TRANG 437# 2
> Chương 873: Cửu chuyển kim đan
>
>
>
>
>
>
> Trong mắt Tử Vi Đại Đế thoáng ánh lên một sự vui mừng thầm kín, lập tức nổi cáu nói: "Ngọc đế từ lúc lên ngôi đến nay, làm gì có chút võ công hiển hách nào? Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung năm trăm năm, nếu không phải Phật tổ kịp thời ra tay ứng cứu, Ngọc đế sớm đã bị đánh đến gầm bàn rồi. Nghĩ đến Thiên Đình ta nắm giữ quyền bính thiên địa, lại bị một con khỉ chà đạp, thật là đáng giận đáng hận. Vẫn mong Tinh quân chuyển lời tới Phật tổ, nếu bản đế quản lý Thiên Đình, nhất định sẽ dốc lòng dốc sức vì Thiên Đình, tiêu diệt yêu ma, trả lại cho Tam giới một đất trời tươi sáng."
>
> Mão Nhật Tinh Quan cười nói: "Đại đế có hoài bão chí lớn như vậy, Phật ta nhất định sẽ vui vẻ yên tâm."
>
> Tử Vi Đại Đế chắp hai tay lạy với trời, cảm kích nói: "Như Lai Phật tổ thần thông quảng đại, phổ độ chúng sinh thiên hạ, bản đế ta cũng là tín đồ của Phật tổ!"
>
> Mão Nhật Tinh Quan gật đầu cười nói: "Tiểu thần bây giờ sẽ trở về bẩm báo với Phật tổ." Cung kính lạy nói: "Tại đây xin chúc mừng Đại đế trước."
>
> Tử Vi Đại Đế lớn tiếng cười ha ha, dừng lại tiếng cười hỏi: "Trước đây, trận chiến đó, ngươi bị bọn họ chém giết bao nhiêu lần?"
>
> Trong mắt Mão Nhật Tinh Quan ánh lên một tia giận dữ, cắn răng nói: "Quên rồi!"
>
> Tử Vi Đại Đế trấn an nói: "Thần quân hãy cứ yên tâm, khi bản đế trở thành người đứng đầu của Tam giới, sẽ giáng tất cả những tên cuồng đồ vô pháp vô thiên đó làm lực sĩ giao cho Thần quân xử lý."
>
> Mão Nhật Tinh Quân gập người lạy một cái, cảm kích nói: "Đa tạ Đại đế!"
>
> Tử Vi Đại Đế híp mắt, cười nói: "Làm phiền Thần quân trở về bẩm với Phật tổ, Yêu tộc ở Bắc Câu Lô Châu cũng đồng ý tôn bản đế làm chủ, cùng nghĩ cách làm chuyện lớn."
>
> Thần sắc Mão Nhật Tinh Quan chuyển biến, cười nói: "Như vậy, chúng ta cầm chắc hơn vài phần rồi." Cung kính lạy nói: "Tiểu thần cáo từ!"
>
> Tử Vi Đại Đế gật đầu, Mão Nhật Tinh Quan xoay người rời khỏi Đại điện.
>
> Trong Đại điện im ắng, một hồi tiếng bước chân bình tĩnh truyền đến. Vũ Khúc Tinh Quân từ phía sau tấm bình phong bước ra, cung kính nói: "Bệ hạ, vì sao ngài lại phải nói chuyện của Yêu tộc ra?"
>
> Tử Vi Đại Đế yên lặng một lúc, nói: "Như Lai Phật tổ không giống với Ngọc đế, hắn thần thông quảng đại, quan sát khắp trong ngoài Tam giới, so với việc bị tra ra, chi bằng bản đế ta tự mình nói ra, thể hiện thành ý của chúng ta."
>
> Vũ Khúc Tinh Quân khẽ nói: "Như Lai Phật tổ thật sự có thể giúp Bệ hạ trở thành người đứng đầu Tam giới sao?"
>
> Trong mắt Tử Vi Đại Đế mang theo vẻ hưng phấn, quả quyết nói: "Nhất định có thể! Năm xưa khi con khỉ đó đại náo thiên cung, Như Lai từng nói nếu Tôn Ngộ Không có thể thoát ra khỏi lòng bàn tay của hắn thì sẽ mời Ngọc đế đến Tây phương, nhường Thiên Đình lại cho nó. Chỉ một con khỉ, Phật tổ cũng có thể khiến hắn ngồi vững ở cái ghế giáo chủ Tam giới, nói gì tới bản đế!"
>
> Vũ Khúc Tinh Quân cung kính lạy nói: "Chúc mừng Bệ hạ! Chúc mừng Bệ hạ!"
>
> Tử Vi Đại Đế đứng dậy, vẻ mặt dữ tợn hét nói: "Ta muốn làm bậc chí tôn của Tam giới, không ai có thể coi thường ta nữa, nỗi đau khổ khi bị băm nhỏ, bản đế cũng không muốn trải nghiệm thêm lần thứ hai nữa! Vũ Khúc Tinh Quân. . ."
>
> Vũ Khúc Tinh Quân chắp tay nói: "Có!"
>
> Tử Vi Đại Đế hạ lệnh nói: "Mua chuộc thiên quan thần tướng, tập hợp binh lực, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể khởi sự."
>
> "Vâng!" Vũ Khúc Tinh Quân chắp tay đáp, xoay người sải bước đi ra ngoài.
>
> Ở bên kia Thiên Đình, trong cung Tài Thần cũng có mấy người đang nói chuyện.
>
> Triệu Công Minh ngồi ở vị trí chủ trì, hai bên trái phải ở phía dưới lần lượt là đám người Văn Trọng, Viên Hồng, La Tuyên, Lữ Nhạc.
>
> Triệu Công Minh chắp tay nói: "Triệu mỗ thay mặt rất nhiều huynh đệ đa tạ Viên Hồng đạo huynh ra tay tương trợ, nếu không đã bị Lôi Chấn Tử đó lên mặt rồi."
>
> Hầu tử Viên Hồng mặc áo xám ngồi ở phía dưới thất vọng nói: "Không cần khách khí, ta và Tiêu Dao Thần quân ít nhiều cũng có chút giao tình, đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn." Hắn xúc động nói: "Năm đó khi được phong thần, một tên Lôi Chấn Tử cỏn con chưa từng được lọt vào mắt ta, bây giờ ta chỉ có thể cố gắng chống đỡ thôi."
>
> Văn Trọng dựng tóc, tức giận nói: "Những tên khốn kiếp đó tất cả đều đáng chết, học đạo pháp Triệt giáo chúng ta, nhưng sinh lòng phản nghịch, bất trung bất hiếu."
>
> La Tuyên xì mũi một cái, trong mũi phát ra đốm lửa nhỏ, tức giận nói: "Có phong thần bảng bảo vệ, khó mà giết chết bọn chúng, thật là đáng hận!"
>
> Viên Hồng nhìn Triệu Công Minh nói: "Đạo hữu, sau này phải làm thế nào?"
>
> Triệu Công Minh vuốt râu, híp mắt cười lạnh lùng nói: "Sau đó thì phải xem tiểu lão gia rồi. Thật sự cho rằng có phong thần bảng bảo vệ thì có thể kê cao gối ngủ yên sao? Buồn cười! Đã chọc giận tiểu lão gia, cho dù phong thần bảng cũng không bảo vệ được bọn chúng."
>
> Trong lòng Viên Hồng run lên, Tiêu Dao Thần quân muốn ra tay rồi sao? Không biết lại là kế gì? Thế lực chốn nào lại trở thành vật chịu tội thay đây?
>
> Trên đảo Huyền Không núi Thiên Môn, Trương Minh Hiên gối tay ngửa mặt nhìn lên trời, trong lòng nói: "Tiểu Phàm, gần đây cho chuyện gì hay ho không?"
>
> Trương Tiểu Phàm nói: "Trong giới Hư Hoang, Đại Tần liên thủ với Đại Đường tiêu diệt toàn bộ thế lực của triều Hán và Hạng Vũ."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: "Đại Tần và Đại Đường? Sao bọn họ lại liên kết với nhau rồi?"
>
> Trương Tiểu Phàm nói: "Không biết, nhưng hình như Đại Tần rất coi trọng Đại Đường."
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nói: "Doanh Chính và Lý Thế Dân lại vừa mắt nhau ư? Cũng thật kỳ quái."
>
> Trương Minh Hiên hỏi: "Còn gì nữa không?"
>
> Trương Tiểu Phàm nói: "Gần đây đám người Đường Tam Tạng liên tiếp thất bại trong mấy cuộc đại chiến súng thần hồng hoang, bị người đời giễu cợt ở trên mạng, nói danh tiếng súng thần hồng hoang chỉ là hữu danh vô thực."
>
> Trương Minh Hiên chẹp chẹp nói: "Vừa mới yêu đương, không ở bên cạnh người yêu lại chơi trò chơi gì chứ? Cũng không sợ người yêu chạy mất."
>
> Long Thiên Ngạo hào hứng hỏi: "Bao giờ chúng ta ra tay với đám Thiên Đình đó? Kiếm Đại Bảo của ta đã đói khát khó mà nhịn được nữa rồi."
>
> Trương Minh Hiên lười biếng nói: "Sắp rồi, còn cần tìm sư tôn xin một ít ngọc phù phong ấn, nếu không chém giết cũng vô dụng."
>
> Vừa hay vào lúc này, Lý Thanh Tuyền và Tấn Dương từ đằng xa tung tăng chạy tới.
>
> Ánh mắt Trương Minh Hiên sáng bừng lên, lập tức ngồi dậy cao hứng vẫy tay nói: "Thanh Tuyền, Tấn Dương. . . Chào buổi sáng!"
>
> Lý Thanh Tuyền và Tấn Dương chạy từng bước nhỏ đến trước mặt Trương Minh Hiên.
>
> Hai tay Lý Thanh Tuyền khoanh trước ngực, nói: "Chuyện gì?"
>
> Tấn Dương cười hi hi nói: "Hoàng thúc, chào buổi sáng!"
>
> Trên khuôn mặt Trương Minh Hiên mang theo nụ cười thân thiết, hiền hòa nói: "Thanh Tuyền càng ngày càng xinh đẹp!"
>
> Lý Thanh Tuyền đắc ý nói: "Đương nhiên rồi, sau này chắc chắn ta còn xinh đẹp hơn tỷ tỷ."
>
> Trong lòng Trương Minh Hiên bĩu môi khinh thường, nhưng trên khuôn mặt lại mang nụ cười chân thành nói: "Nghe nói Thanh Tuyền có một loại siêu năng lực, gọi là tâm tưởng sự thành?"
>
> Lý Thanh Tuyền kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Trương Minh Hiên, nói: "Ngươi muốn học?"
>
> Trương Minh Hiên vội vàng lắc đầu nói: "Tư chất ta có hạn, chắc chắn học không nổi."
>
> Lý Thanh Tuyền cười hi hi nói: "Rất đơn giản, ngươi nhìn ta đây."
>
> Lý Thanh Tuyền ngẩng đầu lớn tiếng nói: "Ta muốn một bình cửu chuyển kim đan, vị dâu tây."
>
> Một chiếc bình ngọc đột nhiên xuất hiện ở chỗ cách mặt đất khoảng một mét, đùng một cái rơi xuống đất.
>
> Lý Thanh Tuyền cúi người nhặt chiếc bình ngọc lên. Trên bình viết to mấy chữ "Cửu Chuyển Kim Đan", phía sau còn dán thêm mấy chữ nhỏ "vị dâu tây đặc chế" .
>
> Lý Thanh Tuyền mở bình ngọc ra, "đoàng" một tiếng, ánh hào quang cửu sắc như dải ngân hà xoay quanh Lý Thanh Tuyền, vị dâu tây thoang thoảng tràn ra, bao phủ khắp cả núi Thiên Môn.
>
> Tất cả yêu ma trong chợ ở phía dưới đều ngẩng đầu, ra sức hít vào mũi, ánh mắt thèm thuồng nhìn đảo Huyền Không.
>
>
>
>