Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 877: Mục 878

TRANG 439# 2

> Chương 877: Tử Vi lại đến núi Thiên Môn

>

>

>

>

>

>

> Long Thiên Ngạo hỏi: "Sao ngươi lại không muốn có ngọc phù? Không có ngọc phù làm sao chúng ta phong ấn được bọn họ?"

>

> Trương Minh Hiên ngồi trên giường tức giận nói: "Sư phụ đã từ chối trước rồi! Sư phụ cũng không trách bọn họ, ta có tư cách gì mà dùng ngọc phù phong ấn họ?"

>

> Long Thiên Ngạo tiếc nuối nói: "Đáng tiếc, ta cũng có mơ ước đại náo thiên cung."

>

> Tiêu Viêm nói: "Nhóm Triệu Công Minh đang chờ ngươi ra tay, giờ không có ngọc phù phong ấn phải làm sao đây?"

>

> Trương Minh Hiên ho khan, mặt hơi đỏ nói: "Thời gian qua lâu họ sẽ quên mất thôi."

>

> Tiêu Viêm chậc chậc nói: "Bản mặt muốn đánh bôm bốp kia!"

>

> Long Thiên Ngạo tức giận kêu lên: "Còn ngồi đó làm gì? Mau gõ chữ đi! Chẳng lẽ muốn đợi Thông Thiên Giáo Chủ thúc giục sao?"

>

> Long Thiên Ngạo chưa nói dứt lời, Trương Minh Hiên lập tức nghĩ tới từng đống từng đống nhiệm vụ trên người, bịch một cái nằm ngửa mặt trên giường, mờ mịt nói: "Giờ ta rất khổ sở!"

>

> Long Thiên Ngạo không còn gì để nói: "Thế thì sao?"

>

> Trương Minh Hiên ấm ức nói: "Đây không phải là cuộc sống ta nghĩ tới, ước mơ của ta là trở thành một con cá ướp muối xinh đẹp, ăn cơm, ngủ, câu cá. Có thời gian thì quay mấy bộ phim điện ảnh, làm một tiểu thịt tươi sung sướng.

>

> Nhưng giờ đây, ta nhận ra bản thân mình sống mệt mỏi quá! Đường Tam Tạng cần ta quan tâm, sư phụ cần ta viết để định hướng đời người, Thanh Tuyền cần ta lăng xê nàng thành ngôi sao đóng phim, bây giờ ngay cả Tấn Dương cũng chập chờn không tốt, cũng biết cò kè mặc cả với ta rồi.

>

> Nhiều người cần ta như vậy, Hồng Hoang không thể thiếu vắng ta, những tháng ngày lý tưởng ngày càng xa vời vợi."

>

> Long Thiên Ngạo đột nhiên cảm thấy cạn lời.

>

> Một tiếng gọi nhỏ vang lên ở bên ngoài: "Ăn cơm thôi!"

>

> Trương Minh Hiên lập tức bật dậy, vẻ mặt vui mừng nói: "Đến đây!" Mở cửa bịch một tiếng, hấp tấp chạy ra ngoài, khí chất u buồn hoàn toàn biến mất.

>

> Ăn cơm trưa xong, Trương Minh Hiên nằm trên ghế nằm mặt cỏ, cầm một cây tăm xỉa răng.

>

> Trương Tiểu Phàm hỏi: "Ngươi không phải muốn quay phim truyền hình, sáng tác sao?"

>

> Trương Minh Hiên lười biếng nói: "Không vội, tiêu cơm trước đã. Đúng rồi, chuyện phim hoạt hình giao cho ngươi."

>

> Trương Tiểu Phàm không nói gì, ta hỏi thừa mất rồi.

>

> Long Thiên Ngạo tò mò hỏi: "Lần nay quay phim hoạt hình gì vậy?"

>

> Trương Minh Hiên hỏi: "Các người cảm thấy đứa bé Hồ Lô thế nào?"

>

> Một giọng nói khúm núm vang lên: "Ta có thể nói chuyện không?"

>

> Trương Minh Hiên nói: "Đương nhiên có thể, Lâm Lôi ngươi có sáng kiến gì?"

>

> Lâm Lôi lặng lẽ nhìn thoáng qua Long Ngạo Thiên, Tiêu Viêm, vội vàng nói: "Ta cảm thấy ngài nói quá đúng, thật sự quá đúng, quả thực là ý nghĩ nước chảy mây trôi, vô cùng thực tế. Không có thứ gì thích hợp hơn đứa bé Hồ Lô, nhất định Tấn Dương sẽ cực kỳ yêu thích, sau khi xem xong khẳng định là vô cùng phấn khích, cực kỳ ngưỡng mộ ngài."

>

> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Chỉ toàn nói thật, tuy rằng ngươi nói rất đúng nhưng cần cân nhắc thêm một chút."

>

> Sau đó Long Ngạo Thiên, Tiêu Viêm, Trương Tiểu Phàm đều lên tiếng, cuối cùng vẫn chưa thảo luận được kết quả thống nhất.

>

> Thời gian trôi qua chậm rãi, khoảng thời gian ngắn sau đó, các thần linh trên Thiên Đình qua lại thường xuyên, thị nữ lực sĩ đều tới lui vội vàng, bầu không khí ngột ngạt tràn ngập cả Thiên Đình.

>

> Trên phố phường của núi Thiên Môn, trong một tòa động phủ, Tử Vi Đại Đế đang đứng trước mặt Ngao Bích Đồng.

>

> Tử Vi Đại Đế hăng hái nói: "Bây giờ chỉ cần bản đế ra lệnh một tiếng, chư phật Linh Sơn, Yêu tộc ở phương Bắc Lô Châu và cả thiên binh thần tướng của bản đế sẽ đồng thời phát binh đánh thẳng tới Thiên Đình, tới lúc đó Ngọc Đế chỉ Chiến sĩ thể nghển cổ chờ chết, lại không có sức mạnh xoay chuyển tình thế."

>

> Ngao Bích Đồng cung kính cúi mình hành lễ, nói: "Đa tạ Đại Đế báo thù cho tiểu nữ."

>

> Tử Vi Đại Đế cười ha ha nói: "Trong chuyện này cũng có một phần công lao của ngươi, nếu như không phải ngươi báo cho bản đế biết Trương Minh Hiên không hòa hợp với Yêu Tộc, bản đế cũng không thể tranh thủ được lực lượng của đám Yêu Tộc này. Tuy rằng sức mạnh của họ coi như hòa vốn, với ta có cũng được không có cũng không sao, nhưng phần công lao này của ngươi, bản đế nhớ kỹ. Chờ bản đế đứng đầu Tam Giới sẽ phong ngươi làm Long Mẫu của bốn biển, thống lĩnh Hải tộc trong thiên hạ."

>

> Ngao Bích Đồng hạ giọng nói: "Cảm tạ ý tốt của Đại Đế, ta chỉ muốn báo thù, không hơn."

>

> Trong mắt Tử Vi Đại Đế chợt ánh lên tàn khốc, cười như không cười nói: "Đây là ngươi đang từ chối ta?"

>

> Ngao Bích Đồng im lặng.

>

> Ánh mắt Tử Vi Đại Đế ánh lên chút giận dữ, sấm chớp mưa móc đều là ơn Vua, ngươi dám cự tuyệt?! Sau đó gương mặt lại giãn ra cười nói ha ha: "Ta thích ngươi chân thành như vậy! Yên tâm đi. . . chuyện báo thù cứ giao cho Bản Đế."

>

> Ngao Bích Đồng thấp giọng nói: "Không biết hôm nay Đại Đế tới đây có gì dặn dò?"

>

> Tử Vi Đại Đế nhìn Ngao Bích Đồng, hỏi: "Thời gian gần đây thằng nhóc Trương Minh Hiên kia có hành động gì không?"

>

> Ngao Bích Đồng lắc đầu nói: "Không có!"

>

> Tử Vi Đại Đế cười châm chọc nói: "Tên này cùng với Ngọc Đế là cá mè một lứa, tai vạ tới nơi vẫn còn chìm đắm trong vui thú."

>

> Tử Vi cúi đầu nhìn Ngao Bích Đồng, nghiêm trọng nói: "Ta muốn ngươi giúp ta đi trộm một thứ?"

>

> Ngao Bích Đồng ngẩng phắt đầu, không yên tâm nói: "Thứ gì vậy? Kẻ hèn mọn ta chỉ sợ không lấy được."

>

> Tử Vi cười nói: "Ngươi có thể! Ta biết thằng nhóc Trương Minh Hiên kia có trong tay vài món bảo vật không tệ, ngươi giúp ta lấy trộm để đối phó với Ngọc Đế."

>

> Ngao Bích Đồng liên tục lắc đầu nói: "Không, không được, ta không làm được."

>

> Tử Vi Đại Đế quát lên chói tai: "Làm không được cũng phải làm! Chẳng lẽ ngươi không muốn báo thù sao?"

>

> Ngao Bích Đồng sợ run cả người.

>

> Giọng điệu của Tử Vi Đại Đế lại mềm mại nói: "Ngươi hãy nghĩ tới phụ vương ngươi chết oan, nghĩ tới cảnh ông ấy rơi xuống Trường An."

>

> Ngao Bích Đồng cúi đầu, bờ vai run run, khẽ nức nở.

>

> Tử Vi Đại Đế dịu dàng nói: "Ngươi yên tâm, chỉ mượn bảo vật của hắn dùng một chút, dùng xong vẫn còn đó."

>

> Ngao Bích Đồng nức nở lắc đầu nói: "Ta, ta không làm được, pháp lực của ta thấp kém không lấy được bảo vật của hắn."

>

> Tử Vi Đại Đế nhìn về phía ngọc bài trên bàn nói: "Ngươi đeo thứ này vào, ta có cách."

>

> Ngao Bích Đồng ngập ngừng gật đầu, nói: "Thật sự dùng xong vẫn còn?"

>

> Tử Vi Đại Đế cười nói: "Đương nhiên! Trẫm là Thiên Đế, một lời nói ra như là ngàn cân, đương nhiên sẽ không nuốt lời."

>

> Ngao Bích Đồng yên lặng gật đầu.

>

> Tử Vi Đại Đế cười hài lòng, bóng dáng biến mất không dấu vết.

>

> Ngao Bích Đồng ngồi bệt xuống giường, co chân lên, vùi đầu giữa hai chân khẽ nức nở.

>

> Sau đó thật lâu, Ngao Bích Đồng ngẩng đầu lên, con mắt đỏ ngầu nỉ non nói: "Minh Hiên ca, xin lỗi ca. Chờ ta báo xong thù cha, muốn chém giết róc thịt tùy ca xử lý."

>

> Đứng lên, cầm ngọc phù màu trắng cắn răng đi ra ngoài.

>

> Trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên đang ngồi ở bên hồ nước, ngâm chân đạp nước dưới hồ, Tiểu Bạch bị đóng băng trong hồ phẫn nộ trừng mắt nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Ngao Bích Đồng nở nụ cười đi tới, cười hì hì gọi: "Minh Hiên ca ca!"

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn về phía Ngao Bích Đồng, cười nói: "Bích Đồng đến đó sao! Hôm nay nghĩ thế nào lại tới thăm ta vậy?"

>

> Ngao Bích Đồng đứng ở bên cạnh Trương Minh Hiên, cười hỏi: "Minh Hiên ca ca, thời gian này ca đi đâu vậy? Đã lâu không gặp."

>

> Trương Minh Hiên yếu xìu nói: "Ai! Ta đi ngăn cản kế hoạch tà ác của Phật giáo, đại chiến với nhiều Bồ Tát, đấu trí với Phật Tổ, cứu vớt chúng sinh, công đức của bản tọa không thể đong đếm được nha!"

>

> Ngao Bích Đồng cười khanh khách nói: "Minh Hiên ca ca lại gạt ta."

>

> Trương Minh Hiên không còn gì để nói, gần đây có nói thật cũng không ai thèm tin.

>

> Ngao Bích Đồng đột nhiên kêu lên: "Đúng rồi, ta phải báo cho ca một tin tốt, Nha Nha biết nói rồi đó."

>

> Trương Minh Hiên tùy ý nói: "Không phải nó đã biết nói từ lâu rồi sao?"

>

> Ngao Bích Đồng hào hứng phấn khích nói: "Lần này thì khác, con bé đã nói thành câu được rồi, lại biết đi nữa, nghiêng ngả lảo đảo cực kỳ đáng yêu."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!