TRANG 440# 1
> Chương 878: Tử Vi trộm bảo vật.
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên ngạc nhiên vui mừng kêu lên: "Thật sao?"
>
> Ngao Bích Đồng gật đầu cười nói: "Đương nhiên là sự thật, mấy ngày nay nó đều đòi bánh, cũng không biết là có ý gì."
>
> Trương Minh Hiên chột dạ một chút, vội vàng nhấc chân khỏi mặt nước, đứng lên nói: "Để ta đi xem!" Bay ra ngoài như một cơn gió.
>
> Ngao Bích Đồng lớn tiếng kêu lên: "Giờ này Nha Nha đang cưỡi Đế Thính chơi đùa ở bờ sông phía Đông đó!"
>
> Giọng nói của Trương Minh Hiên xa xa vang tới: "Ta biết rồi!"
>
> Nụ cười trên mặt Ngao Bích Đồng biến mất, nhỏ giọng nói: "Minh Hiên ca ca, thật xin lỗi!" Từ từ đứng lên, đi về phía thư điếm.
>
> Tiểu Bạch trong băng kinh ngạc nhìn Ngao Bích Đồng đi xa.
>
> Ngao Bích Đồng đẩy cửa phòng thư điếm, trực tiếp băng qua thư điếm đi về phía hậu viện, trong hậu viện không có lấy một bóng người.
>
> Ngao Bích Đồng xuyên qua con đường nhỏ đi tới trước cửa phòng Trương Minh Hiên, nhẹ nhàng dùng tay đẩy cửa phòng, một tiếng kẽo kẹt vang lên. Nàng nhẹ nhàng đi vào rồi đóng cửa phòng lại.
>
> Lúc này ngọc bội màu tím ngang hông Ngao Bích Đồng chợt lóe sáng, Tử Vi Đại Đế xuất hiện bên cạnh Ngao Bích Đồng.
>
> Ngao Bích Đồng kinh hoảng kêu lên: "Ngài. . . sao ngài lại tới đây?"
>
> Tử Vi Đại Đế nhíu mày quát: "Câm miệng!"
>
> Ngao Bích Đồng lập tức ngậm chặt miệng, lo lắng phỏng đoán nhìn Tử Vi Đại Đế.
>
> Tử Vi cũng không thèm liếc nhìn nàng một cái, đôi mắt thần uy nghiêm đánh giá xung quanh, nhìn không sót thứ gì trong gian phòng nhỏ, một cái giường, một cái bàn, một cái tủ treo quần áo, trên vách tường khảm một thương một kiếm để trang trí. Ngoài ra không còn gì khác.
>
> Tử Vi Đại Đế cười lạnh ha ha nói: "Ai có thể nghĩ tới Tiêu Diêu Thần Quân của Hồng Hoang lại ở một chỗ đơn sơ thế này, không bằng cả người phàm dưới hạ giới."
>
> Thương Thí Thần truyền âm nói: "Thanh Bình, bọn họ là ai?"
>
> Thanh Bình truyền âm đáp: "Long nữ Ngao Bích Đồng là bạn của Trương Minh Hiên, người còn lại là Tử Vi Đại Đế Bá Ấp Khảo."
>
> Thương Thí Thần truyền âm: "Chậc chậc. . . xem tình hình này có gì đó là lạ nha! Có cần ra tay giữ bọn họ lại không?"
>
> Thanh Bình truyền âm: "Không cần, mặc kệ bọn họ, sau này để Trương Minh Hiên xử lý."
>
> Thí Thần truyền âm hỏi: "Nhìn qua thấy bọn họ muốn trộm đồ! Ngộ nhỡ trộm ta thì phải làm sao bây giờ?"
>
> Thanh Bình truyền âm: "Vậy ngươi cứ đi theo bọn họ đi."
>
> Thí Thần truyền âm giận dữ nói: "Dựa vào cái gì chứ? Chỉ bằng bọn họ cũng có tư cách đụng vào ta sao?"
>
> Thanh Bình thản nhiên truyền âm nói: "Chỉ có kinh nghiệm mới có thể trưởng thành, chúng ta cứ coi mình là vật chết, tất cả đều giao cho Trương Minh Hiên xử lý, trước đây ngươi cũng chỉ điểm cho hắn quá nhiều rồi."
>
> Thí Thần hừ hừ hai tiếng không nói.
>
> Ngao Bích Đồng không an lòng nói: "Nơi này chính là gian phòng của Thần Quân, hai thứ này chính là bảo vật của hắn, rốt cuộc ngài muốn lấy thứ gì?"
>
> Ánh mắt của Tử Vi Đại Đế đảo qua Kiếm Thanh Bình và Thương Thí Thần, cười lạnh nói: "Một chút linh khí cũng không có, hai thứ này là đồ trang sức mô phỏng thôi, bảo vật thực sự sao có thể ở chỗ rõ rành rành như thế này được?"
>
> Thanh Bình: ". . ."
>
> Thí Thần: ". . ."
>
> Ngao Bích Đồng căng thẳng nói: "Nhưng trong phòng chỉ có mấy thứ này mà?"
>
> Tử Vi Đại Đế tự tin cười nói: "Đây là biểu hiện giả dối để mê hoặc lòng người, đều là thứ thủ đoạn bản đế chơi chán rồi, bên trong căn phòng này nhất định có không gian bí mật." Vẻ mặt thoáng thay đổi, kinh ngạc vui mừng kêu lên: "Tìm được rồi!"
>
> Tay vươn ra rất xa, một thần lực màu tím trào ra, không gian trên bàn lập tức nổi lên từng cơn sóng gợn, một lốc xoáy xoay tròn xuất hiện trên không trung.
>
> Tử Vi Đại Đế cười ha ha nói: "Qủa nhiên không ngoài dự đoán của ta, Tiêu Diêu Thần Quân vẫn còn quá non trẻ mà!"
>
> Vươn tay thăm dò bên trong lốc xoáy xoay tròn, lấy một lọ gốm từ bên trong ra, trên lọ gốm in một hình đầu lâu, phía dưới viết mấy chữ to: Có độc, nguy hiểm.
>
> Ngao Bích Đồng hồi hộp không yên nói: "Đại Đế, thứ này có độc, nên trả về thôi?"
>
> Ánh mắt của Tử Vi Đại Đế ánh lên một vẻ trí tuệ, đã tính trước mọi việc nói: "Đây chắc chắn là bảo vật quý giá của hắn, đầu tiên là đem hai thứ pháp bảo giả đặt ở nơi nổi bật, mê hoặc người bước vào, lại đem vật này che giấu trong khe nứt không gian, còn viết cảnh báo có độc ở mặt ngoài. Mỗi một thủ đoạn đều để bảo vệ lọ gốm này, có thể thấy được thứ bên trong cực kỳ khác thường. Nhưng đừng hòng qua được mắt ta."
>
> Kiếm Thanh Bình: . . .
>
> Thương Thí Thần: Em gái nhà ngươi!
>
> Nghe lời Tử Vi Đại Đế nói. . . ,
>
> Trong lòng Ngao Bích Đồng cũng tin tưởng nhưng lại rất lo lắng, nếu cầm vũ khí đi còn được, cuối cùng cũng có thể mang trả về, nhưng lấy thứ này đi nếu dùng xong không tìm lại được, Minh Hiên ca ca sẽ đau lòng cỡ nào đây!
>
> Bóng dáng Tử Vi Đại Đế cầm lọ gốm chợt lóe lên chui vào trong ngọc bội, nói: "Mau mau rời đi!"
>
> Ngao Bích Đồng đứng yên tại chỗ, lo lắng nói: "Nhưng mà Đại Đế. . ."
>
> Tử Vi Đại Đế ngắt lời nói: "Chẳng lẽ ngươi không muốn báo thù sao?"
>
> Ngao Bích Đồng cãi lại: "Đại Đế, ngài nói mượn bảo vật chống lại kẻ địch, thứ này không phải pháp bảo."
>
> Tử Vi Đại Đế mang theo vẻ phấn khích nói: "Thứ này có thể quý giá hơn nhiều so với pháp bảo, bản đế cam đoan với ngươi, nhất định sẽ giúp ngươi báo thù rửa hận."
>
> Ngao Bích Đồng kiên trì lắc đầu nói: "Không được, thứ này rất quý giá với hắn, chúng ta không thể lấy."
>
> Tử Vi Đại Đế tức giận nói: "Đi!"
>
> Một luồng sáng màu tím tản ra từ ngọc bội, xuyên vào trong cơ thể của Ngao Bích Đồng, điều khiển cơ thể của Ngao Bích Đồng tự mở cửa phòng bay ra ngoài một cách khó khăn, lao đi thật nhanh, xuyên qua đảo Huyền Không bay về phía Tây, bay xa vạn dặm mới ngừng lại.
>
> Ẩn náu tại một góc núi rừng sáng sủa, bóng hình củaTử Vi Đại Đế chợt lóe lên chui ra từ ngọc bội, đứng phía trước Ngao Bích Đồng, châm chọc nhìn Ngao Bích Đồng răn đe nói: "Nếu đã lựa chọn phản bội thì phải làm rõ ràng một chút, không quyết đoán làm bộ làm tịch sao có thể làm nên chuyện lớn?"
>
> Trong mắt Tử Vi Đại Đế ánh lên tia nhìn lạnh lẽo, nói: "Bản đế không mong chuyện này sẽ xảy ra lần thứ hai, nếu không đừng trách bản đế vô tình, hừ!" Không gian nổi lên từng gợn sóng vây quanh Tử Vi Đại Đế, bóng dáng biến mất không dấu vết.
>
> Ngao Bích Đồng ngẩng đầu, ánh mắt đỏ lên, cắn môi dưới tái nhợt, quay đầu bay đi.
>
> Phía Đông núi Thiên Sơn có một dòng sông uốn lượn chảy xuôi, trên mặt sông có một bảo bối nhỏ đáng yêu lắc la lắc lư đi lại, gặp nước không chìm không vương một giọt.
>
> Trương Minh Hiên đứng cách Nha Nha không xa, thân thể ngồi xổm giang hai tay chờ mong kêu lên: "Nha Nha lại đây!"
>
> Nha Nha cười khanh khách nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía Trương Minh Hiên, nhào thẳng vào lòng Trương Minh Hiên, cực kỳ thân thiết cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn lên mặt Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên xoa đầu Nha Nha cười ha ha nói: "Ngoan quá!"
>
> Trương Minh Hiên và Nha Nha chơi đùa một lúc, Ngao Bích Đồng tỏ vẻ ảm đạm bay từ xa tới, dừng ở phía sau Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên quay đầu cười ha ha nói: "Bích Đồng mau nhìn này, có phải Nha Nha rất đáng yêu không?"
>
> Ngao Bích Đồng cười lớn hơi gật đầu, muốn nói lại thôi: "Thần Quân, ta có chuyện muốn nói với ngài."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc, trêu chọc một câu cười nói: "Sao lại khách khí như vậy? Trước nay đều gọi là Minh Hiên ca ca cơ mà? Có phải muốn vay tiền của ta không?"
>
> Trương Minh Hiên đứng lên quát to một tiếng: "Đế Thính chết dí ở đâu rồi hả!"
>
> "Đến đây! Đến đây!" Đế Thịnh vui chơi từ xa đã chạy tới, bành bạch tung tóe bọt nước, chạy tới bên chân Trương Minh Hiên xoay một vòng, ngước đôi mắt to liếc mắt đưa tình.
>
>
>
>