TRANG 440# 2
> Chương 879: Trương Minh Hiên nói về Kính Hà
>
>
>
>
>
>
> Nha Nha ôm cổ Trương Minh Hiên, cúi đầu nhìn Đế Thính cười khanh khách nói: "Cún cún. . . Con cún to."
>
> Trương Minh Hiên tức giận đá Đế Thính xuống, nói: "Đứng lên!"
>
> Đế Thính xoay người quỳ rạp trên mặt đất, khóe miệng hiện lên một nụ cười nịnh nọt.
>
> Trương Minh Hiên đặt Nha Nha lên lưng Đế Thính, dặn dò: "Đưa Nha Nha đi chơi đi! Cẩn thận một chút cho ta, nếu như Nha Nha của ta bị thương tổn gì, ta lột da ngươi cho Thanh Tuyền ăn."
>
> Đế Thính đột nhiên run rẩy, vội vàng cam đoan nói: "Thiếu gia cứ yên tâm đi! Cam đoan chăm sóc tiểu thư cẩn thận, thỏa đáng, vui vẻ!"
>
> Trương Minh Hiên "ừ" một tiếng.
>
> Đế Thính lập tức chở Nha Nha phóng lên cao theo hình xoắn ốc, lao lên lộn xuống, làm một loạt động tác khó như chim én tạt nước, cá sấu quay cuồng trên không trung, tiếng cười vui vang lên khanh khách trên trời cao.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Đế Thính vui chơi, lông mày không khỏi nhảy lên vài cái, Nha Nha nhà ta là tiểu thư thùy mị kia mà.
>
> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn về phía Ngao Bích Đồng, cười nói: "Bích Đồng, tìm ta có chuyện gì?"
>
> Ngao Bích Đồng cắn răng một cái, quỳ sụp xuống.
>
> Trương Minh Hiên đưa tay lên theo bản năng, một luồng thần lực phát ra nâng Ngao Bích Đồng dậy, nhíu mày nói: "Ngươi làm cái gì vậy?"
>
> Nước mắt Ngao Bích Đồng lưng lưng tròng, khóc thút thít nói: "Minh Hiên ca ca, ta có lỗi với ca."
>
> Trương Minh Hiên nhẹ nhàng nói: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Kẻ nào xúc phạm ngươi."
>
> Ngao Bích Đồng lắc đầu mạnh, không dám ngẩng lên nhìn Trương Minh Hiên, nỉ non nói: "Tử Vi Đại Đế tới tìm ra, nói là có thể giúp ta báo thù cho cha, cần mượn pháp bảo của ca.
>
> Ta dẫn hắn đi tới phòng của ca, hắn mang bảo vật quý giá nhất của ca đi mất."
>
> Ngao Bích Đồng cắn răng một cái, ngẩng đầu, hốc mắt đỏ lên vội vàng nói: "Minh Hiên ca ca, mau đuổi theo, không biết chừng còn có thể chặn lại."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nghi ngờ nói: "Bảo vật quý giá nhất của ta? Là Kiếm Thanh Bình và Thương Thí Thần? Đi, theo giúp ta xem."
>
> Trương Minh Hiên khoác vai Ngao Bích Đồng, hai bóng người chợt lóe lên trong căn phòng ở đảo Huyền Không.
>
> Trương Minh Hiên đảo mắt qua "ồ" lên, thật sự không mất sao? Chẳng lẽ trong phòng còn có bảo vật ta không biết?
>
> Ngao Bích Đồng hối hận nói: "Trước đó hắn chỉ nói muốn mượn pháp bảo của ca dùng một chút, để chống lại Ngọc Đế, dùng xong sẽ trả.
>
> Bọn ta không tìm thấy pháp bảo của ca, Tử Vi Đại Đế liền trộm bảo vật ca giấu."
>
> Trương Minh Hiên duỗi tay ra, Kiếm Thanh Bình và Thương Thí Thần viu một tiếng rơi xuống hai tay, nghi ngờ nhìn Ngao Bích Đồng, nói: "Không phải đều ở đây sao? Mắt hắn mù à?"
>
> Ánh mắt Ngao Bích Đồng trợn tròn, vẻ mặt khó có thể tin, cái này. . . Đây không phải là đồ trang trí sao? Không phải để gạt người sao?
>
> Sắc mặt trắng nhợt, xong rồi. . . vậy cái bình bị giấu chẳng phải càng quý giá hơn sao.
>
> Trương Minh Hiên tiện tay ném hai vật quý nhất qua một bên, sờ cằm nói thầm: "Trong phòng này còn có bảo vật sao?" Sắc mặt vui vẻ nhỏ giọng thì thầm: "Chẳng lẽ là Thanh Nhã tỷ tỷ lén tặng quà ta? Sẽ là gì đây? Ám chỉ tình yêu sao? A. . . Tử Vi chết tiệt! !"
>
> Trương Minh Hiên suy nghĩ miên man một hồi, sắc mặt thoảng vui thoáng giận.
>
> Ngao Bích Đồng nhìn Trương Minh Hiên thay đổi sắc mặt, có hơi sợ hãi, lắp bắp nói: "Minh. . . Minh Hiên ca ca, bảo vật không phải là nên giấu ở nơi kín đáo sao? Sao có thể tùy tiện để ở chỗ này?"
>
> Trương Minh Hiên không thèm để ý chút nào, nói: "Dù sao cũng không ai có thể trộm được, lười giấu." Tò mò hỏi: "Đúng rồi, rốt cuộc là hắn trộm bảo bối gì vậy?"
>
> Ngao Bích Đồng áy náy chỉ về phía trước nói: "Vật đó là một lọ gốm, giấu trong một khe nứt không gian bí mật."
>
> Sắc mặt Trương Minh Hiên bỗng biên thay đổi, vội vàng bước lên phía trước, thần lực trong tay chấn động không gian, một vòng xoáy không gian xuất hiện, Trương Minh Hiên vươn tay sờ vào, quả nhiên không có. . .
>
> Ngao Bích Đồng vẫn âm thầm chú ý tới Trương Minh Hiên, nhìn biểu hiện vội vàng của Trương Minh Hiên, trong lòng âm thầm thở dài quả nhiên vẫn là bảo vật quý giá nhất của hắn.
>
> Ngao Bích Đồng đột nhiên sụp xuống, bịch một tiếng quỳ trên mặt đất, trầm giọng nói: "Minh Hiên ca ca, là ta có lỗi với ca, muốn chém giết róc thịt tùy ca xử lý."
>
> Trương Minh Hiên vung tay lên nói: "Đứng lên!" Ngao Bích Đồng không kìm lòng đứng lên được.
>
> Trương Minh Hiên chỉ chỉ bộ bàn ghế bên cạnh nói: "Ngồi đi!"
>
> Ngao Bích Đồng vội vã nói: "Minh Hiên ca ca, trước hết bây giờ phải tìm lại đồ của ca, hi vọng còn chưa muộn. . ."
>
> Trương Minh Hiên ngồi xuống ghế trước, nói: "Ngồi xuống nói."
>
> Ngao Bích Đồng buộc phải đi tới ngồi đối diện Trương Minh Hiên, trong lòng áy náy không yên.
>
> Trương Minh Hiên thở dài một hơi nói: "Từ khi ngươi tới núi Thiên Môn, chúng ta còn chưa nói chuyện."
>
> Trong lòng Ngao Bích Đồng ảm đạm, đây là muốn cắt đứt quan hệ sao? Mặc dù thời điểm đưa ra quyết định đã cảm thấy trước việc này, nhưng trong lòng vẫn rất khó chịu, đau đớn.
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía Ngao Bích Đồng, trong mắt mang theo một tia thương tiếc nói: "Bình thường nhìn ngươi là một cô nương rất vui vẻ, ta cũng không ngờ trong lòng ngươi lại coi trọng thù hận vậy."
>
> Ngao Bích Đồng cắn cắn môi dưới, nói: "Phụ vương ta bị người ta hãm hại chết, thù giết cha không đội chung trời, sao có thể không trả thù?"
>
> Trương Minh Hiên thương tiếc nói: "Nếu như ta biết trước ngươi vẫn luôn sống trong hận thù, có lẽ đã nói với ngươi sớm hơn một chút, thực ra Long Vương Kính Hà chưa chết."
>
> Ngao Bích Đồng đột nhiên ngẩng đầu, khó tin nhìn Trương Minh Hiên, kinh hoàng kêu lên: "Cái gì?"
>
> "Phụ vương của ngươi còn sống!"
>
> Ngao Bích Đồng lắc đầu liên tục khó tin kêu lên: "Không thể nào! Điều này không thể nào! Ta tận mắt nhìn thấy đầu rồng của phụ vương rơi xuống đất."
>
> Trương Minh Hiên nói: "Ta cũng chính mắt thấy hắn còn sống, có một Long Vương trong giếng bát giác ở Ô Kê Quốc, Long Vương Kinh Hà có quan hệ với hắn không?
>
> Rốt cuộc có Long Vương dưới đáy giếng hay không, ngươi hẳn là biết rõ hơn ta chứ!"
>
> Ngao Bích Đồng đột nhiên đứng lên, há miệng thở dốc, quay đầu đi ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên liền vội vàng hỏi: "Ngươi đi đâu vậy?"
>
> Hốc mắt Ngao Bích Đồng đỏ lên, cắn môi dưới tới trắng bệch nói: "Đi tìm ông ấy hỏi cho rõ."
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu nói: "Ngươi đi cũng vô dụng, khẳng định ông ta đã đi."
>
> Ngao Bích Đồng quay đầu nhìn Trương Minh Hiên, khóc rống lên, nghẹn ngào nói: "Vì sao? Sao các ngươi đều lừa ta? Ông ấy không chết, sao không tới tìm ta, vì sao ngươi không nói cho ta biết sớm?"
>
> Trương Minh Hiên đứng lên đi tới, vươn tay lau đi nước mắt của nàng, thương tiếc nói: "Đau lòng một lần là đủ rồi, ta không muốn khiến ngươi lại phải đau lòng lần thứ hai.
>
> Hắn còn sống lại không tìm các ngươi đã chứng minh lựa chọn của hắn rồi, ngươi nên coi như hắn đã chết đi!"
>
> Ngao Bích Đồng lắc đầu khóc tu tu nói: "Không, ta không tin, chắc chắn phụ vương ta có nỗi khổ riêng."
>
> Trương Minh Hiên nhẹ nhàng nói: "Bây giờ hắn đã không còn là Long Vương Kính Hà, mà là La Hán Kim Long của cửa Phật, đoạn tình tuyệt dục."
>
> Ngao Bích Đồng nhao vào trong lòng Trương Minh Hiên, oa lên một tiếng, khóc thất thanh.
>
> Trương Minh Hiên lui một bước theo bản năng, xong lại đứng vững, vỗ vai nàng nói: "Khóc đi! Khóc đi! Khóc được là tốt rồi."
>
> Sau một lúc, Ngao Bích Đồng đứng lên nức nở, hốc mắt đỏ bừng.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Khá hơn chút nào không?"
>
> Ngao Bích Đồng lau lau nước mắt, kiên cường nói: "Bất kể thế nào ta cũng phải tìm được ông ấy, giáp mặt hỏi ông ta thực sự quên mẫu hậu của chúng ta rồi hay sao?"
>
>
>
>