>
> Trận ẩu đả của thần tiên này kéo dài chừng mười ngày của nhân gian, cuối cùng bất phân thắng bại, nhưng mâu thuẫn giữa hai bên trở nên cực kỳ gay gắt, không có lấy một tia khả năng để giảng hòa, Tiệt giáo hoàn toàn phân tách làm hai.
>
> Trong nội cung của Tử Vi Đế, Tử Vi Đại Đế ngồi chủ tọa, Mão Nhật Tinh Quân đứng phía dưới.
>
> Tử Vi đại đế cúi đầu nhìn Mão Nhật Tinh Quân nói: "Ngươi nói Phật giáo muốn liên minh với ta?"
>
> Mão Nhật Tinh Quân nghiêm túc gật đầu nói: "Đúng vậy, Ngọc Đế tầm thường không có chí tiến thủ, không có năng lực quản lý tam giới lại ngồi ở vị trí đế vương, nên Phật quyết định thay Thiên đế khác."
>
> . . .
>
>
>
>