TRANG 439# 1
> Chương 876: Thế giới Thông Thiên
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên tiếp tục kêu nói một cách không cam lòng: "Còn cả Phật giáo, không biết xấu hổ phái tam Đại Bồ Tát bao vây công kích đệ tử." Hắn khóc lóc kể lể nói: "Đệ tử suýt chút không về được nữa."
>
> "Ngươi làm thế nào sống lại được?"
>
> "Chậc. . ." Tiếng khóc lóc kể lể của Trương Minh Hiên lập tức dừng lại, ánh mắt chột dạ đảo loạn xạ, giống như lại mặc đồ nữ trang lên.
>
> Thông Thiên giáo chủ thu lại nụ cười, lấy lại vẻ lạnh lùng nói: "Còn nữa không?"
>
> Trương Minh Hiên lập tức tức giận kêu nói: "Trước đó còn có người đánh lén con, một tia sét lướt qua, bổ thẳng vào người đệ tử. Đây là đánh lén một cách lộ liễu đó! Nếu không phải đệ tử có pháp lực thần thông vô biên, suýt nữa thì lại không gặp được người rồi."
>
> Thông Thiên giáo chủ bình thản nói: "Ừ!"
>
> Trương Minh Hiên nhìn cảnh này có chút không đúng! Sao sư phụ lại như không có ý ra mặt cho mình vậy? Cứ "ừ ừ" là ý gì chứ? Như vậy thì không được!
>
> Trương Minh Hiên vội vàng kêu nói với vẻ đầy căm phẫn: "Những thứ trước đều không tính là đáng hận, đáng hận nhất nhất nhất là. . . Triệt giáo chúng ta lại xuất hiện phản đồ. Bọn Mão Nhật Tinh Quân học đạo pháp Triệt giáo, nhưng lòng lại hướng về môn giáo khác, quả thật là cực kỳ đáng hận đáng tức."
>
> Ánh mắt của Thông Thiên giáo chủ tối tăm, sau đó bình thản nói: "Lúc đầu bọn họ bái nhập vi sư học tập đạo pháp, cuối cùng cũng đều lấy tính mạng báo đáp ân tình truyền đạo của vi sư ở trong trận Vạn Tiên. Bây giờ bọn họ không nợ vi sư gì cả, cũng không thể nói là phản bội được."
>
> Trương Minh Hiên khẽ lẩm bẩm nói: "Vậy cứ mặc cho họ làm càn ư?"
>
> Thông Thiên giáo chủ thất vọng nói: "Nếu tâm bọn họ đã không còn ở Triệt giáo, đã có lựa chọn của mình, cứ để bọn họ đi đi!"
>
> Trương Minh Hiên cung kính nói: "Vâng! Đệ tử hiểu rồi."
>
> Thông Thiên giáo chủ hỏi: "Ngươi đến chỗ ta chính là để kể khổ sao?"
>
> Trương Minh Hiên xúc động trong lòng, ngẩng đầu mong đợi nhìn Thông Thiên giáo chủ nói: "Sư phụ, người xem đệ tử sống thê thảm như vậy, có phải là nên ban thưởng mấy món tiên thiên pháp bảo nữa hay không? Tặng cho đệ tử phòng thân?"
>
> Thông Thiên giáo chủ không mấy vui vẻ nói: "Ngươi bây giờ có kiếm Thanh Bình, thương Thí Thần, thương Thị Huyết – linh bảo cực pháp Tiên Thiên, Lục Hồn Phiên, còn có Kim Liên Tam Phẩm, quạt thần ngũ sắc Hậu Thiên Linh Bảo, pháp bảo Quan Tuyệt Hồng Hoang, còn không biết đủ sao?"
>
> Trương Minh Hiên khẽ lẩm bẩm nói: "Con cảm thấy vẫn hơi ít một chút."
>
> Thông Thiên giáo chủ khiển trách nói: "Pháp bảo có nhiều thêm đi nữa cũng đều là vật bên ngoài, tu vi của bản thân mới là chính. Đừng mê mệt với sự mạnh mẽ của pháp bảo mà không phân biệt được thứ nào là chính thứ nào là phụ."
>
> Trương Minh Hiên vội vàng vái nói: "Xin vâng theo những gì sư phụ dạy bảo."
>
> Vẻ mặt của Thông Thiên giáo chủ bớt giận nói: "Còn chuyện gì nữa không?"
>
> Trương Minh Hiên ngại ngùng nói: "Hết rồi!'
>
> Thông Thiên giáo chủ cau mày nói: "Vi sư có một chuyện muốn hỏi ngươi."
>
> Trương Minh Hiên vểnh tai nói: "Mời sư tôn nói!"
>
> Thông Thiên giáo chủ nói: "Ngươi theo ta!"
>
> Trương Minh Hiên chỉ cảm thấy mắt hoa lên, xuất hiện trong một thế giới xa lạ, đi bên cạnh Thông Thiên giáo chủ.
>
> Thông Thiên giáo chủ nói: "Theo ta đi xem thử!"
>
> Trương Minh Hiên cung kính đáp: "Vâng!"
>
> Trương Minh Hiên đi theo Thông Thiên giáo chủ trong một phía của thế giới này. Hai người giống như tồn tại hai chiều với sinh linh của thế giới này, cho dù mặt đối mặt bọn họ cũng không nhìn thấy.
>
> Thế giới vẫn là một khung cảnh khá hoang sơ, có các loài thú khác nhau tung hoành, có thần linh giảng đạo, có Dực tộc bay lượn trên bầu trời, có Hải tộc tuần du biển khơi, còn có các bộ lạc Nhân tộc khoác da thú sinh sống trong đó.
>
> Trương Minh Hiên lại cảm nhận được hơi thở khá mạnh trên người số ít sinh linh, đó là nơi của Thái Ất Kim Tiên.
>
> Dưới Cửu U có Minh Giới, trên Cửu Thiên có Tinh Hải, trời sao bao la cũng có rất nhiều loại sinh linh, thậm chí còn có bầu trời sao rộng lớn mênh mông, những con thú to lớn bơi lội trong đó.
>
> Thông Thiên giáo chủ đưa Trương Minh Hiên một bước vượt qua chân trời, một bước bước qua biển sao, đi qua khắp nơi, nhìn thấy các loại chủng tộc, cuối cùng quay về vùng đất đứng trên một đỉnh núi cao nhất.
>
> Áo bào của Thông Thiên giáo chủ bay phần phật, Trương Minh Hiên cung kính đứng phía sau Thông Thiên giáo chủ, không dám nhiều lời, trong lòng đã có những suy đoán mơ hồ.
>
> Thông Thiên giáo chủ chậm rãi nói: "Ngươi có biết chỗ này là nơi nào không?"
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu nói: "Không biết! Nhưng đệ tử biết nơi này không phải là Hồng Hoang."
>
> Thông Thiên giáo chủ nhìn sông núi trong vòng một nghìn vạn dặm ở xung quanh nói: "Từ sau khi đọc cuốn "Bàn Long" ngươi viết, chúng ta đều xúc động, Hồng Hoang mở ra thế giới chứng đạo, vi sư cũng có thể làm được. Đây chính là thế giới mới mà vi sư mở ra trong sự hỗn độn, rộng lớn không kém Hồng Hoang, thậm chí còn lớn hơn, nhưng bản nguyên của thế giới quá yếu kém, có thể lên đến mức Đại La đã là cao nhất."
>
> Thông Thiên giáo chủ xúc động nói: "Cũng chỉ khi chính thức mở ra một phần thế giới Đại Thiên mới có thể cảm nhận được sự cường thịnh của hồng hoang, cộng thêm sư tôn đã sinh ra được thất tôn thánh nhân!"
>
> Trương Minh Hiên vội vàng nịnh nọt nói: "Sư phụ cũng rất tài giỏi mà! Lại có thể dựa vào sức mình khai thiên lập địa, so với Bàn Cổ đại thần trước đây còn giỏi hơn nhiều, đã có thể xưng là bậc chí tôn sáng thế rồi."
>
> Thông Thiên giáo chủ không mấy vui vẻ nói: "Đừng nói bậy bạ."
>
> Trương Minh Hiên cười ngượng.
>
> Thông Thiên giáo chủ chắp hai tay sau lưng, mắt nhìn xuống thiên hạ nói: "Ta hỏi ngươi, thế giới bọn họ mở ra trong "Bàn Long" có giống thế này không? Tại sao ta đã mở ra thế giới, đạo hành lại không có chút tiến bộ nào?"
>
> "Con cũng không biết nữa!'
>
> Thông Thiên giáo chủ cau mày: "Ừ. . ."
>
> Trương Minh Hiên vội vàng nói: "Không giống nhau, không giống nhau, có chút khác biệt."
>
> Thông Thiên giáo chủ hỏi: "Không giống chỗ nào?"
>
> Trương Minh Hiên chần chừ nói: "Cái này cũng không dễ giải thích, trong phần sau của "Bàn Long", thật ra thế giới mở ra là một bộ công pháp."
>
> Chân mày Thông Thiên giáo chủ ngưng lại nói: "Lại còn có phần sau? Tại sao không viết hết?"
>
> Trương Minh Hiên cười ngượng nói: "Cái này không phải là vừa mới kết thúc "Bàn Long" mà. . . Phần sau vẫn phải chờ một thời gian nữa."
>
> Thông Thiên giáo chủ lập tức khiển trách nói: "Lại sinh tâm lười biếng, lập tức viết ra cho ta."
>
> Trương Minh Hiên vội vàng gật đầu nói: "Vâng vâng. . ." Trong lòng lại mờ mịt, không phải mình đến giải quyết vấn đề sao? Sao lại đột nhiên lại thêm nhiều vấn đề mới như vậy? Quay phim cho nữ chính Thanh Tuyền, phim hoạt hình cho Tấn Dương, còn cả chuyện của sư phụ, thật muốn đi chết quá.
>
> Thông Thiên giáo chủ chắp tay sau lưng cứ thế đứng trên đỉnh núi, ánh mắt bình thản.
>
> Trương Minh Hiên cũng trợn mắt như mắt cá chết, không cảm xúc nhìn về phía trước, suy nghĩ trống rỗng.
>
> Qua một lúc lâu, trong đầu Trương Minh Hiên chỉ có một suy nghĩ, bầu trời này thật cao, mặt đất này thật lớn. . . Sư phụ, người thật tài giỏi!
>
> Trương Minh Hiên đột nhiên lấy lại tinh thần, nhớ đến một vấn đề, nhìn Thông Thiên giáo chủ nghi ngờ hỏi: "Sư phụ, Bàn Long vừa mới kết thúc không lâu đúng không? Sao người lại có thể tạo ra được một thế giới lớn trong một thời gian ngắn như vậy?" Thông Thiên giáo chủ tùy ý nói: "Khống chế thời gian là được."
>
> Trương Minh Hiên vui mừng kêu lên: "Sư phụ còn có thể khống chế thời gian?"
>
> Thông Thiên giáo chủ không thèm để ý nói: "Thế nào là thánh nhân? Lấy lực chứng đạo là lấy đạo của mình phá thiên đạo. Tam thi chứng đạo, là lấy đạo của mình áp thiên đạo. Công đức chứng đạo, là lấy đạo của mình hợp thiên đạo. Kết quả cuối cùng đều là siêu thoát mà ra. Phá thiên đạo vỡ nát, tam thiên đại đạo duy chỉ mình ta. Áp thiên đạo cướp tam thiên đại đạo thắng đạo của ta, hợp thiên đạo nắm giữ tam thiên đại đạo là cách dùng của ta. Thời gian đại đạo đương nhiên ở trong đó."
>
> Trương Minh Hiên giơ ngón tay cái, khen ngợi nói: "Ngầu quá. . ."
>
> Thông Thiên giáo chủ không kiềm chế được nhếch chân mày.
>
> Tay Thông Thiên giáo chủ vung lên, không mấy vui vẻ nói: "Nếu đã không có chuyện gì, quay về mau viết câu chuyện ở phần sau ra cho ta."
>
> Trương Minh Hiên chỉ cảm thấy hoa mắt, bóng người đột nhiên xuất hiện trong khoảng không trên giường, "bịch" một tiếng rơi xuống, ngã xuống giường.
>
> Trương Minh Hiên xoa đầu, từ trên giường ngồi dậy.
>
>
>
>